Thuốc Tình Yêu Của Thiếu Gia


Khi tôi đến, cậu ta vẫn còn nhỏ, rất nhanh đã chấp nhận thân phận của mình.

Lúc nhỏ, đáng yêu như cục bột nếp, cậu thiếu gia bỗng muốn nuôi cá.

Mấy ngày đầu đối với vài con cá vàng đều là:

“Cá ơi ngoan nhé, cá ơi đáng yêu quá, bảo bối yêu cá, à, bảo bối chính là cậu ấy đấy.”

Kết quả là nuôi chưa được mấy ngày, cậu ta liền biến thành đứa trẻ tà ác, muốn giết cá vàng.

Cậu muốn giết cá, không ai ngăn cản, dù sao cũng chỉ là vài con cá nhỏ chẳng đáng kể.

Chỉ có tôi – từ trong bếp lấy ra một con cá gì đó, không biết loại, chỉ biết là ăn được, ném cho cậu ta:

“Thiếu gia, cậu giết con này đi, giết xong để dì nấu món cá kho.”

Cục bột nếp trắng trẻo đáng yêu ngẩn người, rõ ràng không ngờ lại có lựa chọn này.

Lên cấp hai, cậu ngồi trên ban công tầng hai, muốn nhảy lầu.

Thiếu niên gầy gò, tóc đen phất phơ, dung mạo tuyệt mỹ đã bắt đầu lộ rõ.

Cậu nhìn tôi ở dưới, đôi mắt đen như vực sâu không đáy, quỷ dị và âm u, chân cậu đung đưa như đang trêu chọc mọi người.

Ông bà chủ còn đang ở ngoài, trên đường trở về.

Người hầu trong nhà cuống lên, có người kéo nệm hơi ra, có người cầm chăn, sợ cậu thật sự nhảy xuống.

Chỉ có tôi bình tĩnh dang tay nói thật lòng:

“Thiếu gia, cậu nhảy xuống đi, tốt nhất là đè chết tôi, như vậy tôi khỏi phải giải thích với ông bà chủ.”

Tất nhiên, độ cao này chắc không đủ để đè chết, nhưng có thể làm tôi ngất, thế cũng tốt rồi – khỏi phải chịu trách nhiệm.

Nghe vậy, người hầu ai nấy tối sầm mặt.

May mà thiếu gia không nhảy.

Khi cậu trở về phòng, tôi thở phào nói:

“Thiếu gia, hôm nay tôi thật may mắn, may mà cậu không nhảy.”

Lúc này, cậu chỉ cao hơn tôi một chút, mỉm cười nói:

“Tôi chỉ đùa cậu thôi, cậu thấy vui không?”

Tôi chớp đôi mắt to tròn, thật thà đáp:

“Không vui.”

Nguy hiểm quá mà.

Nụ cười trên mặt cậu lập tức biến mất, đẩy tôi ngã xuống đất, hung hăng đá một cú:

“Không biết điều, tối nay không được lên giường ngủ.”

Sức cậu không nhỏ, nhưng cú đá không mạnh lắm, không đau mấy.

Tôi vẫn bình tĩnh đáp một tiếng “Ồ”.

Tối đó, tôi trải nệm ngủ dưới đất.

Nhà họ Phó giàu sang bậc nhất, ngay cả đệm trải đất cũng cực kỳ thoải mái.

Nhưng nửa đêm, tôi bị chen ra khỏi đệm.

Mở mắt ra, không biết từ khi nào, cậu thiếu gia đã xuống ngủ cùng.

Tôi dụi mắt, leo lên giường nằm ở mép, để cậu ta nằm dưới đất — dù sao cậu ta cũng hay mắng chửi, thêm lần nữa cũng chẳng sao.

Đến cấp 3, cậu thiếu gia càng trở nên tồi tệ, muốn bắt nạt người khác.

Trong số đó, người bị hại nặng nhất chính là thụ chính.

Đúng vậy — đây là một cuốn truyện ngược cẩu huyết, kể về cuộc đời dây dưa đau khổ giữa công và thụ.

Một lần, cậu đẩy nam chính thụ xuống hồ, không cho ai cứu.

Những người xung quanh đều là con nhà giàu, chuyện kiểu này chẳng hiếm, thậm chí còn hò hét cổ vũ.

Khóe môi Bùi Lệ khẽ nhếch lên.

Tôi cũng không khuyên cậu đừng làm vậy, mà “tõm” một tiếng — tôi nhảy xuống hồ, định cứu người.

Khi tôi nhảy, sắc mặt cậu biến đổi:

“An Tuẫn!”

Hoảng hốt, cậu cũng nhảy xuống theo — nhưng cậu đâu biết bơi!

Bõm! Bõm!…

Mấy cậu công tử xem náo nhiệt đều hoảng, chuyện này không đùa được — nhà họ Phó là danh môn bậc nhất thủ đô, nếu Phó thiếu gia có chuyện gì, ai chịu nổi?

Thế là, cứ như nấu sủi cảo, hết người này đến người khác nhảy xuống hồ.

Hôm đó, trong trường xảy ra vụ “đội học sinh cùng nhau nhảy hồ” náo nhiệt nhất năm.

May mắn thay, không ai bị thương.

Hiệu trưởng cảm động đến rơi nước mắt, suýt quỳ xuống tạ ơn Phật Tổ phù hộ.

Chỉ vì thiếu gia bị một trận ốm, mà cậu ta cứ như hận tôi thấu xương.

Với gương mặt đầy bệnh tật, cậu ta đè tôi xuống tấm thảm, hai tay bóp chặt cổ tôi.

Cậu ta chất vấn tôi: “Tại sao cậu lại cứu người đó?”

Tôi nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu của cậu ta, biết ngay cậu ta lại mất kiểm soát. Cổ tôi bị bóp đau, tôi nhắm mắt, không nói gì, chuẩn bị tâm lý bình thản chờ.

Tôi là kiểu người bình thường vốn đã ủ ê, ở cùng đám bạn ồn ào của thiếu gia, tôi chẳng bao giờ hòa nhịp được.

Có tôi ở đó, cả đám thường xuyên bị lạnh lùng.

Họ chẳng thích tôi chút nào, nhưng thiếu gia lại cứ nhất định đi đâu cũng phải kéo tôi theo.

Tôi không được lòng người, nhưng tôi chẳng bận tâm.

Đột nhiên, cổ tôi được thả ra. Thiếu gia kiệt sức, ngã lăn ra bất tỉnh. Đo nhiệt độ, hóa ra cậu ta sốt tới 39,9 độ C.

Sau lần đó, thiếu gia không còn thích bắt nạt người khác nữa.

Lên đại học, tôi và cậu ta học cùng trường, nhưng khác chuyên ngành. Cậu ta đích thân nhờ cố vấn đổi phòng ký túc, đòi ở chung với tôi.

