Sát Thủ Và Tiểu Thiếu Gia


Trước khi cậu ấy kịp kêu lên, tôi đã nhảy xuống, bịt miệng cậu lại.

Lòng bàn tay chạm vào da thịt mềm mịn, tôi khô cổ họng ngay lập tức.Con dao nhỏ được rút ra, kề sát ngực cậu, tôi hạ giọng đe dọa:“Đừng lên tiếng.”

Đôi mắt cậu mở to, ươn ướt như nai con, nhìn tôi không chớp.

Tôi nuốt khan, yết hầu khẽ chuyển động.

Bên ngoài phòng tắm bỗng vang lên tiếng quản gia, càng lúc càng gần, kèm theo tiếng tay nắm cửa xoay:“Thiếu gia, vừa rồi nghe thấy tiếng động lớn, có sao không?”

Tôi nghiến răng, trong đầu tính toán nếu bị phát hiện thì phải xử lý cả hai thế nào cho gọn…

Nhưng giây tiếp theo, cửa bật mở.Tôi còn chưa kịp phản ứng đã bị tiểu thiếu gia ấn thẳng xuống bồn tắm.

Sức cậu ấy lớn đến khó tin, tôi còn không cẩn thận uống luôn một ngụm nước.

Tôi — kẻ đang cầm dao kề ngực cậu — trực tiếp hóa đá.

Chỉ nghe giọng nói ôn hòa của tiểu thiếu gia vang lên, bình tĩnh nói với quản gia:“Không sao, chỉ là trượt chân một chút, ông ra ngoài trước đi.”

Tôi càng ngơ hơn.

Mặt tôi cứ cọ vào cơ ngực rắn chắc, ấm nóng của cậu ấy.Cảm giác… nói thật là quá mức tuyệt vời.

Máu mũi tôi lại tuôn ra không kiểm soát.

Đúng là chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu.

Ở dưới nước, tôi không nhịn được, lưỡi khẽ chạm…

Tiểu thiếu gia lập tức cứng người.

Tiếng bước chân quản gia xa dần.Hắn nhấc bổng tôi lên, nhẹ như xách một con gà ướt sũng.

Dao của tôi vẫn kề sát người hắn.

Không khí bỗng trở nên cực kỳ vi diệu.

Tiểu thiếu gia là người lên tiếng trước.Hàng mi dài khẽ rung, giọng nói nhỏ nhẹ:“Anh là do anh trai tôi phái đến giết tôi à?”

Tôi lau vệt máu mũi, ngượng ngùng gật đầu.

Từ khi lão gia họ Hứa bệnh nặng, quyền thừa kế rơi vào tay đại thiếu gia Hứa Phong và tiểu thiếu gia Hứa Lăng.Sau đó Hứa Lăng gặp tai nạn xe, thân thể yếu ớt hẳn đi.

Nhưng anh trai cậu vẫn thấy chưa đủ an tâm, nên mới thuê tôi ra tay.

Tranh đấu hào môn, xưa nay vốn lạnh lùng đến vậy.

Mắt Hứa Lăng đỏ hoe, nắm lấy vạt áo tôi:“Anh sát thủ… anh có thể không giết tôi không? Tôi chưa muốn chết.”

Lần thứ hai, tôi lại đơ vì cậu.

Nhìn thấy vẻ mặt si mê của tôi, cậu như hạ quyết tâm, run rẩy tiến sát lại gần.Môi tôi chợt chạm phải một cảm giác mềm mại.

Cậu nắm tay tôi, giọng run run:“Anh muốn tôi làm gì cũng được.”

Con dao trong tay tôi rơi thẳng xuống đất.

Mẹ kiếp.Chiêu này là đang thử thách ý chí nghề nghiệp của tôi à?

Sắc đẹp đúng là thứ làm người ta lạc lối.

Tôi không vượt qua được.

Tôi đã làm tổ chức thất vọng rồi.

Tôi bế tiểu thiếu gia vừa tắm xong đặt lên xe lăn.Không ngờ dù đôi chân không còn sức, Hứa Lăng vẫn cao lớn, vóc dáng cực kỳ cân đối.

Chỉ liếc mắt một cái thôi.Vai rộng, eo thon, cơ bụng rõ nét.

Tôi vội vàng dời mắt đi chỗ khác.

Tiểu thiếu gia ngoan ngoãn để tôi sắp xếp, còn dặn quản gia bên ngoài lui đi.

Sau khi thay đồ trong phòng, vạt áo tôi bị cậu nắm chặt.Cậu cúi mắt, giọng mềm xuống:“Anh sát thủ… anh có thể ở lại với tôi không? Tôi sợ bóng tối.”

Cổ họng tôi nghẹn lại:“Tiểu thiếu gia, tôi đến để giết người, không phải để dỗ trẻ con.”

Nhưng cậu lại làm nũng, đôi mắt ươn ướt nhìn tôi không chớp.

Mẹ kiếp.

Tôi bị mê đến choáng đầu, cuối cùng vẫn nằm xuống cạnh cậu.

Trước ngực, cái đầu lông xù của Hứa Lăng khẽ cọ cọ.“Anh sát thủ, anh biết không… từ nhỏ tôi đã không có mẹ…”

Tôi nuốt nước bọt, nắm chặt ga giường, mặt nóng bừng.

Đợi đến khi dỗ cậu ấy ngủ xong, trước ngực tôi đã ướt một mảng lớn.

