Thần Cách Thượng Cổ


Trở về Ma giới ngày thứ hai.

Ta thoải mái nằm dài trong tẩm điện Ma cung, ôm một Ma nữ xinh đẹp tuyệt sắc trong lòng.

Nhấp một ngụm rượu máu lâu năm, lười biếng suy nghĩ xem khi nào thì phát động đại chiến Thần Ma.

Đây mới đúng là cuộc sống thần tiên mà bản tôn nên có.

Nhưng sự thoải mái đó chỉ kéo dài được một lát.

Thủ vệ hoảng hốt xông vào.

“Tôn thượng, chuyện lớn không hay rồi!”

Ánh mắt ta lập tức lạnh xuống.

Thủ vệ thở hổn hển: “Xích… Xích Uyên thượng thần đánh vào Ma giới rồi!”

Ly rượu trong tay ta rơi cạch xuống đất.

Chỉ cần nghe thấy cái tên này thôi, ta đã thấy chóng mặt, mềm chân, đau mông.

Hai bắp đùi còn run lên, chỉ muốn tìm cái chăn bông quấn mình lại cho xong.

Nhưng ta vẫn nhịn.

Hai mươi năm qua ta nói với thuộc hạ rằng bản tôn bế quan tu luyện, không ai biết ta từng lén chạy ra ngoài gây một món nợ tình, còn bị đối thủ của Thiên giới đè đầu.

Nếu chuyện này lộ ra, đường đường Ma Tôn như ta mất sạch mặt mũi.

Thấy thị vệ bị người ta tiện tay ném văng ra ngoài, ta cố giữ bình tĩnh, ngồi thẳng trên sạp, lạnh giọng nói:

“Hai tộc Thần Ma nước sông không phạm nước giếng. Hôm nay Thần quân vượt giới tới thăm, chẳng lẽ muốn tuyên chiến?”

Xích Uyên mặc bạch bào, khuôn mặt còn lạnh hơn cả màu áo.

Y nâng mắt liếc nhẹ một cái, ánh nhìn rơi thẳng vào Ma nữ đang ăn mặc hở hang trong lòng ta.

Ma tộc từ trước đến nay không câu nệ tiểu tiết. Xé vài sợi dây thép cũng có thể làm quần áo, lúc đánh nhau còn tiện tháo xuống làm vũ khí.

Ma nữ này chỉ quấn hai mảnh vải, nhưng ở Ma giới cũng được tính là khá kín đáo rồi.

Thế mà bị Xích Uyên nhìn một cái như vậy, ta lại có cảm giác như vừa bị bắt gian tại trận.

Ta lập tức buông Ma nữ đang run lẩy bẩy ra.

“Ngươi lui xuống trước đi.”

Trong đại điện rộng lớn chỉ còn lại một Thần một Ma đứng đối diện.

Xích Uyên bước về phía ta.

Dáng người tuấn dật càng lúc càng gần, thậm chí ta còn ngửi thấy mùi hương thanh nhã thoang thoảng trên người y.

Khô miệng thật đấy.

Ta cau mày: “Có gì thì nói thẳng, ghé sát như vậy làm gì?”

Xích Uyên đứng trước mặt ta, khuôn mặt nghiêm túc. Đột nhiên y tháo dây lưng, vén trường bào lên.

Ta đang định hét lớn: “Tên phóng đãng, dám giở trò lưu manh trong Ma cung!”

Thì thấy y lấy ra một đứa bé từ trong tay áo, nhét thẳng vào lòng ta.

“Con cứ khóc mãi, chắc là đói rồi, cần uống sữa.”

Ta ngơ ra cúi đầu nhìn.

Đứa bé bị làm phép tiêu thanh, gào khóc đến đỏ cả mặt mà không phát ra tiếng, nước mắt nước mũi chảy đầy, nhìn thảm vô cùng.

Nhưng mà…

Ta bật dậy ngay tại chỗ, nổi cơn tam bành.

“Xích Uyên, ngươi điên rồi à?!”

“Bản tôn là nam! Là nam! Ta lấy đâu ra sữa để đút cho con của ngươi?”

“Muốn đánh nhau thì nói thẳng, đừng đứng đây gây chuyện sỉ nhục ta! Tin hay không bản tôn lập tức phát động đại chiến Thần Ma, đánh thẳng lên Nam Thiên môn!”

Xích Uyên mặt không đổi sắc lau nước bọt bị ta phun lên mặt.

“Ngươi phản ứng dữ vậy là định chơi xấu quỵt nợ?”

“Con do ngươi sinh, ngươi không đút thì ai đút?”

Y phất tay, giữa không trung lập tức hiện ra một màn hình khổng lồ, như cưỡi ngựa xem hoa chiếu lại toàn bộ hai mươi năm dây dưa của bọn ta ở nhân gian.

“Có cần ta cùng ngươi ôn lại một chút đứa trẻ này từ đâu mà có không?”

Ta đỏ bừng cả mặt, vội ôm chặt đứa bé.

“Không cần.”

Thật sự ta không hiểu nổi.

Rõ ràng Xích Uyên xuống phàm lịch tình kiếp.

Nhưng người bị ngược thân ngược tâm lại là ta.

Xích Uyên là Chiến Thần đệ nhất Thiên giới, trời sinh tính tình lạnh lùng, tim cũng lạnh.

Đế quân Thần tộc muốn y hiểu được lòng trắc ẩn, biết yêu thương chúng sinh, nên ra lệnh cho y xuống phàm chuyển thế, trải qua thất tình lục dục.

Nhưng Ma tộc lúc nào cũng rình rập trong bóng tối, thỉnh thoảng còn gây chuyện mờ ám. Thiên giới không dám để Chiến Thần lang thang quá lâu.

Cho nên khi Ti Mệnh viết mệnh cách, đã cho Xích Uyên hình tượng vạn người mê.

Không phân nam nữ, già trẻ đều dính.

Một kiếp trải nghiệm luôn yêu hận của mười kiếp bình thường, nhanh chóng lĩnh hội tình ái nhân gian.

Không may cho ta, lúc hạ phàm định xử tên này thì xảy ra chút sai sót.

Ta đầu thai thành thanh mai trúc mã của y.

Còn là kẻ đen đủi dây dưa với Xích Uyên lâu nhất trong sổ mệnh.

Hai người từ nhỏ lớn lên cùng nhau. Tuy đều là nam tử, nhưng tuổi xuân nảy nở, đầu óc non nớt, tự ý hứa hẹn chuyện hôn nhân.

Ta bị mệnh cách trói buộc, một lòng một dạ yêu y.

Không chỉ cùng Xích Uyên học hành gian khổ hơn mười năm, còn bán sạch gia sản đổi thành tiền cho y làm lộ phí lên kinh đi thi.

Ta còn nhẫn nhục theo y làm người hầu, dãi nắng dầm mưa, lo từng bữa ăn từng bộ quần áo.

Kết quả tình kiếp của Xích Uyên tới như bão.

Một đường toàn giai nhân mỹ nữ.

Y mua bánh bao, bà chủ liếc mắt đưa tình.

Y vào trọ nghỉ chân, tiểu thư nhà trọ muốn bỏ trốn theo y.

Y gặp ác bá trêu ghẹo mỹ nữ, đứng ra anh hùng cứu mỹ nhân. Không chỉ mỹ nhân muốn lấy thân báo đáp, ngay cả ác bá cũng muốn bắt y về nhà.

Nếu đi qua núi thì càng kinh khủng.

Thổ phỉ trong vòng mười tám dặm vì tranh nhau y làm áp trại phu nhân mà đánh nhau máu chảy đầu rơi.

Quan phủ xung quanh còn tưởng triều đình phái quân đến diệt phỉ, vui mừng dẫn dân chúng đi cảm tạ ân nhân.

Hôm đó ta không dám cho Xích Uyên ra khỏi cửa.

Y vừa ló mặt một cái, nói không ngoa, một nửa nam nữ có mặt ở đó đều muốn được y thu vào hậu cung.

Vại giấm của bản tôn đã đầy.

Thật sự không chứa nổi thêm tỷ tỷ đệ đệ nào nữa.

Nhưng chuyện vẫn chưa dừng lại.