Tôi thì thấy cũng ổn, vì tôi chỉ là người bạn học đi kèm của cậu ta, nói thẳng ra là người hầu. Nếu ở xa quá, tôi sẽ khó mà chạy qua chạy lại chăm sóc cậu ta.

Nhà họ Bùi trả lương hậu hĩnh, với lại bao năm qua, tôi đã quen sống ở nhà họ Bùi, quen cả với mọi người trong nhà. Tình cảm sâu đậm thế nào thì tùy người nhìn nhận, mỗi người một ý.

Hơn nữa, chăm sóc Bùi Lệ chỉ là một phần công việc của tôi, chẳng có gì khó khăn.

Phòng ký túc là phòng bốn người, hai bạn cùng phòng còn lại không phải người ở thủ đô, nhưng đều là người tốt.

Họ rất thích tôi, nhưng lại chẳng dám lại gần Bùi Lệ.

Cậu ta toát ra cảm giác xa cách, lạnh lùng.

Nhưng họ cũng không dám thân thiết quá với tôi, vì Bùi Lệ dường như sẽ không vui.

Gần đây, Bùi Lệ có chút kỳ lạ. Cụ thể là ánh mắt cậu ta nhìn tôi cứ lấp lánh, chập chờn. Cậu ta thường trốn trong chăn, không biết xem gì đó.

Có lúc gọi cậu ta, cậu ta cũng chẳng thèm đáp.

Tôi đoán cậu ta có lẽ để ý một chàng trai nào đó, vì trong cốt truyện gốc, cậu ta hình như là một tên công cặn bã, phong lưu.

Còn tại sao tôi lại đọc cuốn sách này? Chủ yếu là vì tôi rảnh rỗi.

Tôi là kiểu người không muốn chết, nhưng sống cũng chẳng có gì đặc biệt. Lúc rảnh, tôi hay tìm mấy thứ kỳ lạ để đọc.

Liệu điều này có liên quan đến xu hướng tính dục của tôi không? Tôi tạm thời chưa có câu trả lời, vì tôi thậm chí còn chẳng biết thích một người là thế nào.

Cảm giác “tim đập thình thịch” mà người ta hay nói, tôi chưa từng trải qua.

Tôi cũng chẳng bao giờ can thiệp vào quyết định của thiếu gia.

Cậu ta muốn chơi thế nào là việc của cậu ta.

Tôi chỉ cần làm tốt công việc của mình.

Hôm nay, Bùi Lệ có việc, tôi học xong tiết chiều, không đợi cậu ta, về thẳng ký túc xá. Tắm rửa xong, tôi đứng trước giường xem phim được mười phút. Không có gì đặc biệt, chỉ là kiên nhẫn của tôi thường chỉ kéo dài khoảng chừng đó.

Tắt máy tính bảng, tôi lấy sách ra đọc. Đọc được năm phút, tôi cầm điện thoại, mở tin nhắn nhóm, xem nội dung bài tập, rồi bắt đầu làm bài nhóm.

Các bạn cùng phòng về, thấy Bùi Lệ không có ở đây, trông họ như trút được gánh nặng.

Chẳng hiểu sao, cứ có Bùi Lệ ở đây, họ nói chuyện cũng chẳng dám to tiếng.

“An Tuẫn, chỉ có cậu ở đây à? Bùi Lệ đâu rồi?”

Tôi quay lại, “Ừ” một tiếng, rồi nói: “Cậu ấy đi đâu không rõ.”

“À à, thế à. Cậu ăn chưa? Muốn ăn gì không?”

Bạn cùng phòng ở giường đối diện đưa tôi một gói mì ăn liền. Tôi lắc đầu: “Cảm ơn, tôi không ăn.”

Bùi Lệ không cho phép tôi ăn mấy thứ đồ ăn vặt này.

Tôi cảm giác cậu ta sắp về rồi, thời gian này không đủ để tôi lén ăn mà không bị phát hiện.

Quả nhiên, chưa đầy vài phút, Bùi Lệ trở về.

Cửa mở, tôi ngẩng lên nhìn. Một chàng trai cao lớn, điển trai bước vào.

Gương mặt thiếu niên đẹp đến mức phô trương mang theo chút ý cười, như vừa gặp chuyện gì vui.

Cậu ta bước tới, tay cầm túi đồ ăn, đặt lên bàn tôi. Một tay chống lên bàn, một tay đặt lên lưng ghế tôi, cúi xuống. Khoảng cách giữa chúng tôi gần đến mức tôi ngửi thấy mùi khói thuốc và rượu nhàn nhạt trên người cậu ta.

Mày tôi khẽ nhíu lại.

Mũi khẽ ngửi: “Thiếu gia hút thuốc à?”

Bùi Lệ đứng rất gần tôi. Nghe vậy, mắt cậu ta sáng lên: “Cậu ngửi ra rồi? Hút một điếu thôi, chơi cho vui.”

Tôi cau mày, nghiêng đầu, chỉ góp ý: “Tốt nhất đừng học thói xấu.”

Còn cậu ta có nghe hay không là việc của cậu ta. Quan hệ giữa chúng tôi chỉ đủ để tôi đưa ra một lời khuyên.

Cậu ta nhìn mặt tôi, đột nhiên cười: “Được rồi, biết rồi.”

“Ờ!”

Cậu ta đi tắm. Tôi mở hộp cơm cậu ta mang về, ăn một ít.

Rồi đi giặt quần áo.

Bùi Lệ từ phòng tắm bước ra, đứng sau lưng tôi. Hai tay cậu ta đặt lên eo tôi, làm tôi giật mình. Cậu ta nhanh tay nắm lấy tay tôi, giữ vững cái giá phơi quần áo tôi đang cầm.

Dáng người thiếu gia gần như bao trùm lấy tôi. Tôi liếc nhìn cậu ta, cậu ta cúi đầu, ghé sát tai tôi, giọng đáng thương: “Sao cậu không hỏi tôi đi đâu làm gì?”

Tôi quay lại, treo quần áo lên giá, thuận miệng đáp: “Thiếu gia làm gì tự có kế hoạch của thiếu gia, tôi không cần hỏi nhiều.”

Mũi cậu ta chạm vào tai tôi.

Tôi khẽ cau mày, cảm thấy chúng tôi quá gần. Hồi nhỏ thì không sao, nhưng giờ lớn rồi, nên giữ khoảng cách một chút.

Nhưng cậu ta kề sát tai tôi, nói: “Lát nữa tôi kể cậu nghe.”

Tôi gật đầu.

Cậu ta buông tôi ra, đi vào trong.

Lên giường đi ngủ, cậu ta vẫn chưa kể gì với tôi. Tôi nghĩ cậu ta quên rồi.

Nhưng khuya khoắt, sau khi đèn ký túc tắt, tôi nghe thấy tiếng động từ phía giường. Đang mơ màng buồn ngủ, tôi đạp chân một cái, bị tiếng động làm giật mình tỉnh giấc.

Ngay sau đó, một bóng người đè lên tôi.