Không những không giết được người, tôi còn vô tình kiêm luôn vị trí “mẹ” riêng của mục tiêu ám sát.

Tâm trạng tôi lúc này đúng kiểu một mớ hỗn độn.

Khi tổ chức nhắn tin hỏi tiến độ nhiệm vụ, tôi đang nằm ngay trên giường của tiểu thiếu gia.Đầu cậu ấy gối lên ngực tôi, mắt mở to nhìn tôi không chớp.

Hứa Lăng ôm chặt eo tôi, giọng khàn khàn:“Anh sát thủ, cảm ơn anh đã không giết tôi. Để báo đáp… anh muốn làm gì tôi cũng được.”

Khi nói câu đó, trong mắt cậu thoáng lướt qua một tia hung ác.

Tôi khựng lại.

Bản năng sát thủ gào lên trong đầu tôi rằng người này cực kỳ nguy hiểm.

Nhưng chỉ một giây sau, trước mắt tôi vẫn là gương mặt vô hại, thuần khiết của Hứa Lăng, cùng đôi mắt ướt át khiến người ta mềm tim.

Tôi thả lỏng ra.

Chắc là tôi nghĩ nhiều rồi.Cậu ấy chỉ là một tiểu thiếu gia bệnh tật thôi.

Tôi bị mê đến mơ màng, lắp bắp:“Hôn tôi.”

Tiểu thiếu gia nghe lời đến mức phạm quy.

Từ ngực hôn lên cổ họng, rồi dán lên môi tôi.Tôi bị hôn đến mềm nhũn cả người, máu mũi tuôn như mở vòi.

Gương mặt này đúng là vũ khí hủy diệt.

Vì chút trung thành cuối cùng với tổ chức, cộng thêm chút áy náy lương tâm, nhiệm vụ ám sát tiểu thiếu gia coi như treo vô thời hạn.Tôi đành nhận một nhiệm vụ khác — lấy tin về lô hàng mới nhất của lão đại bang Hắc Hổ.

Nghe đồn lão đại bang Hắc Hổ thủ đoạn cực độc, thế lực phủ kín khắp nước.Hắc đạo lẫn bạch đạo đều phải kiêng dè hắn ba phần.

Trong buổi tụ họp của bọn họ, tôi cải trang thành phục vụ, lẻn vào phòng bao của đám đại ca.

Mọi thứ diễn ra thuận lợi một cách đáng ngờ.

Chỉ có điều… tôi cực kỳ không hài lòng với bộ đồ phục vụ này — quá hở.

Tôi mặt không cảm xúc kéo kéo chiếc áo sơ mi gần như trong suốt, trên đầu đội tai mèo, sau mông còn có một cái đuôi mèo đung đưa.

Nghe nói đây là yêu cầu đích thân của lão đại bang Hắc Hổ.

Sở thích gì mà méo mó vậy?

Tôi nở nụ cười nghề nghiệp, gõ cửa phòng bao.

Bên trong không hề hỗn loạn như tôi tưởng.

Chỉ có vài người mặc vest đen ngồi quanh bàn, đang bàn bạc chuyện làm ăn.

Ở góc sofa, một người đàn ông đeo mặt nạ lười biếng dựa vào, chân dài bắt chéo, tay cầm ly rượu, nghe hờ hững.

Thỉnh thoảng hắn chen vào một câu, giọng trầm thấp, nghe rất cuốn.

Không cần đoán cũng biết — đây chính là lão đại.

Không hiểu vì sao, tôi lại có cảm giác quen quen.

Tôi thu ánh mắt lại, cầm bình rượu rót từng ly, vừa làm vừa nghe lén.

“Lô hàng đó còn an toàn không?”

“An toàn tuyệt đối. Dù có đào mồ ông cố nội tôi lên cũng không moi ra được.”

“Phì, so sánh nghe rợn người thật.”

“Lão đại, anh thấy sao? Có nên chuyển lô hàng đi chỗ khác không? Gần đây Thanh Long bang có vẻ đang nhòm ngó.”

Tôi rót rượu đến trước mặt người đeo mặt nạ.

Hắn lên tiếng:“Được, hay là chuyển đến…”

Tôi gần như nín thở, tai dựng đứng chờ câu trả lời tiếp theo.

Lấy tin dễ vậy sao?

Nhưng hắn dừng lại, chỉ khẽ cười.

Ngay giây sau, một bàn tay to đặt thẳng lên eo tôi, giọng hắn mang theo ý cười:“Con mèo hoang này từ đâu chui ra vậy? Thân hình không tệ.”

Toàn thân tôi cứng đờ.

Đám người xung quanh lập tức cười ầm lên:“Lão đại hóa ra thích kiểu này à?”

Người đeo mặt nạ kéo mạnh cái đuôi mèo của tôi, cánh tay rắn chắc vòng qua eo, kéo tôi ngồi thẳng vào lòng hắn.

Giọng trầm thấp ghé sát tai tôi, kéo dài từng chữ:“Thích chứ.”

Tôi bị ép ngồi trên đùi hắn.

Tay hắn vẫn đặt chặt trên eo tôi.

Mẹ kiếp.

Tôi muốn giết người.

Vì giữ đạo đức nghề nghiệp, tôi chỉ giả vờ hoảng sợ, giọng run run:“Vị tiên sinh này… xin bỏ tay ra.”

Hắn bật cười:“Ngại à?”

Ngại cái đầu nhà ngươi.

Tôi kìm ý muốn quật ngã hắn, tiếp tục đóng vai trai nhà lành:“Tiên sinh, tôi không bán thân…”

“Suỵt.”