Xích Uyên vừa thi đã đỗ cao, ghi tên bảng vàng, trở thành thám hoa lang trẻ nhất.

Ngày cưỡi ngựa diễu phố, thiếu niên mặc hồng bào, đầu cài trâm hoa, mặt như ngọc, dáng như trúc.

Ánh nắng trưa chiếu lên khuôn mặt y, đôi mắt sâu như lưu ly sáng rực.

Y cưỡi ngựa đi ngang qua, đột nhiên quay đầu lại.

Khẽ cười một cái.

Tim ta lập tức đập loạn một nhịp.

Công chúa cải trang đứng trên lầu cũng đập loạn một nhịp.

Ngày hôm sau, thánh chỉ ban xuống.

Tuyên Xích Uyên làm phò mã.

Đến đây thì phần diễn của thanh mai trúc mã như ta lẽ ra nên kết thúc.

Khóc vài trận, mắng vài câu nam nhân phụ bạc, lấy chút lộ phí bù tổn thất tinh thần rồi lủi thủi về quê.

Nhưng bản tôn là ai.

Là người từng dựa vào thực lực san bằng cả Ma tộc, ngồi trên bảo tọa Ma Tôn.

Sao có thể dễ dàng nhận thua như vậy.

Cho dù làm phàm nhân, ta cũng phải làm ra chuyện kinh thiên động địa.

Ta vòng vèo kiếm được một gói thuốc sinh con.

Sau khi uống xong, ta khóc sướt mướt ôm chặt Xích Uyên không buông.

Cầu xin tình cảm, bày tỏ nỗi lòng.

Xích Uyên mềm lòng.

Y mạo hiểm chọc giận long nhan, cùng ta triền miên ba ngày ba đêm.

Gói thuốc kia quả thật rất hữu dụng.

Nhưng nhân gian vốn vô lý.

Ta nghĩ mình đã đủ mặt dày rồi.

Ai ngờ công chúa còn ngang ngược hơn.

Nàng ta trực tiếp trói Xích Uyên trong phủ công chúa, còn phái binh giam giữ ta.

Ngày ta mổ bụng lấy con, chết trong tiểu viện hoang vắng.

Còn ở kinh thành, một hôn lễ hoàng gia long trọng đang được tổ chức.

Càng nghĩ càng tức.

Rốt cuộc lần hạ phàm này mang lại cho bổn tôn cái gì?

Đào rau dại suốt hai mươi năm.

Cuối cùng còn bị đâm cho một đao.

Ta rạch cổ tay, đút cho đứa bé khóc đến sắp ngất mấy giọt máu, trừng mắt nhìn Xích Uyên.

“Đứa bé này đến thế nào, ngươi còn mặt mũi mà hỏi?”

“Nói cứ như chuyện này không liên quan đến ngươi vậy, chẳng lẽ một mình ta tạo ra được à?”

Ta phất tay, giữa không trung hiện ra một chiếc kính.

Xích Uyên muốn dùng những ngày tháng ta bám theo y ở phàm giới để bắt bẻ ta, vậy ta trực tiếp chiếu lại luôn cảnh ba ngày ba đêm đó cho y xem.

Một gian nhà tranh lạnh lẽo ở nhân gian, hai bóng người dây dưa không dứt.

Ngoài cửa sổ mưa phùn mịt mờ.

Trong phòng thì long trời lở đất.

So độ mặt dày à.

Chuyện này Ma tộc bọn ta chưa từng thua ai.

Sắc mặt Xích Uyên đỏ bừng lên thấy rõ, cắn răng nói: “Đủ rồi.”

Ta hừ lạnh một tiếng rồi thu tay lại.

Đứa bé trong lòng không khóc nữa, ngoan ngoãn hút máu ở cổ tay ta, đôi mắt tròn xoe nhìn qua nhìn lại giữa ta và Xích Uyên.

Xích Uyên đưa tay che mắt bé con, dỗ nó ngủ.

“Đừng nói mấy thứ linh tinh trước mặt trẻ con.”

Ta cười khẩy.

“Giả dối. Đám thần tiên các ngươi đúng là thích ra vẻ đạo mạo.”

Xích Uyên không phản bác.

Đầu ngón tay khởi động thần lực, nhẹ nhàng vuốt qua cổ tay ta, vết thương lập tức khép lại.

“Trước đó Cửu Cửu khóc rất dữ. Ta nghĩ thằng bé do ngươi sinh ra, chắc ngươi sẽ có cách, nên mới tới làm phiền.”

“Biết trước sẽ làm ngươi mất máu thì ta đã không đến.”

Ta liếc y.

“Bớt nói linh tinh, ta không ăn chiêu này.”

Ở phàm giới không có ký ức thì thôi.

Bây giờ Thần Ma không đội trời chung, còn bày đặt kéo gần quan hệ cái gì.

Ta nhét đứa bé lại vào lòng y.

“Còn chuyện gì không? Không có thì cút.”

“Đừng hòng dùng con để xúi giục ta theo địch. Ma tộc bọn ta không nhận lục thân.”

Bị ta mắng như vậy, sắc mặt Xích Uyên thay đổi mấy lần. Có lúc y muốn cãi lại, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống.

Y bình tĩnh đưa cho ta một bình ngọc.

“Linh dược bổ khí huyết. Ta đến giúp ngươi trị thương.”

Ta khựng lại một chút, mặt hơi nóng lên, lập tức hất tay đẩy về.

“Trị thương cái gì. Bổn tọa rất khỏe.”

Xích Uyên liếc ta một cái.

Sau đó ra tay nhanh như chớp, đột nhiên thò tay vào lớp áo rộng của ta, lòng bàn tay dán lên vết thương dữ tợn trên bụng.

Trong nháy mắt ta cắn chặt môi dưới, cố nuốt xuống tiếng kêu đau.

Đó là vết thương khi sinh Cửu Cửu.

Đã làm chuyện nghịch thiên thì phải trả giá.

Ta cũng không ngờ thân thể phàm nhân lại yếu như vậy.

Đao kia vừa hạ xuống là một mạng đổi một mạng.

Vết thương này sâu tận xương tủy, thậm chí còn lưu lại trên bản thể của ta.

Bàn tay Xích Uyên chậm rãi vuốt qua vết sẹo, dừng lại một chút rồi thấp giọng nói:

“Cho dù thế nào, lần này là ta có lỗi với ngươi.”

Ta không nói gì.

Mười mấy năm dây dưa ở nhân gian, với Thần Ma mà nói cũng chỉ như một cái búng tay.

Trong dòng thời gian ngàn năm, thượng thần và Ma tôn chỉ gặp nhau trên chiến trường.

Mặt đối mặt gần như vậy để trị thương, khiến ta thấy hơi không quen.

Nhưng Xích Uyên sợ ta chạy, một tay vận chuyển thần lực, tay kia giữ chặt mệnh môn của ta.

Ta chỉ đành ngoan ngoãn ngồi điều tức, tìm chuyện nói để bớt ngượng.

“Ta từng xem qua sổ mệnh của ngươi. Sau khi làm phò mã ngươi còn mấy chục năm tuổi thọ, sao lại quay về sớm vậy?”

Xích Uyên chậm rãi nói:

“Tình kiếp không nằm ở tuổi thọ. Hiểu thấu là được.”

Ta cười nhạo.

“Sao vậy, công chúa kia dữ lắm à? Vừa cưới xong đã khiến ngươi nhìn thấu hồng trần?”

“Không.”

Sức mạnh của Chiến Thần vốn hung mãnh, nhưng lúc này lại bị y khống chế thành từng dòng nhỏ, theo lòng bàn tay ấm áp chảy vào cơ thể ta.

Vết thương sâu đến lộ xương dần dần khép lại.

Xích Uyên chậm rãi nói:

“Ta từng gặp một người, bắt đầu hiểu thế nào là yêu.”

“Sau đó y chết rồi, ta lại mất đi khả năng này.”

“Những phàm nhân kia không dạy được ta, vậy thì cần gì phải lãng phí thời gian.”

Ta lập tức im miệng, không dám nói linh tinh.

Hồi lâu sau, trị thương kết thúc.