“Ư!”

Cậu ta bịt miệng tôi: “Suỵt, là tôi.”

Tôi: “…”

Tim đập thình thịch.

Cậu ta buông tay, kéo chăn ra.

Cái giường rộng một mét hai này bị đè kêu cót két.

Không còn cách nào, tôi sợ cậu ta làm ầm lên, đành phối hợp, dạt ra mép giường. Cậu ta chui vào, hai thằng con trai to xác dính sát vào nhau.

Không phải chưa từng ngủ chung, nhưng chưa bao giờ lén lút thế này.

Cậu ta đắp chăn, tay đặt lên eo tôi. Tôi giật mình, muốn vùng ra, nhưng vì quá chật, tôi chỉ có thể cựa quậy trên người cậu ta.

Bùi Lệ bật cười khẽ. Không những thế, cậu ta còn ép sát hơn, đẩy tôi vào tường sau lưng.

Tôi ngẩng lên nhìn cậu ta. Trong phòng không hoàn toàn tối đen, sau khi quen với bóng tối, tôi thấy gương mặt mờ ảo của cậu ta.

Sâu sắc, lập thể, tinh xảo đến hoàn hảo.

Bùi Lệ rất đẹp trai.

Nhất là đôi mắt này, nếu không mang theo vẻ biến thái khi trêu chọc người khác, thì đúng là nhìn heo cũng thấy thâm tình.

Giờ tôi có thể tưởng tượng được ánh mắt cậu ta đang lấp lánh vẻ thích thú trêu người.

Cậu ta bóp cằm tôi, cúi xuống.

Mũi cậu ta chạm vào mặt tôi, tôi ngẩn ra một thoáng.

“Mềm quá.”

Cậu ta nói vậy.

Tay tôi chống lên eo cậu ta, đẩy ra ngoài.

Nhưng tay cậu ta lại lướt trên người tôi, bá đạo và mạnh mẽ.

Cậu ta hôn quá mạnh, môi tôi bị ép đến đau.

Tôi không nhịn được, khẽ rên lên.

Cậu ta càng hứng thú, một chân đè lên chân tôi, không cho tôi đạp cậu ta.

Xong đời rồi, giờ thiếu gia chuyển đối tượng hành hạ sang tôi.

“Tôi phát hiện ra một chuyện rất thú vị.” Cậu ta thì thầm bên tai tôi, giọng khàn khàn.

Bùi Lệ rời đi thế nào, tôi không nhớ nữa.

Chỉ biết quần áo ngủ trên người tôi rối tung, môi sưng đỏ đau rát.

Tôi nhìn trần nhà, đầu óc mông lung.

Sáng hôm sau, hai bạn cùng phòng đi học tiết sáng sớm. Lịch học đại học không quá nặng, cũng không quá nhẹ.

Tôi dậy sớm, vẻ mặt bình tĩnh, không để tâm chuyện tối qua.

Với tôi, không thấy ghê, cũng chẳng thấy thích, thì là chấp nhận được.

Còn Bùi Lệ, chắc chỉ muốn tìm niềm vui thôi.

Tôi quen với việc cậu ta thỉnh thoảng phát điên rồi, chẳng vấn đề gì.

Bùi Lệ không có tiết sáng. Khi xuống giường, cậu ta dụi mắt, liếc tôi một cái, rồi đi rửa mặt.

Rửa mặt xong, cậu ta đi tới. Tôi định hỏi cậu ta ăn sáng không, thì tay cậu ta đã đặt lên ghế tôi, kéo mạnh.

Ghế kêu kẹt trên sàn.

Tôi giật mình, cả người lẫn ghế bị kéo ra ngoài.

Ngay sau đó, Bùi Lệ nắm lấy bắp chân tôi.

Tôi kêu lên một tiếng.

Cậu ta nắm chân tôi, tôi vô thức bám vào vai cậu ta, rồi bị cậu ta bế lên. Cậu ta ngồi xuống ghế của tôi, còn tôi lưng dựa vào lưng ghế, ngồi trên đùi cậu ta.

Tôi: “…”

Cau mày, không vui: “Cậu làm gì vậy? Thiếu gia, thả tôi ra.”

Mắt Bùi Lệ sáng rực: “Không, tôi thích cảm giác tối qua. Còn cậu? Cậu thích không?”

Cậu ta luôn làm mấy trò đùa ác ý, rồi hỏi tôi có thích không.

Nếu tôi nói không thích, cậu ta sẽ nổi giận.

Nhưng mỗi lần tôi đều trả lời thật, như bây giờ, tôi nghiêm túc nói: “Hơi không thích.”

Quả nhiên, mặt Bùi Lệ tối sầm, ánh mắt hung dữ, cố nhịn giận hỏi: “Không thích chỗ nào?”

Rất không hài lòng.

Tôi lắc đầu: “Chuyện này phải là người yêu mới làm được. Tôi là bạn học đi kèm của cậu, không phải bạn giường.”

Cậu ta ngẩn ra, ngây thơ hỏi: “Sao lại không phải bạn giường? Chúng ta vẫn luôn ngủ chung mà!”

Tôi: “…”

“Đó chỉ là anh em đơn thuần, quan hệ thiếu gia và người hầu.”

Bùi Lệ cau mày, hơi bực: “Vậy từ giờ chúng ta là người yêu, giờ hôn được chưa?”

Tôi muốn đứng dậy: “Tôi chưa đồng ý.”

Bùi Lệ đột nhiên nổi giận, ôm chặt tôi: “Tại sao? Hơn nữa, tối qua cậu rõ ràng rất thoải mái, cậu rất hưởng thụ. Tôi đối xử với cậu không tốt sao? Trước đây cậu bảo tôi nhảy lầu, tôi cũng chẳng giận cậu.”

Tôi ngơ ngác: “Chẳng phải cậu tự muốn nhảy lầu sao? Sao lại là tôi bảo cậu nhảy?”

Mặt Bùi Lệ tối sầm, nhìn tôi chằm chằm.

Tôi cũng nhìn lại cậu ta, cho đến khi cậu ta cúi xuống hôn tôi. Tôi không tránh, nhưng cũng chẳng đáp lại.

Cậu ta đột nhiên dịu giọng, cầu xin: “Ở bên nhau không tốt sao? Sau này quan hệ của chúng ta sẽ thân thiết hơn, An Tuẫn.”

Tôi thở dài: “Chưa nói đến việc tôi chỉ là bạn học đi kèm của cậu, ông bà chủ sẽ không cho phép cậu thích con trai.”

Bùi Lệ đột nhiên nổi điên, bế tôi lên, đẩy tôi vào cửa tủ quần áo.

Cú va mạnh khiến tôi khẽ mím môi, nghiêng đầu không nhìn cậu ta.

Cậu ta đè lên người tôi, bóp mặt tôi, khiến môi tôi chu ra đối diện cậu ta.