Hắn bóp cằm tôi, giọng đầy ý trêu:“Mèo hoang, câu dẫn tôi thế này, tôi hôn em trước mặt mọi người bây giờ.”

Tôi run lên.

Vì tức.

Đám thuộc hạ phía sau lại cười hô hố cổ vũ.

Người đeo mặt nạ phất tay, cả đám lập tức rút lui.

Trong phòng bao chỉ còn lại tôi và tên biến thái đeo mặt nạ này.

Tôi chửi thầm trong lòng.

Lúc này, ngoài việc moi thông tin, chuyện quan trọng hơn là làm sao thoát khỏi tay hắn.

Hắn trói ngược tay tôi ra sau, ép tôi ưỡn ngực.

Chiếc áo sơ mi đen mỏng dính gần như phơi bày tất cả.

Hơi thở nóng hổi phả lên ngực tôi, giọng hắn khàn khàn:“Mèo hoang, chỗ này… từng có ai chạm vào chưa?”

Tôi nuốt nước bọt, tiếp tục giả vờ sợ hãi:“Không… không có…”

“Lừa người.”Hắn cười khẽ, giọng đầy trêu chọc:“Đã sưng lên rồi.”

Mặt tôi đỏ bừng.

Mẹ kiếp.

Đó là vì hôm qua bị tiểu thiếu gia hôn.

Chưa kịp mở miệng, tôi đã cảm nhận được một xúc cảm ẩm ướt.

Hắn cứ thế, qua lớp áo…

Tôi tức đến đỏ mặt, nghiến răng chịu đựng, vừa vào phòng thay đồ liền xé toạc bộ quần áo kia ra.

Trước ngực sưng tấy cả lên.

Lão đại bang Hắc Hổ đúng là biến thái chính hiệu.

Chỉ nghĩ đến việc sau này còn phải tiếp cận hắn để moi thông tin, tôi đã muốn quay lại tự đâm mình một nhát cho xong.

Nửa đêm, theo thói quen, tôi lẻn vào nhà tiểu thiếu gia.

Cậu ấy rõ ràng đã chờ sẵn từ lâu, vừa thấy tôi liền mừng rỡ, giọng mềm mại:“Anh sát thủ, cuối cùng anh cũng đến.”

Nhìn gương mặt xinh đẹp đáng yêu ấy, tâm trạng tôi dịu xuống không ít.

Hứa Lăng vòng tay ôm lấy tôi, cái đầu lông xù cọ cọ vào ngực tôi, rõ ràng lại muốn làm nũng đòi “hôn hôn”.

Trước đây tôi đều chiều theo, nhưng hôm nay lại từ chối.

Không còn cách nào khác, ban ngày bị tên biến thái kia hành hạ quá dữ, giờ chỉ cần áo cọ nhẹ thôi cũng đau.

Bị từ chối, Hứa Lăng cụp mắt xuống, gương mặt xinh đẹp mang theo vẻ mất mát, đôi mắt đen láy nhìn tôi không chớp.

Tôi sao chịu nổi ánh mắt đó.

Lòng mềm nhũn, tôi đành mở lời:“Chỉ một phút, nhẹ thôi.”

Mắt cậu lập tức sáng lên, nở nụ cười ngây thơ vô hại.“Anh sát thủ, anh tốt thật đấy.”

Chỉ là trước khi hôn, cậu bỗng dừng lại, nghiêng đầu tò mò hỏi:“Sao chỗ này sưng lên thế?”

Tôi chột dạ, quay mặt đi không nhìn cậu:“Vải áo cứng quá, bị cọ.”

Trong lòng thì đã lôi tên đại ca biến thái đeo mặt nạ kia ra chém thêm mấy chục nhát.

Tối hôm sau, vẫn phòng bao đó, vẫn đám người đó.

Chỉ có điều lần này tôi được phát một bộ đồ còn hở hang hơn. Tôi không cam tâm, hỏi quản lý:“Nhất định phải mặc cái này sao?”

Hắn gật đầu, giọng dứt khoát:“Mặc đi, là yêu cầu của vị đại ca bên trong.”

Hừ.

Đồ biến thái.

Tôi cười gượng, vẫn phải đồng ý.

May mà vào trong, bọn họ lại đang bàn chuyện lô hàng.

Như lần trước, tôi lần lượt rót rượu.

Đến trước mặt người đeo mặt nạ, địa điểm lô hàng lại sắp được tiết lộ.Tôi căng tai, tim đập thình thịch.

Chỉ nghe lão đại bang Hắc Hổ cười khẽ, huýt sáo:“Lần này là thỏ con, còn đáng yêu hơn.”

Mẹ kiếp.

Đang chơi tôi à?

Mặt tôi tối sầm, suýt nữa ném thẳng bình rượu vào đầu hắn.

Sau đó, hắn lại đuổi hết thuộc hạ ra ngoài.

Vẫn là màn trêu chọc quen thuộc.

Tôi bị kẹt trong vòng tay hắn, chỉ khác là lần này hắn không trói tay tôi.

Giọng trầm thấp kề sát tai tôi:“Thỏ con hôm nay cũng đáng yêu lắm.”

Đáng yêu cái đầu nhà ngươi.

Tôi âm thầm siết chặt nắm đấm, chỉ muốn đánh người.

Người đeo mặt nạ uống một ngụm rượu, bóp cổ tôi ép sát lại.