Nhưng Xích Uyên vẫn chưa rút tay lại.

Ta nhìn khuôn mặt tròn trịa đang ngủ say của đứa bé, hỏi:

“Đặt tên chưa?”

“Ừm, tên Cửu Ly.”

Xích Uyên nhìn ta.

“Người đã hứa sẽ bên nhau lâu dài, lại vì thằng bé mà đi trước.”

Ta quay mặt sang chỗ khác, kéo tay y ra khỏi áo.

“Trời không còn sớm nữa. Tạm biệt không tiễn.”

Xích Uyên đột nhiên nắm lấy cổ tay ta.

“Khi hạ phàm ta không xóa ký ức.”

“Mỗi ngày ở nhân giới ta đều biết rõ ngươi là ai.”

“Mỗi lời đã hứa cũng đều tính.”

Lòng bàn tay Xích Uyên có lớp chai mỏng.

Khi chạm lên da hơi ngứa, nhưng không đau.

Ta ngẩng mắt nhìn y, đối diện đôi mắt sáng như lưu ly.

Đột nhiên nhớ đến ngày hai người tỏ lòng ở nhân gian.

Khi đó y cũng nhìn ta như vậy.

Y đưa cho ta một đôi tượng gỗ hình người, vừa ăn hoành thánh vừa nói như thể chuyện này chẳng có gì đặc biệt.

“Huyền Dương, cứ như vậy sống cùng nhau lâu dài cũng khá tốt, đúng không?”

Gió đầu xuân hơi lạnh, mang theo hương hoa đào nhàn nhạt.

Ta xoay xoay tượng gỗ trong tay, liếc một cái đã nhìn ra sự thăm dò trong mắt y.

“Huyền Dương ca của đệ là thiếu niên tuấn tú nhất trong mười tám dặm. Một đôi tượng gỗ đổi lấy cả đời, đệ lời rồi.”

Xích Uyên cười, nắm lấy cổ tay ta.

“Vậy thêm cả đời của ta nữa. Sau này huynh đi đâu, ta đi đó.”

“Đủ chưa?”

Huyền Dương ở nhân gian đắc ý nắm ngược tay Xích Uyên, chạm lên môi mình xem như câu trả lời.

Nhưng bây giờ Xích Uyên lặp lại hành động đó, từng ngón tay lại bị ta gỡ ra.

“Ước hẹn của ngươi với thanh mai trúc mã thì liên quan gì đến Ma tôn ta.”

Xích Uyên mím môi.

“Rõ ràng lúc ở nhân giới ngươi cũng có ký ức. Ngươi nhận ra ta, hơn nữa còn đồng ý.”

“Vì sao bây giờ lại phủ nhận?”

Ta cười khinh bỉ.

“Chơi trò gia đình thôi mà. Sao ngươi còn tưởng thật?”

“Nếu biết ngươi cũng không mất ký ức, ta đã lười lừa gạt ngươi.”

Bàn tay Xích Uyên chậm rãi siết thành nắm.

“Ta không để ý việc ngươi tiếp tục lừa ta.”

Ta đau đầu nói:

“Thần Ma không đội trời chung đấy.”

“Hai bên sắp khai chiến rồi, ngươi có chút lập trường được không?”

Xích Uyên đứng dậy, tiến sát lại trước mặt ta.

“Ngươi là ma sao?”

Y cong khóe môi cười lạnh.

“Ngàn năm trước ngươi giết ra từ biển máu, leo lên vị trí Ma tôn. Nhưng đến bây giờ cũng không ai trong Ma tộc biết tên thật của ngươi.”

“Ngay cả tên cũng không dám nói, ngươi còn không biết ngại nhận mình là Ma tộc?”

Ta thản nhiên nhìn y.

Một lúc sau mới khẽ cười.

“Nhưng ta không có chút thần lực nào.”

“Chỉ có một thân ma khí ngâm từ biển máu mà ra.”

Ta nhún vai.

“Nếu ta không phải Ma, vậy còn có thể là gì?”

Xích Uyên nhìn ta thật lâu.

“Ngươi thật sự muốn phát động đại chiến Thần Ma?”

“Một khi đám Ma vật bị giam dưới đáy biển máu được thả ra, hậu quả thế nào ngươi rõ hơn bất kỳ ai.”

Thần tộc và Ma tộc tuy thường xuyên xung đột.

Nhưng thật sự gọi là đại chiến Thần Ma thì từ trước tới nay chỉ có một lần.

Vạn năm trước, thời kỳ hỗn độn.

Thượng cổ Thần Ma sinh ra cùng trời đất giao chiến dữ dội.

Gần như toàn bộ thần linh tiên thiên đều ngã xuống, thần cách hóa thành nhật nguyệt tinh thần, nuôi dưỡng tiên sơn và nhân gian.

Ma tộc cũng gần như bị diệt.

Chỉ còn tàn binh chìm xuống biển máu Ma giới, bị phong ấn trùng trùng.

Nhưng ngủ say không có nghĩa là chết.

Theo thời gian, thần lực của các thần linh cuối cùng dần suy yếu rồi biến mất.

Phong ấn biển máu ngày càng mỏng, đã bắt đầu lỏng lẻo.

Thần quân hiện tại của Thiên giới luôn tìm cách gia cố phong ấn, nhưng lại không tìm được vị trí chính xác của biển máu.

Một khi đám Ma vật thượng cổ thức tỉnh, cho dù Đế quân kế thừa thần cách cũng chưa chắc chống đỡ nổi.

Trừ khi thần linh tiên thiên sống lại.

Nếu không thì chắc chắn là tai họa diệt thế.

Xích Uyên nhìn ta với vẻ nghiêm trọng.

“Ta biết thứ ngươi muốn là gì, cũng biết kẻ thù thật sự của ngươi là ai.”

“Nhưng ngươi thật sự muốn vì một mình mình mà bỏ mặc thiên hạ sao?”

Y hạ giọng.

“Bọn họ… chẳng phải là những người mà khi đó ngươi liều mạng cũng muốn bảo vệ sao?”

Hai tay ta để sau lưng.

Lòng bàn tay vì dùng sức mà hiện ra một mảnh gỗ nhỏ.

Ta siết chặt tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt qua mắt mũi của tượng gỗ.

Sau đó ném nó vào lòng Xích Uyên.

Cái lạnh đầu xuân dường như xuyên qua thời gian, một lần nữa lướt qua gò má ta.

Rất lâu sau.

Ta cong môi cười.

“Lần sau gặp lại trên chiến trường.”

“Nếu ngươi cản đường ta, ta sẽ giết ngươi.”

Xích Uyên đón lấy tượng gỗ nhỏ giống hệt mình.

Đôi môi y run run.

Giọng khàn khàn.

“Được.”

Khi Xích Uyên rời đi, hồn bay phách lạc, con người như trăng thanh gió mát, bóng lưng cô đơn như con diều giấy.

Ta nhịn không được gọi y: “Này!”

Y quay đầu lại, đôi mắt đỏ hồng, hy vọng ta sẽ thu dây.

Ta nâng cằm, chỉ vào bé con chổng bốn chi lên trời đang nằm trên sạp:

“Đưa con trai của ngươi đi. Ma giới không phải chỗ giữ trẻ, cấm vứt con linh tinh.”

Xích Uyên bực bội như muốn nôn ra máu, nhưng vẫn cười lạnh: “Thế gian luôn nói ta lạnh lùng vô tình, so với ngươi, ta bái phục chịu thua.”

Nói xong y bế Cửu Cửu, bước chân quả quyết rời đi.

Ta nhìn bóng lưng y, nắm chặt người gỗ nhỏ còn lại trong tay áo.

Rất lâu về trước, kẻ có công đức ở nhân gian có thể phi thăng lên Thiên giới, để thành Đế quân. Thần quân phi thăng sớm nhất có một đế vương, một quan văn, một võ tướng.

Lúc đó ta làm người tốt, nhận ba bọn họ làm đồ đệ, chỉ điểm tu hành.

Hai người còn lại cực kỳ sợ ta, khiêm tốn thụ giáo, chỉ có võ tướng tuổi trẻ ngông cuồng, không phục, không cam lòng.