Ánh mắt hung hãn khóa chặt mắt tôi. Gương mặt thiếu niên đẹp như tranh, giọng nói trầm thấp mê hoặc: “An Tuẫn, vậy chúng ta lén lút thôi. Biết đâu sau này tôi không thích cậu nữa.”

Tôi khẽ cau mày, dường như đang suy nghĩ.

Có lúc tôi cảm thấy cả tôi và Bùi Lệ đều không bình thường, não chúng tôi vận hành cũng kỳ lạ.

Như bây giờ, tôi thế mà lại do dự.

Thấy tôi do dự, cậu ta khen: “An Tuẫn ngoan quá. Có lẽ tôi chỉ xem mấy thứ họ chia sẻ, nên mới hứng thú với con trai thôi. Cậu chiều tôi một chút đi.”

Tôi ngẩn ra, biết ngay cậu ta xem cái gì đó: “Cậu xem gì? Gửi tôi xem.”

Cậu ta chột dạ: “Chỉ xem một chút, hơi ghê. Tối qua tôi mơ thấy cậu…”

Tôi vội bịt miệng cậu ta. Cậu ta ánh mắt hung tợn, liếm lòng bàn tay tôi. Tôi hoảng hốt rụt tay, cậu ta liền chặn môi tôi.

Cậu ta bế tôi mệt nhọc. Tôi chỉ cao hơn một mét bảy, còn cậu ta đã một mét tám chín.

Rõ ràng ăn cùng một loại cơm, sao chênh lệch lớn thế?

Khi Bùi Lệ buông tôi ra, chân tôi mềm nhũn.

Cậu ta vội đỡ eo tôi, đắc ý: “Mới vậy đã mềm chân, thú vị thật.”

Tôi: “…”

Liếc cậu ta một cái. Bùi Lệ thực sự thấy thú vị, như đang nghĩ gì đó.

Vậy là giữa chúng tôi lại có thêm một mối quan hệ mong manh.

Cậu ta vẫn bá đạo như trước, nhưng ngày càng bám dính.

Rất thích tiếp xúc thân mật, còn thích chụp ảnh. Không phải ảnh gì mờ ám, nhưng cũng chẳng phải ảnh công khai.

Tôi vẫn chấp nhận được.

Thỉnh thoảng tôi cũng chụp lại cậu ta.

Nếu sau này cậu ta làm lộ ảnh tôi, tôi cũng sẽ tung ảnh cậu ta ra.

Năm hai đại học, chúng tôi dọn ra ngoài ở.

Bùi Lệ càng điên cuồng hơn, thích làm mấy chuyện cậu ta thấy thú vị.

Giờ cậu ta bắt đầu xử lý việc nhà họ Bùi, bận rộn lắm.

Còn tôi thì chẳng bận gì, vì công việc của tôi chỉ là chăm sóc Bùi Lệ. Đợi đến lúc thất nghiệp, tính tiếp.

Dạo này cậu ta ngày nào cũng đi xã giao, khuya mới về.

Trước đây tôi còn đợi cậu ta, giờ thì đi ngủ trước.

Nhưng cậu ta về, cả người nồng nặc mùi rượu, vẫn còn quấy rầy người khác.

Tôi không vui, cãi nhau to với cậu ta.

Mỗi lần cãi nhau, cậu ta lại giải quyết trên giường.

Sáng hôm sau, cậu ta đáng thương xin lỗi.

Nhìn Bùi Lệ ngày càng trưởng thành, tôi bình tĩnh nhìn cậu ta, nhưng ánh mắt tôi lại khiến cậu ta hoảng hốt.

Ở bên tôi, cậu ta tùy tiện và phóng túng. Tôi luôn cảm thấy Bùi Lệ chỉ coi tôi như công cụ giải tỏa, vừa đúng với nhu cầu hiện tại của cậu ta.

Còn cảm nhận của tôi? Không ghét, chấp nhận được, có lúc còn thấy thoải mái.

Thỉnh thoảng cũng ôm Bùi Lệ trong phút giây ấm áp.

Tình cảm của cậu ta với tôi như một đóa hoa nở muộn, rồi sẽ tàn. Sự kiên nhẫn của tôi với cậu ta cũng chỉ là một ngoại lệ trong cuộc sống bình lặng.

Không thể đặt quá nhiều tình cảm vào một người tôi không kiểm soát được.

Tôi dành nhiều thời gian và sức lực hơn cho chính mình.

Cho đến một lần, Bùi Lệ về nhà khuya, tôi không ở nhà.

Cậu ta gọi điện, giọng trầm hỏi tôi đang ở đâu.

Lúc đó tôi hơi say, cố gắng nói giọng bình thường, nhưng vẫn bị lộ.

Bùi Lệ nổi giận đùng đùng, tìm đến nơi, khi tôi vừa định chia tay với các anh chị khóa trên.

Cậu ta đến, chẳng nói chẳng rằng, kéo tôi đi thẳng.

Mọi người đều biết Bùi Lệ, biết chúng tôi thân thiết, nhưng thấy cậu ta trông hung dữ, họ rất lo lắng.

Tôi còn quay lại, cười vẫy tay với họ.

Lên xe, Bùi Lệ cài dây an toàn cho tôi, lái xe về nhà.

Tôi say, tâm trạng lại tốt: “Sao cậu lại đến đón tôi? Cảm ơn nha!”

Bùi Lệ mặt lạnh tanh, không đáp.

Tôi say, lẩm bẩm trò chuyện: “Họ tốt lắm, thú vị lắm. Lần đầu tôi thấy mình cười vui đến vậy.”

Cảm giác này kỳ diệu thật.

Vui từ tận đáy lòng.

Tôi không để ý mặt Bùi Lệ ngày càng lạnh. Nói một lúc, tôi ngủ quên.

Khi tỉnh lại, chúng tôi đã ở bãi đỗ xe. Cậu ta ôm tôi về nhà, vừa vào nhà, tôi bị cậu ta ném lên sofa.

Chưa kịp phản ứng, tôi đã bị Bùi Lệ hành hạ như mưa bão.

“Cùng tôi khiến cậu đau khổ lắm à? Ở bên tôi cậu không vui sao? An Tuẫn, An Tuẫn, cậu thay đổi rồi, cậu thay đổi rồi.”

Cậu ta như phát điên, tôi ôm chặt cậu ta, run rẩy cầu xin.

Sáng hôm sau tỉnh lại, tôi vịn tường đi rửa mặt.

Bùi Lệ bước vào, từ phía sau ôm lấy tôi, hôn lên cổ tôi: “Ăn sáng nhé, bảo bối.”

Tôi khẽ rùng mình, cố gắng thoát khỏi vòng tay cậu ta.

Vẻ mặt bình tĩnh, không giận, cũng chẳng vui, nhàn nhạt như thường.

Ngược lại, Bùi Lệ thay đổi sắc mặt, muốn nổi giận, nhưng lại kìm nén.