Cảm giác mềm mại chạm lên môi khiến tôi sững sờ.

Tôi mở to mắt, đối diện với đôi mắt sau lớp mặt nạ.

Không hiểu sao, cảm giác quen thuộc ấy càng lúc càng rõ.

Hắn nhắm mắt, chút rượu từ từ được truyền qua.

Tôi bị ép nuốt xuống, nhưng lại như bị ma xui quỷ khiến, giơ tay chạm vào mép mặt nạ của hắn.

Chỉ cần lật lên…

Ngay khoảnh khắc đó, dưới lớp mặt nạ, hắn mở mắt.

“Thỏ con không ngoan.”

Hắn nắm chặt cổ tay tôi, giọng nói mang theo ý đe dọa:“Thỏ con không nghe lời là sẽ bị…”

Đêm đó, mông tôi chịu trận.

Khi trở về chỗ tiểu thiếu gia, tôi đi cà nhắc từng bước.

Hứa Lăng lo lắng hỏi:“Anh sát thủ, anh sao thế?”

Tôi nhếch mép cười gượng.

Không sao cả.

Chỉ là bị một tên biến thái đánh vào mông mấy chục cái.

Đau đến mức tôi nghiến răng ken két.

Tiểu thiếu gia cực kỳ lo, nhất quyết đòi bôi thuốc cho tôi.

Mông tôi mát lạnh khi thuốc chạm vào, sau đó lại là một luồng hơi ấm.

Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Hứa Lăng đang cúi xuống, nhẹ nhàng thổi.

?

Tôi run giọng:“Em làm gì thế?”

Cậu nghiêng đầu, cười ngây thơ:“Thổi vết thương cho anh, anh sát thủ.”

Tôi đẩy đầu cậu ra, vùng vẫy:“Đừng…”

Tiểu thiếu gia lập tức không vui.

Mắt cậu hoe đỏ:“Anh có người ở ngoài rồi đúng không?”

???

Trong ánh mắt ngơ ngác của tôi, cậu ôm chặt lấy tôi, giọng đầy tủi thân:“Anh sát thủ, tôi biết anh chắc chắn có người ở ngoài rồi. Nếu không thì sao ngay cả việc thổi vết thương cũng không cho tôi làm. Từ nhỏ ba và anh trai đã không thích tôi, giờ đến anh cũng ghét tôi, tôi sống còn ý nghĩa gì nữa…”

Nói xong, cậu như sắp khóc.

Tôi làm sao chịu nổi cảnh mỹ nhân rơi lệ, đành khô khốc dỗ dành.

Cuối cùng, không chỉ mông tôi sưng, mà cả ngực cũng sưng theo.

Chỉ là cảm giác quen thuộc kỳ lạ trong lòng lại càng lúc càng rõ ràng.

Vì quá lâu chưa hoàn thành nhiệm vụ, tôi bị tổ chức gọi về.

“Bí danh 011, người thuê muốn gặp cậu.”

Tôi theo đồng nghiệp đi gặp khách hàng.

Hứa Phong — anh trai cùng cha khác mẹ của Hứa Lăng.

Đôi mày và ánh mắt hắn có vài phần giống Hứa Lăng, nhưng hoàn toàn khác vẻ thuần khiết của tiểu thiếu gia, gương mặt hắn trông hung ác hơn nhiều.

Hứa Phong nhìn tôi từ đầu đến chân.

Cảm giác như bị rắn độc dò xét, sống lưng tôi lạnh toát:“Cậu là 011? Tôi đã bảo cậu giết em trai tôi, sao đến giờ nó vẫn sống nhăn răng?”

Tôi cúi đầu, mặt không đổi sắc:“Nhà của em trai ngài có hệ thống an ninh rất nghiêm ngặt. Ngài cũng biết, từ sau tai nạn xe hơi lần trước, nhà họ Hứa đã bố trí đội an ninh hàng đầu cho cậu ấy.”

Thật ra… toàn là bịa.

Tôi là học viên xuất sắc vừa tốt nghiệp học viện sát thủ.

Hệ thống an ninh kia với tôi chỉ như trò trẻ con, vào ra dễ như trở bàn tay.

“Thế à?”

Hứa Phong từ từ tiến lại gần.

Gần quá, tôi lùi một bước, nhưng hắn vòng tay ôm eo tôi.

Bàn tay to lớn, nóng ran, tôi cau mày.

Định mở miệng, thì nghe hắn cười khẽ:“Thật ra vừa gặp cậu, tôi đã nghĩ, cậu đi làm sát thủ thì phí quá, chi bằng đến bầu bạn với tôi…”

Hơi thở hắn phả lên vành tai tôi.

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, tôi giật mạnh thoát khỏi tay hắn, kéo giãn khoảng cách.“Ngài, xin tự trọng.”

Ánh mắt hắn vẫn dán sát tôi, từ trên đầu vang lên tiếng hừ lạnh:“Một tuần nữa, nếu vẫn chưa ám sát thành công, lần gặp sau sẽ là trên giường của tôi, đến lúc đó đừng trách tôi không biết thương hoa tiếc ngọc.”

Tôi kiềm chế ý muốn đâm hắn tại chỗ.“Trong vòng một tuần sẽ hoàn thành.”

Nhưng trong lòng đã tính toán—chỉ có thể để tiểu thiếu gia giả chết.

Nửa đêm, lẻn vào phòng Hứa Lăng, cậu đang ngủ say.

Tôi nhìn gương mặt vô hại, rút dao kề sát, thử đâm mạnh xuống.