Ta khuất phục y, đánh gãy kiếm của y, hung ác mài mòn nhuệ khí của y:

“Chỉ biết thả không biết thu, mãi mãi khó thành chuyện lớn.”

“Sau này mỗi ngày luyện tập, dùng trường mâu tám trượng khắc một đóa hoa tường vi trên hạt đào.”

Ngàn năm sau, quản sự bàn đào viên đến cáo trạng với ta:

“Quản lý tốt đồ đệ đi! Số đào chín trước bị y xoèn xoẹt hết, số này mới nở hoa, y lại đến tác quái.”

Ta nhanh chóng đến xem. Xích Uyên cầm trường kiếm trong tay, nổi bật đứng dưới gốc đào.

Cánh hoa đào phấn hồng bay khắp vườn, điêu khắc toàn bộ khuôn mặt: cau mày nhíu mắt, hoặc giận, hoặc cười, đều là dáng vẻ của ta.

Ta bị y chọc tức đến bật cười:

“Được được, đều do ta sai. Kiếm thuật của ngươi thành công, có thể ra nghề rồi, nhanh cút ra ngoài đi.”

Xích Uyên nhìn ra, ánh mắt lại có mấy phần mong chờ:

“Không đẹp sao?”

Ta đi ra ngoài:

“Điêu khắc rất tốt, lần sau không cần khắc nữa.”

Y chạy theo, đưa một đóa hoa đào điêu khắc đến trước mắt ta:

“Người không thích?”

Ta thở dài: “Hoa đào ba ngàn năm mới nở một lần, linh quả kết ra nâng cao tu vi của thần quân sau này, rất đáng quý.”

Xích Uyên cúi thấp đầu: “Xin lỗi, ta lại gây họa rồi.”

Y dựa vào chiến công phi thăng, ngông nghênh nhưng luôn bị ta dạy như trẻ con.

Ta có chút không nỡ, lấy hoa đào trong tay dán lên vai y, dùng thần lực in vào máu thịt:

“Ta nhận rồi, cảm ơn hoa của ngươi.”

Y nâng mắt nhìn ta, ta giúp y phủi lá rơi trên vai:

“Nếu sau này muốn tặng quà cho ta, điêu khắc gỗ bình thường là được.”

Xích Uyên đồng ý. Chuyện sau đó quá nhiều, câu nói này bị ta quên lâu rồi.

Đến lần gặp lại ở nhân gian, ta nhận được một đôi người gỗ nhỏ: một cái là y, một cái là ta.

Khi đó ta hiểu, vì tìm y mà ta tới, y cũng nhận ra ta.

Chúng ta đều hiểu rõ nhưng lại giả hồ đồ.

Cửa đại điện Ma cung rung, Ma nữ Tư Tư thò đầu vào.

Nàng vốn là một bụi hạt tơ hồng tầm thường, khi xưa ta rơi vào Ma tộc, vài giọt máu rơi xuống cánh hoa, nảy sinh linh trí, có vài phần tâm linh tương thông với ta.

Tư Tư lặng lẽ chuồn vào, nói nhỏ: “Tôn thượng, bé con kia thực sự do người sinh ra ạ?”

Ta cất tượng gỗ, vẻ mặt bình tĩnh:

“Khi hạ phàm thân bất do kỷ, ai biết tên khốn Ti Mệnh kia lại viết ra tình tiết này.”

Tư Tư đoán: “Chắc hắn đọc nhiều tiểu thuyết rồi, sách cấm ở nhân gian còn quái đản hơn ấy!”

Ta liếc nàng: “Sao ngươi biết?”

Tư Tư cười hì hì, đổi chủ đề: “Tôn thượng, các trưởng lão xin gặp người.”

Ta đeo mặt nạ: “Cho vào đi.”

Ma vật bẩm sinh, kẻ chết thì chết, kẻ bị phong ấn. Ma tộc giờ phần lớn là oán khí và tội nghiệp hóa thành.

Từ trước đến nay chưa từng che giấu sự tham lam và tàn bạo, chất vấn ta:

“Khi nãy Thần tộc xông vào Ma cung, phá hoại quy tắc, Tôn chủ lại mặc cho y đi tự do, nguyên nhân do đâu?”

“Thời cơ đại chiến chưa tới, không nhất thiết phải giết y.”

Đại trưởng lão dẫn đầu tiến lên, trên người có chút huyết mạch thượng cổ đại ma mỏng manh, thả ra thị uy:

“Tôn chủ bế quan nhiều ngày, đang tu luyện hay âm thầm cấu kết với Thần tộc?”

Ta vắt chéo chân ngồi trên ghế bạch cốt, cười như không cười:

“Ngươi đang nghi ngờ bổn tọa?”

Ánh mắt đại trưởng lão u ám, giơ năm ngón tay khô nhọn hoắt:

“Khuôn mặt thật cũng không dám lộ, ngươi đến từ đâu?”

Ta không cử động, mặc ông ta bóp nát mặt nạ.

Giây phút lộ khuôn mặt ta, con ngươi đại trưởng lão co lại:

“Là ngươi! Vị… cuối cùng…”

“Bí mật là bí mật, bởi mỗi người biết chân tướng —”

Một tay ta lướt qua đỉnh đầu ông ta, thấp giọng: “Đều bị ta giết rồi.”

Đệ nhất cao thủ đức cao vọng trọng của Ma tộc, khoảnh khắc này hóa vũng máu trong lòng bàn tay ta.

Mảnh vỡ mặt lạ được ghép lại trong lòng tay ta, không đeo lên, nhưng không ai dám ngẩng đầu nhìn.

“Các vị trưởng lão, còn gì dị nghị không?”

Tiếng quỳ ngập tràn đại điện:

“Nguyện làm Thiên Lôi, sai đâu đánh đó của tôn chủ.”

Đợi bọn họ tè ra quần mà lui, an tĩnh không quá nửa chun trà, cửa đại điện lại bị đẩy ra vội vàng.

Ta mất kiên nhẫn: “Tìm chết à?”

Một tiếng khóc trẻ em vang lên, Xích Uyên cứng đờ mặt bước vào, trên trường bào trắng như tuyết có giọt nước tí tách nhỏ xuống:

“Con trai ngươi tè hết lên người ta.”

Cha con hai người này coi như ỷ lại vào ta rồi.

Ta uống một ngụm trà lạnh cho xuôi cơn tức, nhìn Xích Uyên thong thả thay tã cho bé con, lại cởi trường bào của mình xuống xoắn giặt.

“Làm thần quân mấy ngàn năm, đến tịnh y quyết đơn giản cũng không biết à?”

Ta tóm cổ y: “Ngươi đang cố lề mề cái gì?”

Xích Uyên ung dung: “Ta đào hôn chạy ra ngoài, tình tiết sổ số mệnh vẫn chưa đi hết, không dám trở về Thiên giới phục mệnh.”

“Thế nên?”

Xích Uyên hất tay ta ra, ôm bé con khoan thai nằm xuống giường:

“Làm phiền Ma tôn phụ trách với ta.”

“…”

Ta từng làm Thần, từng làm Ma, chính là chưa từng cạn lời đến vậy.

Ta đen mặt: “Có phải ta từng nói, lần sau gặp lại sẽ giết ngươi.”

“Ngươi nói là trên chiến trường, nếu ta cản đường ngươi, mới giết.”

Xích Uyên dịch vào bên trong, vỗ vỗ chỗ trống trên giường: “Không cản ngươi, mau đi ngủ.”

“…”

Ta nghĩ không thông, ngàn năm chưa gặp, sao y lại biến thành thế này?

Đệ tử võ tướng bướng bỉnh, không chịu phục của ta đâu?

Nam tử văn nghệ khắc hoa gỗ của ta đâu?

Tên khốn trên giường này, trong đầu chỉ có ngủ.

Cửu Cửu giơ tay với ta, đi tới, dựa vào đầu giường trêu thằng bé.

Bé con bò qua cánh tay Xích Uyên, lăn qua lăn lại trong lòng ta, khiến áo quần ta lỏng lẻo.

Vải vóc trượt xuống, lộ dấu ấn hoa đào, ánh mắt Xích Uyên tối lại.