Sau bữa sáng, tôi hỏi xin điện thoại.

Cậu ta đưa tôi.

Mở ra xem, rất nhiều người trong danh bạ bị cậu ta xóa.

Tôi chỉ thở dài: “Bùi Lệ, cậu xóa họ, có khi việc ở trường tôi không biết kịp thời đâu.”

Bùi Lệ hừ một tiếng: “Tôi sẽ cho người thông báo cho cậu, yên tâm.”

Tôi cúi mắt, không nói gì.

Có lúc tôi biết, mình nên chủ động quan tâm Bùi Lệ, xem gần đây cậu ta làm gì, thậm chí cố gắng kéo mối quan hệ này bền lâu hơn.

Tôi còn nghĩ nếu cố gắng hơn, quan hệ này sẽ không mong manh đến vậy.

Nhưng tôi không muốn.

Hồi nhỏ, cậu ta muốn nhảy lầu, tôi biết đó là sai, nhưng tôi lười khuyên thiếu gia đừng làm thế. Tôi chỉ đứng dưới, dang tay đón cậu ta.

Cậu ta bắt nạt người khác, tôi đi cứu người, không phải vì cậu ta, mà vì tôi nghĩ mình có thể giúp.

Như bây giờ, nếu chia tay Bùi Lệ, tôi sẽ hơi khó chịu, nhưng mức độ khó chịu này không cao, tôi chịu được.

Vậy tại sao tôi phải cố gắng? Cố gắng để Bùi Lệ học cách cho mối quan hệ mong manh này cảm giác an toàn?

Tôi không muốn, tôi rất ghét như vậy.

Tôi đã chấp nhận khả năng xấu nhất giữa tôi và cậu ta.

Tôi nghĩ, cậu ta cũng thế.

Từ tối qua, Bùi Lệ không hiểu sao cứ thấy bất an.

Nhất là khi nhìn thái độ của tôi, cậu ta càng bực bội.

Kìm nén khó chịu, cậu ta nhẹ giọng hỏi: “Cậu sao vậy? Đi chơi cũng không nói với tôi. Tôi về nhà lo đến chết.”

Tôi ngạc nhiên nhìn cậu ta: “Cậu về khuya, cũng đâu nói với tôi đi làm gì? Tôi tưởng đó là sự ăn ý của chúng ta.”

Cậu ta sững người, sắc mặt thay đổi: “Tôi quan tâm cậu nên mới giận. Sao cậu không giận? Cậu không quan tâm tôi.”

Tôi: “…”

Lười giải thích với cậu ta.

Hôm nay là thứ bảy, tôi không có tiết, cầm đĩa hoa quả cắt sẵn vào thư phòng ngồi thẫn thờ.

Chẳng bao lâu, Bùi Lệ đi vào, sờ chỗ này, đụng chỗ kia.

Tôi đứng dậy đi ra, về phòng ngủ, nằm trên sofa cạnh cửa sổ ngắm cảnh.

Bùi Lệ lại đi vào, ngồi xuống bên tôi: “Cậu giận à?”

Tôi thành thật lắc đầu: “Không, tôi chỉ đang chờ một sự thay đổi trong cuộc sống.”

Tôi nói chuyện đôi khi khiến người khác không hiểu ý, như bây giờ, Bùi Lệ không biết “sự thay đổi trong cuộc sống” mà tôi nói là gì.

Khi con người chờ đợi một điều gì xảy ra, thường sẽ giật mình vì những chuyện nhỏ nhặt.

Tôi nghĩ, mình đang quen dần, hoặc tưởng tượng về khả năng sống một cuộc đời không có thiếu gia.

Cậu ta hôn lên mặt tôi, giữ chặt đầu tôi. Tôi nắm áo cậu ta, ngửa ra sau, ngã xuống sofa. Ánh sáng ngoài trời hơi chói mắt.

Tôi nhắm mắt.

Cậu ta buồn bực hỏi: “An Tuẫn, ở bên tôi, cậu không vui sao?”

Tôi định “Ừ” một tiếng cho qua, nhưng cổ họng lại bật ra hai chữ: “Cũng được.”

Đó là sự thật.

Tôi rất hưởng thụ cảm giác mất hồn khi thân mật với Bùi Lệ.

Rất thoải mái, khiến tôi có khoảnh khắc tim đập thình thịch.

Khó tả, như thể Bùi Lệ để lại dấu ấn sâu đậm trong tim tôi.

Cậu ta dần dần báo cáo hành tung với tôi.

Nhưng đôi khi tôi chẳng buồn xem.

Cậu ta thấy tôi không trả lời tin nhắn, liền gọi điện than vãn.

Dần dà, tôi cũng bắt đầu để ý lịch trình của cậu ta.

Cuối năm ba, Bùi Lệ thân thiết với một thiên kim tiểu thư.

Bà chủ tìm tôi, đặt ảnh cô gái lên bàn, nói thẳng đây là con dâu họ chọn.

Nghe nói là tiểu công chúa của thành phố H, gia thế hiển hách.

“Tôi cho cậu thời gian suy nghĩ,” bà chủ lạnh nhạt nói. “Nếu cậu đồng ý chia tay Bùi Lệ, tôi sẽ cho cậu đi du học, cung cấp tài nguyên tốt nhất. An Tuẫn, đàn ông không đáng tin, con người sống cả đời, tốt nhất vẫn nên dựa vào chính mình.

Hơn nữa, cậu không thể sinh con, nhà họ Bùi không thể không có hậu duệ.”

Tôi cầm ảnh, nói: “Vâng, tôi sẽ cân nhắc.”

Tối đó, tôi nhắn tin cho Bùi Lệ, bảo cậu ta về nhà một chuyến.

Tôi đợi mãi, đợi đến sáng, cậu ta không về.

Tôi đứng dậy thu dọn đồ đạc, rời khỏi nơi này.

Tôi ra nước ngoài.

Và cắt liên lạc với Bùi Lệ.

Cậu ta không còn là thiếu gia nhỏ của tôi nữa. Cậu ta trưởng thành, chín chắn hơn trước.

Không còn cần một người bạn học đi kèm theo sát. Tôi biết sớm muộn mình cũng thất nghiệp.

Nên đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc rời đi.

Tôi không đến ngôi trường bà chủ giới thiệu.

Tôi chọn một quốc gia khác.

Tin tức về Bùi Lệ, những năm này tôi thỉnh thoảng nghe được đôi chút. Cậu ta giờ rất nổi tiếng trong giới tài chính.

Tôi không cố ý theo dõi tin tức của cậu ta.

Trời tuyết rơi dày đặc, tôi mặc áo ấm, trên đường về căn hộ thuê, tôi cứ thấy bất an. Quay lại nhìn vài lần, dường như mọi thứ bình thường.

Điện thoại rung, tôi lại nhận được tin nhắn từ một kẻ biến thái.