Nhưng chỉ cách da cậu vài phân thì dừng lại.

Tiểu thiếu gia ngủ ngon lành, không chút phòng bị, không hề giả vờ.

Tôi gạt bỏ chút nghi ngờ cuối cùng, cất dao, lay cậu dậy.

Hứa Lăng mắt còn nhập nhèm, dụi dụi mắt, thấy tôi liền nhào tới như trẻ con thấy kẹo:“Anh sát thủ, anh về rồi!”

Tôi xoa đầu cậu, khẽ hỏi:“Tiểu thiếu gia, em muốn sống không?”

Cậu ngơ ngác, nghiêng đầu hỏi:“Anh sát thủ muốn tôi sống không?”

Tôi vuốt ve gương mặt cậu, cổ họng nghẹn lại:“Tôi muốn.”

Ít nhất, tôi chưa từng gặp ai có gương mặt hợp gu mình như tiểu thiếu gia.

Cậu cười:“Vậy được.”

Tôi kể cậu nghe kế hoạch giả chết.

Tối đó, cậu vùi đầu vào ngực tôi, hỏi:“Giả chết rồi, tôi không còn là tiểu thiếu gia nữa, không có nơi nào để đi, làm sao đây?”

Tôi nâng mặt cậu lên:“Tôi sẽ nuôi em.”

Cậu dần lộ biểu cảm kỳ lạ, ôm lấy tôi cọ cọ:“Anh sát thủ, anh tốt nhất luôn, tôi thích anh lắm.”

Mặt tôi đỏ bừng.

Đêm đó, ngực tôi lại sưng lên.

Hôm sau, biệt thự của tiểu thiếu gia nhà họ Hứa bốc cháy lớn.

Quản gia hôm đó xin nghỉ về thăm quê.

Nhưng Hứa Lăng, tiểu thiếu gia nhà họ Hứa, không được cứu ra.

Khi dập lửa, chỉ còn bộ xương cháy đen, không nhận ra hình dạng.

Tại tang lễ, tiếng khóc than vang trời.

Ngay cả Hứa Phong cũng ép ra vài giọt nước mắt cá sấu, vuốt bia mộ, vẻ mặt như đau đớn tột cùng:“Em trai tôi, sao lại ra đi sớm thế chứ, dưới đó nhớ sống tốt, anh sẽ luôn nhớ em.”

Diễn tệ quá.

Tôi lẫn trong đám đông, suýt bật cười.

Sau đó, Hứa Phong nắm toàn bộ quyền thừa kế nhà họ Hứa.

Lão gia Hứa nghe tin con trai út qua đời, bệnh tình nặng thêm, chẳng bao lâu cũng qua đời.

Nhà họ Hứa rơi vào hỗn loạn điều chỉnh nhân sự.

Còn trong căn nhà nhỏ tồi tàn tôi mua, Hứa Lăng vùi vào ngực tôi, mắt đỏ hoe:“Tôi chẳng còn gì nữa, giờ chỉ còn anh sát thủ thôi.”

Tôi khàn giọng, vuốt mái tóc mềm mại của cậu:“Không sao, tôi sẽ luôn ở bên em, tiểu thiếu gia.”

Thời gian yên bình, mọi thứ như cũ.

Chỉ trừ việc nhiệm vụ thứ hai vẫn khó nhằn.

Tôi chắc chắn, lão đại bang Hắc Hổ là một tên biến thái.

Lần thứ ba bị hắn kéo vào lòng, miệng đối miệng đút rượu, tôi tê dại.

Người đeo mặt nạ vẫn cười khẽ, nghịch cái đuôi to sau quần tôi:“Lại gặp rồi, lần này là hồ ly nhỏ à.”

Mẹ kiếp.

Là học viên xuất sắc của học viện sát thủ, lần đầu tiên tôi cảm thấy nhiệm vụ này chẳng cần làm cũng được.

Tôi ngồi trên đùi hắn, bị sờ mó khắp nơi, ăn đậu hũ.

Tôi nghiến răng, nhịn đến mức cả người đỏ bừng.

Hắn chờ đi, một ngày nào đó tôi sẽ giết tên biến thái này.

Người tôi nóng ran, bên tai lại vang giọng trầm thấp:“Là Thanh Long bang phái em đến à, hồ ly nhỏ?”

!

Sao lại lộ rồi?

Tôi giật mình một giây, phản ứng nhanh muốn chạy, nhưng bị hắn đè mạnh xuống sofa.

Sức mạnh lớn đến mức tôi không thể động đậy.

Một con dao kề lên cổ tôi.

“Hồ ly nhỏ, nói đi, em muốn lấy gì từ tôi?”

Tôi nghiến răng:“Tôi sẽ không nói.”

Giọng hắn vẫn thong thả trêu chọc:“Cứng cỏi đấy.”

Con dao kề sát hơn, hàn khí xen lẫn sát ý ập đến.

Chỉ cần thêm chút lực, dao sẽ xuyên qua động mạch tôi.

Tôi không cam tâm hỏi:“Cho tôi chết rõ ràng, sao anh biết được?”

Nhưng người đeo mặt nạ chỉ cười khẽ:“Có lẽ vì em đáng yêu quá chăng.”

Con dao trượt xuống cổ họng, rồi rạch áo tôi…

Khi đến vị trí nguy hiểm, tôi không chịu nổi nữa:“Muốn giết thì giết, muốn chém thì chém, cho sảng khoái, đừng đùa tôi.”