Ta thận trọng nhìn y: “Ngươi đang nghĩ gì? Không được nghĩ?”

Xích Uyên cong khóe môi, ôm eo ta: “Dựa vào đâu mà không? Ta chưa lịch xong tình kiếp, ta có thể nghĩ.”

Ta khó mà tin: “Ngươi như vậy là khi sư diệt tổ.”

Xích Uyên rộng lượng: “Vậy thì sao?”

“Sư phụ.”

Y xách Cửu Cửu làm nũng sang một bên, bản thân vùi vào lòng ta, thấp giọng nỉ non: “Sư phụ, sư phụ…”

Ta sai rồi.

Ta không nên tái hiện ba ngày ba đêm ở nhân gian cho y xem.

Luận mặt dày, ta không bằng y.

Khi bị đè xuống, một ngón tay ta ấn trước ngực y:

“Ngươi nghĩ kỹ đi, nếu tạo ra một Cửu Cửu nữa, ta liền làm thịt ngươi.”

Xích Uyên thấp giọng cười: “Không đâu, thuốc đó không còn viên thứ hai nữa rồi.”

Cả người mát lạnh, đầu óc ta tỉnh táo hơn chút.

“Ngươi quen tên bán thuốc cuốn hết của cải nhà ta?”

“Ừm, hắn ta là Ti Mệnh cải trang.”

Xích Uyên thẳng thắn: “Hắn cố dùng tên người trên sổ số mệnh, chính để dẫn dụ ngươi mắc câu.”

Tốt, tốt, tốt.

Một kẻ lấy sư phụ viết kịch bản quan hệ bất chính, một kẻ biểu diễn hết mình.

Ta đúng là thu nhận hai đồ đệ tốt.

Xích Uyên giơ tay che đôi mắt ta, vành tai chạm tóc mai thân thiết:

“Tung tích của người chỉ có ta và hắn biết, chưa từng nói với ai khác.”

Liên tục mấy ngày, ta bị cha con nhà đó quấn lấy gắt gao. Cửu Cửu uống máu của ta, Xích Uyên ép ta… bản tôn sắp không chịu nổi nữa rồi.

Đúng lúc có khách không mời xông vào Ma giới, ta vội chạy ra nghênh đón:

“Đồ Ma tôn không biết xấu hổ! Hóa ra ngươi chính là người cướp Xích Uyên đi!”

Một vị thần nữ váy trắng dựng ngược mày liễu, ngẩng đầu chỉ vào ta mà mắng to.

Ta bất lực phất tay: “Y còn đang ngủ trên giường ta, ngươi mau khiêng y đi.”

Ta thật lòng muốn hất tên dính người này đi, nhưng rơi vào tai người khác, lời này quả thực là khoe khoang trần trụi.

Thần nữ giơ tay tung một chưởng:

“Ma tộc xấu xa, to gan khiêu khích ta!”

Ta lắc mình tránh né: “Nguy hiểm quá, ngươi chính là công chúa nhân gian cưỡng đoạt tình cảm kia?”

Thần nữ hừ lạnh một tiếng, ngạo nghễ nói: “Ta là con gái Đế quân, hôm nay ta và ngươi kết oán, Minh triều Thần tộc sẽ mang binh sĩ san bằng Ma giới khô cằn.”

Ta thấy hứng thú: “Năm nay ngươi bao nhiêu tuổi?”

Thần nữ cau mày: “Ba ngàn tuổi.”

Ta bấm tay tính: “Tên tiểu tử Nguyên Thanh này khá nhanh nhẹn, thành thân xong là có con nối dõi. Ấy, hắn lấy mấy người vợ? Ngươi là con người vợ nào sinh ra đấy?”

Thần nữ chưa từng nghe từ ngữ như vậy, tức đến đôi mắt đỏ lên, từng đợt công kích kịch liệt ập đến chỗ ta.

“To gan! Ngươi là cái thá gì, cũng dám gọi thẳng tục danh của phụ quân!”

Ta tránh né, đồ đạc trong tẩm cung bị thần lực đập nát bét:

“Năm xưa khi bổn tọa hô mưa gọi gió, cha ngươi vẫn còn là đứa trẻ nghịch bùn.”

Thần nữ mắng to: “Ăn nói linh tinh! Phụ quân ta là đệ tử cổ thần, vị thần cuối cùng truyền hết thần cách vào người ông, thân phận cao không ai sánh bằng, ngươi thì là cái thá gì?”

Mắt thấy một chưởng gió sắp chào mặt ta, ta không trốn không tránh, mềm nhũn ngửa về sau.

Xích Uyên vội từ trong nội điện chạy ra, ôm chặt ta, quát mắng thần nữ: “Dao Hoa, dừng tay.”

Thần nữ sững sờ nhìn y, lệ tràn mi mắt:

“Xích Uyên thượng thần, người thật sự bị Ma tộc mê hoặc thần trí rồi sao?”

Xích Uyên phất tay, làm cung điện như tòa phế tích trở lại hình dạng ban đầu:

“Ta rất rõ ta đang làm gì.”

Nước mắt Dao Hoa rơi xuống, uy hiếp nói: “Ta sẽ báo với phụ quân.”

“Tùy ngươi.”

Ta nằm trong lòng Xích Uyên, ríu rít: “Công chúa là người thêm đất diễn, đến Ti Mệnh cũng phải viết nàng ta thành người vợ chính thức. Ta đắc tội với nàng ta rồi, Đế quân sẽ không tha đâu.”

“Đáng sợ quá, thượng thần ca ca sẽ bảo vệ ta chứ?”

Xích Uyên nhịn cười: “Ừm, ta sẽ bảo vệ người.”

Dao Hoa tức sắp vểnh cả môi, cắn răng trừng mắt nhìn ta, tức giận rời đi.

Ta đứng thẳng người, trở lại như thường, nheo mắt nhìn Xích Uyên:

“Bàn về bối phận, Dao Hoa phải gọi ngươi một tiếng thúc thúc, bàn về tuổi tác, ngươi còn lớn hơn mấy ngàn tuổi.”

“Trêu tiểu cô nương khiến người ta vì ngươi đau lòng, ngươi thế này không phải là trâu già gặm cỏ non?”

Xích Uyên oan uổng: “Ta chưa từng trêu chọc nàng ta.”

Y ngoắc ta, Cửu Cửu chạy đến. Xích Uyên bế con lên, nghiêng đầu nhìn ta:

“Rõ ràng ta mới là cỏ non bị người gặm.”

Ta nhe răng toét miệng, vẻ mặt hoàn toàn thay đổi:

“Ngươi chê ta già?”

Xích Uyên cười: “Không dám.”

Cửu Cửu mở to mắt tò mò: “Cha ơi, cha bao nhiêu tuổi rồi?”

Ta bóp khuôn mặt nhỏ: “Cha con đây, tuổi thọ sánh cùng trời đất.”

Cửu Cửu dùng máu của ta để trưởng thành, không mấy ngày, cơ thể đã giống đứa bé năm tuổi ở nhân giới. Ngũ quan nảy nở, giống y hệt ta.

Ta chăm chú nhìn thằng bé rất lâu, nói với Xích Uyên: “Ta tưởng rằng, ngươi là tướng sĩ trung thành nhất bên cạnh Thanh Nguyên.”

Vạn năm trước, chư thần chết, thần lực nuôi nhân gian, người sau thần mới phi thăng. Thanh Nguyên và Xích Uyên là người ở bên cạnh ta sớm nhất. Lúc còn sống, một người là đế vương nhân gian, một người là võ tướng trung lương.

Ở trần là quân thần, lên trời làm huynh đệ, mấy lần Thanh Nguyên gặp kiếp nạn, đều Xích Uyên ra tay cứu. Ba ngàn năm ta rời Thiên giới, Xích Uyên dùng bất cứ giá nào bảo vệ hắn.

Ta rớt xuống trời xanh, ẩn mình biển máu, không dám liên lạc ai. Người ta tin tưởng nhất: một người dồn ta vào chỗ chết, một người đi theo hắn.

Cửu Cửu trưởng thành, năng lực quen thuộc trong người thằng bé hiện lên, ta mới giật mình: không phải như vậy.