【Cậu gầy quá, tôi đau lòng lắm.】

【Tôi thấy cậu thân thiết với một thằng con trai, sao cậu lại thế, sao cậu lại thế, sao cậu lại thế…】

【Tôi thật sự hận, hận muốn…】 Có vẻ như tin nhắn chưa viết xong.

Tim tôi thắt lại.

Tin nhắn này tôi bắt đầu nhận được từ một tháng trước. Ban đầu tôi không khỏi nghi ngờ là Bùi Lệ, nhưng nếu là cậu ta, cậu ta hẳn đã xuất hiện từ lâu rồi.

Hơn nữa, cậu ta thật sự sẽ tìm tôi sao? Có thể, nhưng với tính cách của Bùi Lệ, chắc là đến để trả thù việc tôi đột ngột rời đi, chứ không phải dùng giọng điệu biến thái u oán nhắn tin cho tôi.

Về đến nhà, tâm trạng bất an, tôi ăn tối xong, dọn dẹp phòng, ngồi co trên sofa nhìn tuyết rơi ngoài cửa sổ.

Điện thoại rung, một anh chàng da trắng khá được mời tôi đi xem phim.

Tôi từ chối. Ra ngoài là một việc phiền phức.

Nhưng chẳng bao lâu, chuông cửa vang lên. Tôi không để ý, nhưng chuông cứ reo mãi.

Tôi đứng dậy xem, màn hình camera hiện lên một gương mặt tôi không ngờ tới.

Đeo khăn quàng, che nửa mặt, nhưng đôi mắt ấy, tôi quen thuộc quá.

Tim tôi bỗng ngừng đập một nhịp, rồi đập thình thịch, mắt cay xè, nóng ran không kìm được.

Im lặng một lúc lâu, chuông cửa vẫn vang không ngừng.

Tôi nghĩ một lát, rồi báo cảnh sát.

Sau khi cậu ta bị đuổi đi, tôi nhanh chóng chuyển nhà.

Không phải tôi không buông được Bùi Lệ, chỉ là gặp nhau chẳng còn ý nghĩa gì.

Nếu là hai, ba năm trước, có lẽ tôi sẽ không kìm được mà mở cửa, xem Bùi Lệ nói gì.

Nhưng ba năm đã trôi qua, nhiều lời nói giờ chẳng còn ý nghĩa.

Những lời vô nghĩa không làm tôi vui, vậy chẳng thà không gặp còn thoải mái hơn.

Tôi thừa nhận mình khó gần, tình cảm nhạt nhòa. Có thể ngay cả Bùi Lệ cũng không biết tại sao tôi đột nhiên biến mất khỏi đời cậu ta.

Nhưng điều đó không quan trọng. Tôi chỉ cần thấy những gì mình thấy, cảm nhận những gì mình cảm nhận là đủ.

Dù sao, người như tôi có lẽ sẽ cô đơn cả đời.

Tôi ở khách sạn mấy ngày liền. Hôm nay ra ngoài, đến siêu thị mua ít bánh mì.

Toàn thân kín mít, tôi không lo gặp Bùi Lệ.

Nhưng vận may tệ thật. Tôi bị ai đó bắt cóc. Khi tỉnh lại, mắt tôi bị bịt kín, chẳng thấy gì.

Sự bất định khiến tôi hoảng loạn.

“Ai?” Tôi không còn chút sức lực nào.

Tiếng bước chân chậm rãi tiến lại gần.

Tôi hoảng hốt, vô thức co người sang một bên, nhưng chẳng còn sức.

Tôi cảm nhận người đó ngồi xuống cạnh, ngón tay chạm vào cổ tôi.

Tôi sợ đến run người, đầu óc quay cuồng cố suy nghĩ, thử gọi: “Bùi Lệ?”

Người đó không nói gì. Tôi chợt nghĩ đến kẻ biến thái vẫn luôn theo dõi mình.

Làm sao đây?

Tôi không chắc kẻ biến thái đó có phải Bùi Lệ không.

Nhưng rất có thể là người quen.

Ai? Ai to gan thế? Nước ngoài không thiếu kẻ biến thái, tôi hoảng loạn đến rối bời.

Lúc này, tôi hơi hối hận vì sự cảnh giác của mình quá kém.

Nhưng không đúng, không đúng.

Tôi cảm thấy có gì đó sai sai.

Đầu óc tôi bỗng tỉnh táo.

Không, nếu Bùi Lệ đã đến, cậu ta tuyệt đối không để tôi rơi vào tay người khác.

Chính là cậu ta, kẻ biến thái đó.

Không hiểu sao, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng đồng thời căng thẳng.

Bùi Lệ tìm đến, chắc chắn không dễ buông tha tôi.

Trong lúc tôi miên man suy nghĩ, tay cậu ta đột nhiên bóp má tôi. Tôi chưa kịp phản ứng, thứ gì đó đã bị nhét vào miệng.

“Ư…” Tôi không muốn nuốt, nhưng thứ đó tan ngay khi vào miệng. Má tôi bị bóp, đầu ngẩng lên, cổ họng không ngừng chuyển động.

Vị ngọt ngấy khiến tôi nuốt xuống.

Bị thả ra, tôi ho vài tiếng, nhưng thứ trong miệng đã tan hết và nuốt xuống.

“Cậu… cậu cho tôi ăn gì?”

Người đó vẫn không nói, đi ra ngoài hai phút, rồi quay lại.

Cậu ta ôm tôi vào lòng, không ngừng hôn lên má tôi, từ từ trượt xuống.

“Đừng—” Tôi đạp chân, “Bùi Lệ, cậu làm thế tôi sẽ hận cậu.”

Người đang ôm tôi bất động, im lặng rất lâu. Tiếng thở nặng cho thấy cậu ta giận dữ.

Nhưng khi mở miệng, giọng khàn khàn: “Cậu có lỗi với tôi.”

Tim tôi cuối cùng cũng bình tĩnh lại. Là cậu ta, đúng là cậu ta.

Mắt tôi bỗng cay xè.

Cứ thế ôm nhau, cơ thể tôi dần ấm lên, như sức lực đang trở lại.

Bùi Lệ lạnh lùng nói: “An Tuẫn, tôi hận cậu.”

Tôi nhàn nhạt “Ồ” một tiếng.

Hận thì hận.

Cậu ta vùi vào cổ tôi, cắn một cái.

Chẳng bao lâu, tôi cảm thấy cổ mình ướt.

“Tại sao đối xử với tôi như vậy? Sao lại rời đi không một lời? An Tuẫn, cậu có lỗi với tôi.”

Tôi mặt lạnh tanh, chẳng hề đau lòng trước trạng thái đau khổ của cậu ta.

“Bùi Lệ, bao năm qua tôi tưởng cậu hiểu tôi là người thế nào? Tôi ghét đoán mò, ghét miễn cưỡng, ghét hoảng loạn. Cậu không yêu tôi.”

Nên tôi học được cách dừng lại đúng lúc.

“Cậu hận thì hận, tôi không có lỗi với cậu.”