Trong lòng, hình ảnh cuối cùng hiện lên là gương mặt tiểu thiếu gia.

Tiếc thật.

Đã nói sẽ bảo vệ cậu ấy thật tốt.

Người đeo mặt nạ vỗ mặt tôi, một nụ hôn nóng bỏng rơi xuống gáy tôi.

Tôi giật mình, giây tiếp theo, miệng bị nhét thứ gì đó không rõ.

Giọng khàn khàn của hắn vang lên:“Đừng vội, tôi sẽ từ từ giết em.”

Khi tỉnh lại, cả người đau nhức, như vừa trải qua một trận đánh.

Tôi đứng dậy cử động, nơi khó nói còn truyền cơn đau không tả nổi.

Trên tủ đầu giường khách sạn có một tờ giấy.

Ghi địa điểm giấu lô hàng, bên cạnh là bốn chữ: “Phần thưởng ngủ cùng.”

Mẹ kiếp.

Mắt đỏ ngầu, tôi đấm mạnh xuống giường.

Tên biến thái đó, nhất định sẽ giết hắn.

Lê lết thân tàn trở về căn nhà nhỏ, tiểu thiếu gia quả nhiên lại tủi thân khóc:“Anh sát thủ, anh lại đi cả đêm không về, tôi lo lắm.”

Cậu càng khóc, động tác càng hung hãn.

Đến cuối, ngực tôi chẳng còn chỗ nào lành lặn.

Tôi nhìn trần nhà, thở dài.

Tiểu thiếu gia mình nuôi, mình phải dỗ.

Khi đem thông tin lô hàng về tổ chức, cấp trên nhìn tôi tán thưởng:“011, nhiệm vụ hoàn thành tốt, khách hàng rất hài lòng, không hổ là học viên xuất sắc học viện sát thủ.”

Hừ.

Hoàn thành tốt à?

Dùng ngực và mông để đổi đấy.

Cấp trên cho tôi nghỉ phép một tuần, bảo dưỡng “thương” cho tốt.

Họ còn hỏi trong lúc làm nhiệm vụ tôi có bị thương ở chân hay ngực không, sao dáng đi kỳ lạ thế.

Tôi chỉ biết thở dài, khổ mà chẳng nói ra được.

Nhưng được nghỉ phép, dù sao cũng tốt.

Tôi tìm ra địa điểm lô hàng của Thanh Long bang, vác bao thuốc nổ xông vào kho.

Kho nổ tung, tôi ung dung rời đi giữa ánh lửa ngút trời.

Cơn giận được xả ra sảng khoái.

Đồ biến thái, dám chọc tôi, hàng của mày, tao cho nổ luôn.

Những ngày nghỉ, tôi ở nhà, sống thế giới hai người với tiểu thiếu gia.

Gần đây cậu bắt đầu học nấu ăn, hào hứng làm món tôi thích.

Buổi tối còn sưởi ấm giường cho tôi.

Tôi như nuôi được một cô vợ nhỏ.

Một cô vợ nhỏ xinh đẹp.

Sống vài ngày không phải liếm máu đầu dao, tôi lại sinh ra chút cảm giác bình yên.

Tối nay, tiểu thiếu gia đang vùi vào ngực tôi, làm nũng đòi “hôn hôn”.

Tôi hơi ngượng, nửa đẩy nửa thuận.

Cho đến khi nhận tin nhắn khẩn từ tổ chức:“011, mau tìm chỗ trốn! Tiểu thiếu gia cậu ám sát là lão đại bang Hắc Hổ, Hứa Lăng không chết thật, không biết giả chết kiểu gì, giờ cậu ta bắt đầu trả thù rồi, nhà họ Hứa sụp, Hứa Phong chết, người tiếp theo e là cậu, không chạy là mất mạng đấy!”

Tôi giật mình, nhìn mỹ thiếu niên đang vùi trong ngực tôi làm nũng.

Hứa Lăng nhận ra tôi cứng người, ngẩng đầu cười với tôi.

Nụ cười đó, ngây thơ làm sao, đáng yêu làm sao.

Lão đại bang Hắc Hổ?

Cậu ấy á?

Đầu óc tôi bắt đầu tự động xoay chuyển.

Loạt cảm giác quen thuộc kỳ lạ, việc bị lộ một cách khó hiểu.

Nếu Hứa Lăng chính là người đeo mặt nạ, mọi thứ đều khớp.

Tôi nhìn cái đầu lông xù đang vùi trong ngực mình.

Mẹ kiếp.

Còn ăn nữa à.

Tức quá, tôi tát cậu một cái:“Hứa Lăng? Lão đại bang Hắc Hổ? Chơi tôi vui lắm hả, cậu coi tôi là thằng ngốc à?”

Tiểu thiếu gia cứng người, ôm chỗ bị đánh.

Cậu còn cố tỏ ra đáng yêu, giọng nũng nịu, cọ cọ vào tôi:“Anh sát thủ, đau lắm.”

Nhìn gương mặt giả bộ vô tội đó, tôi tức muốn bật cười.

Tát thêm một cái:“Giả bộ cái đầu cậu.”

Nụ cười ngoan ngoãn của Hứa Lăng dần biến mất.

Tôi rút dao kề cổ cậu.

Cậu không né, cũng không chống cự, cứ thế nhìn tôi.

Tôi dùng lực, rạch một đường máu.

Hứa Lăng cúi đầu, như đứa trẻ làm sai, mi mắt run run:“Xin lỗi, tôi chỉ thích anh sát thủ quá thôi.”