Sau lưng ta, không phải không một bóng người.

“Người tưởng nhầm rồi.”

Xích Uyên lắc đầu: “Thứ ta bảo vệ không phải Thanh Nguyên, mà là thần cách của người bị hắn cướp mất.”

Ta kinh ngạc: “Ngươi biết hết?”

Xích Uyên sâu xa: “Người bận gia cố phong ấn ở biển máu, lại nghĩ lo liệu đại hôn cho Thanh Nguyên. Mỗi lần ta đến tìm người, người đều không có thời gian để ý đến ta.”

Ta ngượng ngùng: “Yêu tộc ở Nam Hải gây loạn, không phải ngươi xuống trần đánh giặc sao?”

Ánh mắt Xích Uyên u ám, thoáng qua đau khổ: “Nam Hải vốn không có đại yêu, là Nguyên Thanh cố ý tách ta ra. Đợi ta quay về, đuổi kịp lúc người đang tiêu hao thần lực phong ấn, bị Thanh Nguyên đánh tan thần cách, lấy làm của riêng.”

Y cụp mắt nhìn đứa bé trong lòng: “Thanh Nguyên ra tay quá độc ác, thần cách tan thành đom đóm ngập trời, bị hắn cắn nuốt, ta chỉ kịp bắt lại một mảnh: chính là Cửu Cửu.”

Mất thần cách, sẽ không còn là thần. Ta tự hủy bản thể, hóa cát bụi trốn biển máu, mượn thần lực xưa làm bình phong che chắn, trở thành chỗ che chở. Hai ngàn năm mới ghép lại thành hình. Nhưng thần cách khiếm khuyết rời xa bản thể lâu, dần tan biến. Là Xích Uyên dùng bản mệnh chân nguyên nuôi dưỡng ta mọi lúc, đến khi tung tích tái hiện, mới trả lại cho ta. Cửu Cửu là một phần ta, đồng mệnh tương liên với Xích Uyên.

Xích Uyên khuyên: “Cướp lại thần cách, không chỉ có cách khai chiến. Ta có thể bí mật bắt cóc Thanh Nguyên, áp giải hắn đến Ma giới.”

Ta cười: “Hắn là Đế quân, nếu ngươi làm tổn thương hắn, trái với thiên đạo, Thiên giới sẽ không còn chỗ dung thân cho ngươi.”

“Ta không bận tâm.”

Vẻ mặt Xích Uyên bình tĩnh, như sáng sớm bình thường nơi phàm giới: “Người đi đâu, ta đi đó.”

Ta yếu ớt thở dài: “Không phải Thần tộc vẫn không tìm được vị trí biển máu sau, đi theo ta.”

Thiên địa phân li, thượng thanh dương, hạ trọc âm. Nhưng âm dương vô tận, cuối cùng hỗn độn hòa nhau. Ta dẫn Xích Uyên bay đến chỗ tiếp giáp thiên địa, tung người nhảy vào chỗ sâu mênh mang.

Rơi xuống, rơi xuống. Bóng đêm chiếm ánh sáng, rơi vào vĩnh viễn. Cho đến giây phút tuyệt vọng nhất, địa ngục Ma giới, vực sâu biển máu. Hố đen dưới chân như đầm lầy, mỗi bước đi bị khí bẩn cuốn chặt, gió mạnh quất vào mặt, tiếng gào thét thê lương của Ma vật thượng cổ xuyên màng nhĩ.

Vẻ mặt bình tĩnh Xích Uyên xuất hiện vết nứt, tràn khiếp sợ: “Cuộc chiến thượng cổ Thần Ma, không phải thế lực tương đương? Tại sao cổ thần chết hết, Ma vật còn sống nhiều như vậy?”

Ta hết khí đen dưới chân: “Thần Ma chết, nhân gian phồn vinh. Tích công đức thăng thần cách. Có oán niệm, bổ ma đạo. Con người thất tình lục dục, bát khổ tám nạn. Tham sân si dễ, kẻ công đức viên mãn có mấy người?”

Ta dẫn Xích Uyên đi, thần lực xưa dùng phong ấn mỏng như giấy, mắt trận bị sừng đại ma cuốn lấy, lung lay sắp đổ:

“Không phải ta muốn đoạt thần cách mới phát động đại chiến Thần Ma, mà là phong ấn sắp vỡ. Ta nhất định phải đoạt thần cách, mới đủ sức đánh một trận.”

Xích Uyên trầm mặc, hồi lâu hỏi: “Người trấn giữ Ma tộc nghìn năm, nếu không ngăn Ma vật diệt thế, phải chăng người định mai danh ẩn tính, sẽ không thành thần?”

Ta chắp tay đi: “Cho dù là thần trước hay Đế quân sau, đều vì cân bằng lục giới, gìn giữ bình an. Nguyên Thanh có công đức đế vương, thích hợp thống lĩnh Thiên giới hơn ta, ta chưa từng nghĩ làm hắn bị thương.”

Xích Uyên không cam lòng: “Nhưng mà…”

Ta thở dài: “Nhưng lòng hắn có suy nghĩ đen tối, không dung hòa thần cách, bèn không thể dùng nói như thanh kiếm diệt trời. Ván cờ này, hắn không phá được.”

Gió tanh biển máu thổi, ta dừng, chậm nói nửa câu sau: “Hiện nay ta cũng không phá được.”

Chư thần năm xưa mai một, chỉ còn ta sống tạm, mỗi nguồn lực ngàn năm vạn năm hóa trận pháp, bảy trận liên hợp, lấy thân vào mắt trận, tự bạo thân thể hiến tế. Thần hồn quay về Cửu Châu, mượn sức lực thiên địa san bằng biển máu.

Nhưng thần cách ta mất, được ma khí ghép thành hình. Ta không còn là thần, không có tư cách hiến tế.

Ta nhìn Xích Uyên: “Ngươi nguyện ý giúp ta không?”

Y không do dự: “Nguyện ý.”

“Dù cho ngươi sẽ chết?”

“Chết cũng không sao.”

Phong ấn tan vỡ, Ma vật hiện thế, trời đất nghiêng ngả, biển máu dâng lên mặt đất. Ngày này còn sớm hơn dự kiến của ta.

Ma vật thượng cổ thân hình khổng lồ lăn lộn trong nước biển tanh máu, khuấy lên khí đen ngút trời, chiếc sừng nhọn hoắt cuốn hết mọi thứ vào miệng. Lục giới tựa như trở về thời kỳ hỗn độn, tiếng khóc của con người, tiếng kêu gào của Ma hòa trộn, nơi nơi đều là địa ngục.

Ta đứng trên sóng biển, nhìn Thần tộc vừa tạo kết giới bảo vệ người phàm, vừa liên hợp thi triển pháp thuật ngăn biển máu, mệt mỏi mặt mày lấm tấm bụi đất:

“Rất lâu chưa náo nhiệt như vậy rồi.”

Ta phất tay ném vài trưởng lão Ma tộc ra, chặn miệng Ma vật:

“Tạm dừng một lúc, ta không nghe rõ bên dưới đang nói gì.”

Thần nữ váy trắng nhiễm thân khí đen, ngẩng đầu nhìn rõ mặt ta, mắng to:

“Ngươi là đồ không biết xấu hổ! Cướp nam thần của ta, sỉ nhục phụ quân, giờ lại mở phong ấn, thả Ma vật ra ngoài, hôm đó ta nên giết chết ngươi!”

Ta không khỏi bật cười:

“Con ơi, ai cho con tự tin vậy?”

Ta nhìn Đế quân cầm kiếm trong tay, vẻ mặt ngưng trọng, phi thân đến trước mặt hắn:

“Thanh Nguyên, đứa con gái này của ngươi khá thú vị đấy.”

Kiếm trong tay Thanh Nguyên rung lên ong ong, như cố hết sức muốn thoát ra. Thanh kiếm này tên “Liệt Diễm”, là pháp khí bổn mệnh của ta năm xưa. Ta hơi nhấc tay, nó bèn không kìm được vào trong lòng bàn tay ta.