Bùi Lệ sững người, ngẩng đầu, mắt đỏ hoe, ủy khuất nói: “Tôi yêu cậu, tôi yêu cậu, tôi yêu cậu. Sao tôi không yêu cậu?”

Tôi không động lòng.

Cậu ta rơi nước mắt, giọt lệ rơi xuống mặt tôi. Tôi biết cậu ta cố tỏ ra yếu đuối để tôi mềm lòng, tiếc là tôi không phải người dễ mềm lòng.

Dĩ nhiên, tôi cũng nghĩ về ý nghĩa của sự yếu đuối này.

Nó có nghĩa là muốn níu kéo.

Điều này tốt, ít nhất cậu ta không đổ lỗi việc chia tay chỉ cho mình tôi.

Khi cậu ta bình tĩnh lại, tôi lạnh lùng nói: “Tôi muốn nhìn cậu.”

Khăn bịt mắt lập tức được tháo ra. Đập vào mắt tôi là gương mặt đẹp đến kinh diễm của Bùi Lệ, cằm sắc, ngũ quan tinh tế, lông mày sắc bén. Cả người cậu ta trưởng thành hơn rất nhiều.

Tôi nhìn cậu ta, không hoài niệm, mà hỏi: “Cậu cho tôi ăn gì?”

Cậu ta cũng nhìn tôi, định cúi xuống. Tôi nghiêng đầu, cậu ta liền hôn lên má tôi, khẽ mím môi ở khóe môi tôi: “Đừng sợ, chỉ là thứ tốt cho cậu.”

“Thứ tốt cho tôi? Là gì?” Thành thật mà nói, tôi chẳng tin cậu ta.

Đừng thấy cậu ta trông bình thường, càng bình thường càng bất thường.

Bùi Lệ không nói gì thêm, nhưng cũng không tiếp tục động vào tôi.

Chỉ ôm tôi thật chặt.

Rồi lại giọng nghẹn ngào, đáng thương nói: “An Tuẫn, tôi hận cậu lắm. Tôi về nhà, cậu không còn đó. Cậu chẳng tin tôi gì cả. Người phụ nữ đó tôi chẳng liên quan gì, bố mẹ muốn chia cắt chúng ta. Tôi cố gắng làm nên thành tựu để họ đồng ý cho chúng ta ở bên nhau, nhưng cậu biến mất, cậu biến mất.”

Cậu ta càng nói càng giận: “Sao cậu đối xử với tôi như thế? Sao không đợi tôi về? Tôi không làm gì sai, tôi không, tôi không.”

Cậu ta ôm tôi càng lúc càng chặt, giọng càng lúc càng to, như sắp sụp đổ.

Tôi bị giam chặt đến cau mày, nhưng chẳng nói gì.

Cậu ta khóc một lúc, thấy tôi không để ý, lại không vui, bóp má tôi hôn một lúc, đột nhiên cười thần kinh: “Nhưng không sao, sau này cậu chỉ thuộc về tôi. Tôi yêu cậu.”

Tôi bị cậu ta giam ở đây mấy ngày.

Mỗi ngày ba bữa, cậu ta đều đút tôi một viên thuốc, chẳng biết là thứ quái quỷ gì.

Tôi vùng vẫy vô ích, tức đến mức tát cậu ta một cái: “Cậu cho tôi ăn gì?”

Mặt Bùi Lệ tối sầm, nắm tay tôi, cảnh cáo: “An Tuẫn, không được đánh vào mặt tôi.”

Tôi giằng ra khỏi vòng tay cậu ta, nằm sang bên kia.

“Tôi muốn về. Tôi không thể chậm trễ việc học. Cậu biết tính tôi, tôi có thể không làm ầm lên, nhưng tôi sẽ để bụng. Dĩ nhiên, có thể cậu chẳng quan tâm tôi nghĩ gì, tùy cậu.”

Cậu ta lập tức bám tới, hôn lên cổ và vai tôi: “Tôi quan tâm, tôi quan tâm. An Tuẫn, vợ ơi, tôi thả cậu, nhưng đừng chạy trốn nữa, được không? Nếu cậu còn trốn, tôi thật sự sẽ nhốt cậu, *chết cậu, đến khi cậu mang thai con tôi mới cho cậu xuống giường, biết chưa?”

Tôi rùng mình vì lời điên rồ của cậu ta, biết cậu ta làm được, trừ việc thật sự khiến tôi mang thai.

Nhưng tôi không định tiếp tục trốn cậu ta. Nếu cậu ta đã tìm được tôi, chứng tỏ cậu ta đã vượt qua một số áp lực từ bên ngoài.

Tôi gật đầu: “Tôi không chạy.”

Một tuần sau, tôi trở về căn hộ.

Bùi Lệ cũng đi theo, bên ngoài tuyết rơi dày đặc, mấy ngày không thể đi xe, cậu ta bị kẹt ở cửa nhà tôi. Chẳng lẽ không cho vào?

Bùi Lệ vào nhà, quan sát một lượt, khó chịu nói: “Nhỏ quá. Những năm qua cậu sống khổ lắm đúng không?”

Tôi: “…” Có lúc thật sự không muốn nghe cậu ta nói.

Nhưng Bùi Lệ kéo tôi, nhìn căn hộ nhỏ chẳng có dấu vết cậu ta từng sống cùng, sụp đổ hỏi: “An Tuẫn, sao cậu rời bỏ tôi? Sao chứ?”

Cậu ta càng nói mặt càng tối, tôi sợ cậu ta phát điên, đáp: “Tay đau.”

Cậu ta giật mình tỉnh lại, vội buông tay tôi, chuyển sang ôm nhẹ nhàng: “An Tuẫn, tôi nhớ cậu. Những năm qua tôi luôn tìm cậu. Tôi đến muộn, tôi không hận cậu nữa, chúng ta làm lành đi.”

Nói rồi, cậu ta nghiêng đầu hôn lên tai tôi.

Tôi không phản kháng, cậu ta càng được đà lấn tới.

Tôi bị đè lên giường, đôi lông mày sắc lạnh của cậu ta cao ngạo và sắc nét.

Cậu ta nhìn tôi thật sâu.

Mấy ngày nay cậu ta không động vào tôi, nhưng giờ rõ ràng không nhịn được nữa.

Mặt tôi ửng hồng, hỏi: “Những năm qua cậu có yêu ai không? Có nuôi ai ngoài kia không? Có làm gì với người khác không?”

Cậu ta nhìn vào mắt tôi, đáp: “Không, không, không.”

Tôi ôm lấy cổ cậu ta: “Tốt lắm.”

Mắt cậu ta lập tức đỏ lên.

Lâu rồi không làm, hơi khó khăn. Tôi sờ lưng cậu ta, có vết sẹo.

Hỏi cậu ta làm sao có?

Cậu ta nói muốn ở bên tôi, bố không đồng ý, đánh cậu ta, chảy máu.