Nhìn vẻ mặt ấy, tôi không nỡ xuống tay.

Con dao rơi.

Tôi chỉ ra cửa, run giọng:“Cút!”

Mẹ kiếp.

Cuối cùng, lại bị một thằng nhóc chơi xỏ.

Cậu tủi thân ôm tôi:“Tôi không đi.”

Tôi đá cậu một phát, cậu rên lên nhưng vẫn không buông.

Rõ ràng biết Hứa Lăng giả vờ, nhưng tôi chẳng làm gì được.

Đánh thì không nỡ, giết thì không đành lòng.

Cuối cùng tôi đẩy cậu ra:“Cậu không đi thì tôi đi.”

Thật bực mình.

Suốt một tháng sau, tôi không gặp Hứa Lăng.

Chỉ cắm đầu làm nhiệm vụ.

Thỉnh thoảng lê thân mệt mỏi về nhà, không còn thiếu niên nhào ra đón tôi.

Cũng chẳng còn bữa cơm nóng hổi.

Tối ngủ, chưa bao giờ thấy giường rộng đến thế.

Như thiếu đi cái gì đó.

Nhắm mắt lại, trước mắt là cái đầu lông xù của cậu.

Và gương mặt ngây thơ đáng yêu ấy.

Tôi tự tát mình một cái.

Nghĩ gì thế, đó là một tên biến thái.

Nhìn thì như bánh trôi trắng, bên trong đen thui.

Cuối cùng, tổ chức giao nhiệm vụ mới—ám sát lão đại bang Hắc Hổ.

Tôi mài dao, cười lạnh nhận nhiệm vụ.

Lại lẻn vào hộp đêm quen thuộc, cả quá trình thuận lợi bất ngờ.

Như thể ai đó cố tình mở cửa hậu cho tôi.

Hừ.

Tôi hỏi quản lý lần này phải mặc đồng phục gì.

Hắn lúng túng lắc đầu:“Lão đại bảo cậu muốn mặc gì thì mặc.”

Hứa Lăng coi như biết điều.

Nếu hắn còn đưa tôi đống đồ biến thái, tôi không ngại đâm thêm vài nhát.

Khi vào phòng bao, bên trong yên tĩnh.

Chỉ có Hứa Lăng một mình.

Lần này cậu không đeo mặt nạ, cầm ly rượu, như đang cố ý chờ tôi.

Cùng đường nét khuôn mặt, nhưng khí chất hoàn toàn khác.

Hứa Lăng trước mặt chững chạc, trưởng thành, toát ra áp lực mạnh mẽ.

Lại một lần nữa tôi nhận ra: thằng nhóc hay vùi vào ngực tôi làm nũng trước đây, đúng là giả vờ để đùa tôi.

Cậu giơ ly rượu về phía tôi, nghiêng đầu:“Anh sát thủ, anh đến rồi à?”

Tôi vung con dao trong tay:“Ừ, tôi đến rồi.”

Đến để lấy mạng cậu.

Thấy tôi tiến tới, Hứa Lăng chẳng thèm né.

Chỉ dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn tôi.

Dao tôi kề lên ngực cậu, bàn tay to lớn của cậu đặt lên eo tôi.

“Gầy đi rồi.”

Từ eo sờ lên ngực tôi:“Chỗ này không gầy.”

Giọng cậu trầm thấp vui vẻ, như chẳng quan tâm con dao đang kề sát.

Tôi cảnh cáo khẽ:“Chó, buông ra.”

Hứa Lăng không những không buông, còn ôm tôi chặt hơn.

Thuần thục vùi mặt vào ngực tôi.

Chẳng thèm để ý con dao đã cắm một phần vào da thịt cậu.

“Anh sát thủ, tôi nhớ anh lắm.”

Mặt tôi đỏ lên, mắng cậu:“Cậu không cần mạng nữa à?”

Cậu cọ cọ:“Ừ, không cần nữa.”

Tôi cười lạnh, đâm thẳng con dao vào.

Chỉ là tay run một cái.

Lệch khỏi tim cả vạn dặm.

Hứa Lăng mặt trắng bệch, ôm tôi không buông:“Giận nguôi chưa? Lần trước anh đâm tôi đau lắm…”

Tôi rút dao lau sạch.

Cậu ôm ngực ngã xuống sofa.

Cửa bật mở, một đám người áo đen xông vào.

Mấy họng súng đen ngòm chĩa vào tôi.

“Lão đại, anh không sao chứ?”

Vài người lao qua tôi, đỡ Hứa Lăng, gọi xe cứu thương.

Sau lưng, giọng khàn khàn của Hứa Lăng vang lên:“Để anh ấy đi.”

Đám thuộc hạ hạ súng, từ từ nhường đường cho tôi.

Tôi nghênh ngang bước ra.

Tôi đâm Hứa Lăng một nhát, nhưng chẳng vui vẻ gì.

Thậm chí khi cậu vùi đầu vào ngực tôi hôm nay, tôi còn vô thức muốn ưỡn ngực dâng mình lên.

Tôi mím chặt môi.

Sao hôm nay tên biến thái này không hôn tôi nữa?

Nhiệm vụ ám sát Hứa Lăng không thành, nhưng khách hàng lại thưởng tiền.

Tôi hơi lạ.

Tổ chức truyền đạt lời hắn:“Đưa được Hứa Lăng vào viện, khách hàng đã rất hài lòng.”