Đồng thời, những thần quân từng trải nhất Thiên giới áp trận với Đế quân, đa số đều từng thấy khuôn mặt thật của ta, khiếp sợ quỳ xuống theo bản năng:

“Tham kiến Huyền Dương chân thần!”

Dao Hoa hùng hổ đuổi tới ngẩn người trong nháy mắt. Khi nàng ta ra đời ta đã không còn ở Thiên giới, nhưng chắc chắn nàng ta từng nghe tên ta – Huyền Dương, thầy của Đế quân, vị tiên thiên thần cuối cùng.

“Sao có thể…”

Vẻ mặt Dao Hoa trở nên trống không, sau đó kiên định:

“Sư tổ từ lâu, rõ ràng hắn là ma vật, giỏi nhất là mê hoặc tâm trí, đến Xích Uyên thượng thần cũng bị lừa rồi!”

Thượng thần nào đó bị gọi tên đang đứng sau lưng ta, kiếm quang sắc bén chĩa thẳng vào Đế quân. Dao Hoa bị kích động gào to:

“Phụ quân, mau giết tên ma đầu này, cứu Xích Uyên về!”

Kiếm Liệt Diễm cực kỳ bảo vệ chủ nhân, giọng nói vừa dứt, lập tức nổi sát khí, muốn lao về phía thần nữ. Một tay Thanh Nguyên kéo con gái ra sau, lạnh lùng:

“Hỗn láo!”

Dao Hoa ngơ ngác nhìn Đế quân, hoảng hốt. Nàng ta muốn hỏi chư thần do dự có mặt ở đây một vấn đề – nếu Huyền Dương chưa chết, vật là thần cách phụ quân nàng ta, đến từ đâu? Không phải kế thừa, lẽ nào là cướp về sao? Giống như… khi xưa hắn lên ngôi hoàng đế nhân gian.

“Có một số chuyện, vẫn nên nói riêng đi.”

Ta giơ tay, Liệt Diễm và bản mệnh của ta nối liền, trên thân kiếm còn sót thần lực năm xưa.

Ta giơ kiếm vẽ trận, mở lại phong ấn thất trọng biển máu. Thần quang từ từ hiện lên, một tầng che chắn mỏng manh lại bao phủ Ma vật. Xích Uyên cũng bày kết giới, vây thần Thiên giới vào bên trong. Trời đất mênh mông, chỉ còn lại ba thầy trò bọn ta.

Mặc khung cảnh hỗn loạn, Thanh Nguyên không nói một lời, luôn duy trì uy nghiêm Đế quân. Lúc này, hắn buông giọng, bất đắc dĩ gọi ta một tiếng:

“Sư phụ.”

Trường kiếm Xích Uyên đẻ ngang cổ hắn: “Dừng lại, ngươi không xứng.”

Ta ấn vai Xích Uyên, tỏ ý y lùi ra sau. Xích Uyên không tình nguyện rụt kiếm, khoanh tay đứng nhìn. Ta đá y một cái:

“Đứng xa chút, ta tâm sự với Thanh Nguyên.”

Vẻ mặt Xích Uyên kinh ngạc: “Vậy mà người thì thầm với nam nhân khác trước mặt ta, còn không cho ta nghe.”

Ta ngứa tay, bạt tai y một cái: “Ngoan, nghe lời.”

Xích Uyên tức giận trừng mắt Đế quân, giận rời đi, còn lấy chuôi kiếm chặn lỗ tai. Ta quay lại, an ủi Thanh Nguyên:

“Từ xưa đến nay y đều như vậy, gợi đòn.”

Thanh Nguyên nhìn bóng lưng Xích Uyên, thu lại ánh mắt:

“Sư phụ chưa từng đối đãi với ta như vậy.”

Ta gật đầu: “Ngươi là đệ tử khiến ta bớt lo nhất, đương nhiên ta sẽ không đánh ngươi.”

“Không.” Hắn lắc đầu: “Người chưa từng thân thiết với ta.”

Ánh mắt Thanh Nguyên nhìn ta, giọng ôn hòa lên án:

“Cho dù ta biểu hiện thế nào, có thành tựu ra sao, người đều cho rằng là lẽ đương nhiên, chưa từng nhìn ta thêm một cái.”

“Mà năm xưa Xích Uyên không ngừng gây họa, hấp tấp xung động, người luôn bao dung dạy dỗ.”

“Tại sao chứ?”

“Sư phụ, người có ba đồ đệ, tại sao tâm tư lại đặt lên một mình Xích Uyên?”

Ta nghe càng thấy không ổn. Ta chưa từng làm người, không hiểu tâm tư bọn họ trước khi thành thần.

“Thanh Nguyên, ngươi đang tranh sủng sao?”

Thần thái Thanh Nguyên vẫn như thường, không xấu hổ:

“Ta không thể tranh sủng sao?”

Hắn trực tiếp, trái lại làm ta hơi xấu hổ. Ta chỉ có ba đồ đệ, nhưng vẫn không công bằng, là ta thất trách rồi.

“Ti Mệnh lười biếng, Xích Uyên nóng nảy, vẫn cần tu luyện. Duy chỉ có ngươi, Thanh Nguyên, ngươi là đệ tử khiến ta bớt lo nhất. Ngươi từng làm nhân hoàng nhiều năm, khoan hậu nhân từ, yêu dân như con. Không cần ta chỉ điểm, ngươi cũng là Thần quân hợp tiêu chuẩn.”

Thanh Nguyên trầm mặc không nói. Ta thở dài, lần hạ phàm này nghe được câu: “Đứa trẻ biết khóc sẽ có sữa uống.” Chắc hẳn Thanh Nguyên cũng nghĩ vậy.

“Ngươi nói, cho dù ngươi làm gì, ta đều không nhìn thấy, câu này không đúng.”

“Tâm tư của ngươi tỉ mỉ, lại thường bên cạnh ta. Ba ngàn năm trước, khi thần lực của ta cạn, chắc ngươi cảm ứng được, ta đã đến lúc chết.”

Con người Thanh Nguyên khẽ động:

“Lúc đó, người ta tin tưởng nhất chính là ngươi, thế nên ta dám bày ra mặt yếu nhất trước ngươi. Đợi sau khi ta chết, Thiên giới giao cho ngươi thống lĩnh, ta rất yên tâm.”

Ta dừng, chầm chậm nói: “Nhưng ngươi vẫn khiến ta thất vọng rồi. Cuối cùng ngươi vẫn mang chiêu đoạt vị ở nhân giới, mang lên Thần giới.”

Thanh Nguyên cụp mắt, hốc mắt hơi đỏ, hồi lâu sau nở nụ cười cực kỳ nhạt.

“Khi làm người phàm, ta vốn không hề có ý mưu phản, là huynh trưởng muốn dấy binh tạo phản, ta giành xuất binh cần vương trước, lại bị phụ hoàng hiểu lầm ngờ vực. Ta kính ông, yêu ông, nhưng đến chết ông đều cho rằng ta có ý đồ mưu phản. Đến Thần giới, ta cũng kính người yêu người như vậy, cho dù bị hiểu lầm thêm lần nữa, ta cũng sẽ không hối hận.”

Hắn quay người nhìn biển máu gầm thét, vẻ mặt ung dung trầm tĩnh.

“Phương pháp hiến tế thần cách được khắc trên cột đá hư hại cỏ điện Cổ thần, nơi đó, khi được tu sửa ta từng vào.”

“Sư phụ, ta biết người muốn làm gì.”

Ta ngẩn người. Thanh Nguyên nhìn ta, quỳ một gối xuống đất, ngẩng mặt lên, mỉm cười.

“Nay biển máu đã hiện thế, thần cách trên người ta, đệ tử cam lòng chịu chết thay người.”

Giọng hắn dịu dàng bình thản, bị cuốn vào tiếng gầm thét gió tanh.

“Sư phụ, ta chưa từng phản bội người.”

Một tay Thanh Nguyên đặt trước ngực, trực tiếp xé toang lồng ngực mình, làm nổ thần cách. Ta nhìn thấy hành động của y, vội vàng hét to:

“Xích Uyên, tới mau!”

Một thân áo báo trắng tới ngay lập tức, hai tay Xích Uyên giơ Cửu Cửu, mắt lớn trừng mắt nhỏ với Thanh Nguyên. Bé con nâng mặt Thanh Nguyên, cái miệng chu lên, dán lên trán hắn. Trong người Cửu Cửu có mảnh vỡ thần lực, cùng tông cùng nguồn. Thần cách trước ngực Thanh Nguyên hóa huỳnh quang nhỏ vụn, bay tràn lan, hội tụ trong ấn đường, được Cửu Cửu hút vào cơ thể.

Ánh sáng xung quanh Đế quân mất đi, thần cách suy yếu, hắn ngồi sụp xuống mặt đất. Ta không có thời gian đỡ, nói to:

“Nhận kiếm!”

Xích Uyên giơ tay nhận lấy, ôm chặt Cửu Cửu, để Liệt Diễm vào lòng bàn tay bé nhỏ của thằng bé, bàn tay to nắm chặt.

“Con trai, nắm chặt nhé!”

Xích Uyên là đệ nhất chiến thần, mấy ngàn năm qua san bằng rối loạn lục giới, công đức viên mãn. Không cần xả thân hiến tế, tứ hải bát hoang, cửu châu thập địa đều muốn mượn sức y. Xích Uyên ôm Cửu Cửu, tung người nhảy vào biển máu, liếc chuẩn mắt trận, dốc toàn bộ thần lực, tung người lên trời cao rồi bổ xuống.

Thần cách hoàn chỉnh thức tỉnh trong cơ thể Cửu Cửu, ánh sáng tiên thiên thần dung hòa vào thân kiếm, một tiếng leng leng kéo dài, kiếm khí hóa phượng hoàng rực lửa, đâm thẳng vào mắt trận. Một kiếm san bằng biển máu, trời đất rung lắc cực mạnh.

Sau khi ánh lửa tràn ngập, Ma vật thượng cổ còn sót lại sụp đổ, ánh sáng Liệt Diễm biến mất, vỡ vụn thành bụi, hoàn toàn tiêu tán. Trời đất phát triển đến mức năng lực quá mạnh, dù Thần hay Ma đều không nên tồn tại. Biển máu trở về như thường, chìm xuống không tiếng động.

Xích Uyên ôm con bay xuống, mái tóc điểm bạc. Y truyền hết thần lực cho Cửu Cửu, vừa mượn cơ thể thần để khởi động Liệt Diễm. Nay y mất sức mạnh thượng thần, không khác gì người phàm. Cửu Cửu còn quá nhỏ, chưa hiểu chuyện gì. Thằng bé ngơ ngác nhìn Xích Uyên, rồi quay đầu nhìn ta:

“Cha, vẻ mặt cha đáng sợ quá.”

Sau khi mất thần cách, ta tự hủy hoại thân xác, dựa vào ma khí biển máu ngưng tụ thành một cơ thể mới. Biển máu đã bị phá hủy, ta mất nguồn năng lượng, đương nhiên không tồn tại lâu.

Thanh Nguyên lảo đảo nhào tới, nắm chặt tay ta:

“Sư phụ, xin lỗi… ta vẫn hại người rồi.”

Ta vỗ vai hắn:

“Không trách ngươi, nếu không có sự tham dự của ngươi, ba nghìn năm trước ta đã chết cùng Ma vật biển máu rồi.”

Vẻ mặt Thanh Nguyên trắng bệch, rơi vào hối hận không kìm chế được. Ta ôm Cửu Cửu vào lòng, dùng pháp thuật xóa ký ức thằng bé, đưa vào lòng Thanh Nguyên.

“Nếu ngươi thực sự đau buồn, vậy thì giúp ta nuôi dưỡng Cửu Ly đi. Thằng bé kế thừa thần cách của ta, thừa hưởng thần lực Xích Uyên, nhưng ta và Xích Uyên không nhìn thằng bé trưởng thành được, ngươi giúp bọn ta dạy dỗ nó cho tốt.”

Thanh Nguyên ôm Cửu Cửu đang ngủ, chăm chú ngắm khuôn mặt giống ta y đúc. Một giọt nước mắt rơi trên mặt thằng bé, hắn trịnh trọng gật đầu:

“Vâng, đệ tử tuân lệnh.”

Kết giới bảo vệ Xích Uyên bày ra dần tan, các thần quân bên trong chỉ nhìn thấy một kiếm kinh động trời đất, hoàn toàn không biết cuộc nói chuyện ngoài kia. Dao Hoa vừa nhìn ta lại muốn mắng chửi, nhưng trước khi mở miệng đã bị phụ quân nàng ta hạ chú cấm.

Ta cười:

“Thanh Nguyên, đứa con gái này ngươi nuôi hơi nóng nảy một chút. Sau khi nuôi Cửu Cửu, phải nho nhã hơn nhiều đấy.”

Thanh Nguyên miễn cưỡng cười:

“Vâng, con bé bị ta chiều hư rồi.”

Ánh mắt ta liếc qua thần Thiên giới, có khuôn mặt quen, cũng có mặt mới. Một ông già râu trắng đưa mắt nhìn ta, chột dạ lẩn vào đám thần quân. Ta không khách sáo gọi lại:

“Ti Mệnh, qua đây.”

Ông lão không trốn được, cười híp mắt tới gần, cung kính chắp tay:

“Sư phụ, dạo này có khỏe không?”

Ta sừng sộ:

“Không khỏe lắm, sinh con tốn quá nhiều khí huyết, vi sư còn là nam, sắp mất cả mạng rồi.”

Ti Mệnh chột dạ lau mồ hôi:

“Chuyện gấp phải tòng quyền, sư phụ đừng trách.”

Ta vốn không thật lòng muốn tính sổ, hỏi hắn:

“Tiệm hoành thánh ngươi viết trên sổ số mệnh mà ta với Xích Uyên hay ăn ở nhân gian tên gì nhỉ?”

Ti Mệnh ngẩn người, vội lật sổ số mệnh, nói với ta. Ta hất cằm Xích Uyên, quay về nhân giới:

“Cũng không phải nhớ mùi vị hoành thánh lắm, chính là lời người từng nói với ta nơi đó, muốn nghe lại một lần nữa.”

Khắp lục giới đều đồn Xích Uyên thượng thần lạnh lùng, ta không biết từ đâu. Khi đi cạnh ta, y là người tính cách mạnh mẽ nhất Thần quân. Y giống ngọn lửa, không che giấu thù hận, cũng không giấu tình yêu. Tuổi thọ tiên thần quá dài, cũng quá cô đơn.

Sáng sớm, lần đầu nhìn thấy y, ta liền hiểu, tình kiếp của ta đến rồi. Xích Uyên đi lau lưng ta, cụp mắt cười mỉm:

“Huyền Dương, làm người phàm bình thường như vậy, cũng khá tốt, đúng không?”

Nhân giới sáng sớm, ánh mặt trời ấm chiếu lên hai ta. Ta ngậm cười nhìn nơi xa:

“Đúng đó.”

“Sau này người đi đâu, ta đi đấy.”

[NGOẠI TRUYỆN CỬU LY]

Ta là Thần quân tôn quý nhất Thiên giới. Được Đế quân tự nuôi lớn, kế thừa thần cách nguyên vẹn vị tiên thần cuối cùng, có toàn bộ thần lực đệ nhất chiến thần Thiên giới. Ta chính là Cửu Ly.

Người từng hứa bên nhau lâu dài, vì sự ra đời của ta mà người đi mất. Phụ quân ban tên này cho ta. Ầy. Hai người họ, đúng là trẻ con. Trước khi cha đi, dùng pháp thuật xóa ký ức ta, nhưng thất bại. Người là cao thủ lâu rồi, nhưng chưa nghĩ tới, sau khi kế thừa thần cách và thần lực, năng lực ta mạnh hơn người nhiều, pháp thuật của người vô hiệu với ta. Nhưng người không muốn ta buồn, nên ta vờ ngủ cho người yên tâm.

Ta chưa từng thăm dò hướng đi hai người họ. Cũng không muốn biết trên sổ số mệnh còn tên họ không. Ta chỉ biết họ đến nhân gian. Ta bảo vệ chúng sinh bình an, họ sẽ luôn ở đây.