“Ồ.”

Tôi mặt không cảm xúc nhận số tiền lớn.

Cho đến một tháng sau, lại một nhiệm vụ ám sát Hứa Lăng giao cho tôi.

Tôi liếm răng, cầm dao đi ngay, lần này thuận lợi không gặp vệ sĩ nào.

Như thể ai đó cố tình để tôi vào.

Hứa Lăng lại ôm tôi:“Anh sát thủ, giận nguôi chưa? Lần trước anh đâm đau lắm…”

Tôi kề dao vào cậu:“Đừng giả vờ.”

Cậu ngẩng lên, bốn mắt chạm nhau.

Đầu óc tôi chợt nhớ lại lúc cậu đeo mặt nạ, ép tôi uống rượu.

Cơn giận bùng lên, tôi cầm bình rượu bên cạnh định đập xuống.

Nhưng nhìn gương mặt tái nhợt của cậu, lại đặt xuống.

Hứa Lăng vẫn cọ cọ:“Lần trước trong viện, bác sĩ là anh đúng không? Tôi nhận ra anh ngay, anh sát thủ.”

Tôi cười khẩy:“Không biết cậu nói gì.”

Nhưng lòng thì giật thót.

Tôi đã lén đến bệnh viện xem cậu.

Hứa Lăng quấn băng, trông ngoan ngoãn, khi tôi vào thăm, cậu nắm tay tôi.

Cậu hỏi:“Bác sĩ, vết thương của tôi sắp lành chưa?”

Tôi đeo khẩu trang, gật đầu.

Cậu lại hỏi:“Thế anh nói xem, anh ấy nguôi giận chưa?”

Lúc đó tôi hất tay cậu ra, không đáp.

Lần này tôi không làm đổ máu, chỉ đấm Hứa Lăng một cú.

Mà khách hàng lại thưởng tôi lần nữa.

Bảo tôi hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.

Dù ngốc tôi cũng hiểu ra.

Đến lần thứ ba nhận nhiệm vụ ám sát Hứa Lăng, tôi bỏ mặc.

Trở về nhà ngủ một giấc.

Nửa đêm, một bóng người lẻn vào phòng tôi.

Tôi nháy mắt, không động đậy.

Vạt áo bị kéo lên, cái đầu lông xù cọ cọ.

Ngực tôi đau nhói.

Tôi mở mắt:“Hứa Lăng, cậu làm gì?”

Cậu tủi thân:“Tôi đợi anh cả tối, sao anh không đến giết tôi?”

Với gương mặt ấy, Hứa Lăng lại dùng mỹ nhân kế.

Tôi khô cổ, dời mắt đi.

Hứa Lăng mắt đỏ hoe, bắt đầu diễn kịch.

Nhìn cậu đáng thương, tôi chẳng còn giận:“Cậu tự biên tự diễn, tôi lười chơi với cậu.”

Thấy tôi để ý, cậu lại bắt đầu giọng nũng nịu:“Anh sát thủ, anh tin vào tình yêu sét đánh không?”

Tôi nuốt nước bọt.

Tất nhiên là tin.

Dù gì tôi cũng vì gương mặt ấy mà sa lầy.

Hứa Lăng làm nũng, mặt dày hỏi tiếp:“Vậy tôi hôn được không?”

Tôi quay mặt đi, mặt nóng ran:“Hỏi cái gì.”

Mắt cậu sáng lên, cúi xuống vùi vào ngực tôi.

Sau này, cứ vài ba hôm, tổ chức lại nhận nhiệm vụ ám sát Hứa Lăng từ khách hàng.

Và khách hàng đều chỉ đích danh tôi đi làm.

Mỗi lần nhận, tôi xách dao nghênh ngang đến hộp đêm.

Hứa Lăng đã dặn dò người liên quan, chẳng ai cản tôi.

Nơi tôi đi qua còn có tiếng xì xào:“Ê, kia là chị dâu đúng không, trông ngon lành ghê.”“Nghe nói chị dâu chơi dao, lão đại gần đây ngày nào cũng thuê chị dâu đến giết mình để tặng thành tích cho chị dâu.”“Ngầu thật, đây là lãng mạn kiểu lão đại hắc bang à?”

Tôi mắt nhìn thẳng, quen thuộc đi lên tầng cao nhất, đẩy cửa phòng bao.

Hứa Lăng đã ngồi đợi trên sofa, mặc đúng bộ đồ tôi yêu cầu.

Lúc trước là mèo, là thỏ…

Lần này là hồ ly.

Tôi hài lòng móc cái đuôi sau quần cậu, sờ đôi tai hồ ly cậu đội:“Nói đi, lần này muốn tôi giết cậu thế nào, tiểu thiếu gia?”

Cậu khó chịu cọ vào lòng bàn tay tôi, gương mặt ửng hồng, quyến rũ.

Đôi mắt đen sâu thẳm nhìn tôi, gọi tên tôi:“Anh sát thủ…”

Tôi khẽ đẩy, cậu ngã xuống, để mặc dao tôi rạch chiếc áo trong suốt.

Tôi liếm răng.

Sảng khoái.

Hóa ra trước đây cậu đùa tôi, là cảm giác này.

Nhưng tôi chẳng cười được lâu.

Hứa Lăng lật ngược thế cờ, hơi thở nóng bỏng phả sau tai tôi:“Anh sát thủ, tôi thật sự muốn chết trên người anh.”

Tôi bịt miệng cậu, giọng lạc điệu:“Câm mồm.”