Những chuyện này tôi không biết, ngẩn ra một thoáng.

Tôi giữ cậu ta lại một đêm, hôm sau vô tình đuổi đi.

Kỳ nghỉ kết thúc, trạng thái của tôi dường như thay đổi chút ít, rạng rỡ hơn, mặt hồng hào. Bạn học thân thiết hỏi tôi có phải đang có chuyện gì vui.

Tôi chỉ cười nhạt, không phủ nhận.

Những người từng thích tôi thất vọng ra mặt.

Tôi đúng là dung túng cho Bùi Lệ rất nhiều.

Tôi nghĩ tình cảm giữa chúng tôi có lẽ sâu đậm hơn tôi tưởng.

Cậu ta phải về nước, dặn tôi không được léng phéng với đàn ông, nếu không sẽ giết người kia.

Kết quả lần sau quay lại, thấy tôi thân thiết với một chị khóa trên, cậu ta suýt phát điên. Tôi cố ý ngây thơ: “Lúc đó cậu bảo không được léng phéng với con trai, đâu có nói không được gần gũi con gái.”

Cậu ta tức đến đỏ mắt, chạy sang một bên lén lau nước mắt.

Tôi từ phía sau ôm lấy cậu ta, hai chân quấn quanh eo cậu ta.

Mắt Bùi Lệ tối lại, nắm chân tôi, kéo tôi ra phía trước.

Nhưng ánh mắt cậu ta đột nhiên dừng lại ở xương quai xanh của tôi, vẻ mặt lộ ra sự phấn khích bí ẩn.

Tôi cúi đầu nhìn, cau mày, chẳng biết cậu ta cho tôi ăn gì mà ngực tôi cứ hay căng tức.

Hỏi cậu ta, cậu ta lấp lửng, chỉ nói là thứ tốt cho tôi. Tôi chẳng tin.

Cho đến khi cậu ta đưa tôi đến một phòng nghiên cứu ở nước ngoài.

Tôi nghi hoặc hỏi: “Đây là làm gì? Cậu đầu tư gì à?”

Cậu ta hớn hở: “Vợ An Tuẫn, tôi đang nghiên cứu thuốc sinh con.”

Tôi sững sờ, giật tay khỏi tay cậu ta, nuốt nước bọt: “Cậu điên rồi, nghiên cứu cái này làm gì?”

Tay Bùi Lệ trống rỗng, mày cau lại: “Dĩ nhiên là cho cậu uống!”

Cậu ta lộ vẻ đáng thương: “Hồi đó chẳng phải vì cậu không sinh được con mà rời bỏ tôi sao? Tôi sợ lắm.”

Đầu tôi ong ong, đá cậu ta một cái, quay người chạy: “Đồ ngu, khốn kiếp.”

Tôi sờ bụng mình, ăn thứ đó bảy ngày, tôi sẽ không thật sự thành biến thái chứ?

Tôi tức đến muốn khóc.

Bùi Lệ đuổi theo, nhìn kỹ mới thấy cậu ta đi nhanh quá, chân hơi khập khiễng.

Tôi đi thẳng, không để ý, bị cậu ta túm lấy cổ tay.

Giọng Bùi Lệ gấp gáp: “An Tuẫn, An Tuẫn, vợ ơi, sao thế? Cậu đừng bỏ tôi, đừng bỏ tôi.”

Người đàn ông ngoài kia lạnh lùng điềm tĩnh, trước mặt tôi lại hay rơi lệ, tôi tức giận mắng: “Cậu coi tôi là gì? Thứ đó an toàn không? Sao cậu không tự đi sinh? Tôi là đàn ông, đàn ông, đàn ông! Cậu muốn con thế, còn làm gay cái gì?”

May mà hành lang này không có ai, chỉ toàn tiếng tôi vang vọng.

Tôi day thái dương.

Đồ biến thái.

Bùi Lệ ôm tôi vào lòng, dỗ dành: “An toàn mà, thứ cậu ăn chỉ là thuốc bổ khí huyết thôi. Tôi không bao giờ cho cậu ăn mấy thứ vớ vẩn chưa qua kiểm định.”

Tôi chẳng tin.

“Thật mà, tôi chỉ muốn dọa cậu thôi.”

Nhưng không ngờ phản ứng của tôi lớn thế. Thật ra đó chỉ là thuốc bổ khí huyết, toàn dược liệu bổ dưỡng.

“Lúc mới gặp lại, cậu gầy đi nhiều, mặt trắng bệch. Đây là thuốc do một danh y nổi tiếng kê.”

Tôi cau mày: “Thế sao ngực tôi…”

Bùi Lệ vô tội lắc đầu: “Không biết, hay là do tôi quá giỏi, vợ ơi?”

Tôi: “…”

Vẫn không yên tâm, tôi đi kiểm tra sức khỏe. Thiếu máu trước đây đã cải thiện, giờ mọi chỉ số đều bình thường.

Tôi thở phào.

Liếc Bùi Lệ đứng cạnh, cậu ta còn không vui, cho rằng tôi không tin cậu ta.

Thật ra thời gian này tôi ăn uống đúng giờ, tinh thần tốt hơn trước nhiều.

Mùa đông qua, mùa xuân đến, việc học của tôi gần hoàn tất.

Cởi áo dày, thay áo xuân, ánh nắng chiếu lên người ấm áp.

Bùi Lệ đến đón tôi.

Ở sân bay, trợ lý của cậu ta đi làm thủ tục.

Tôi muốn uống cà phê, Bùi Lệ đi mua.

Cậu ta đi trước, tôi để ý chân cậu ta có gì đó không ổn.

Thật ra tôi đã sớm nhận ra.

Nửa năm nay, cậu ta đi đi về về, đôi khi ở lại khá lâu, sao tôi không phát hiện được?

Về nước, tôi gặp ông bà chủ một lần.

Thái độ của họ với tôi không tốt không xấu, không chấp nhận, cũng không cản trở thêm.

Giờ Bùi Lệ có thành tựu, việc trong nhà đều do cậu ta quyết, họ làm được gì?

Về nhà, tôi ôm Bùi Lệ, ngón tay lướt trên lưng cậu ta, khẽ cọ qua vết sẹo.

“Ư, vợ ơi.”

Mặt Bùi Lệ đỏ bừng, ánh mắt càng sâu thẳm.

Chân tôi chạm vào bắp chân cậu ta, đạp nhẹ: “Bùi Lệ, chân cậu làm sao?”

Cậu ta sững người. Tôi đẩy cậu ta ra, nhìn bắp chân phải. Bên hông có vết lõm, không nghiêm trọng, cũng không ảnh hưởng ngoại hình.

Nhưng rõ ràng có vấn đề.

Bùi Lệ phản ứng lại, nhào tới ôm tôi, cười nói: “Nhảy lầu gãy. An Tuẫn, nhảy từ tầng hai xuống, tôi không chết, chỉ là chẳng ai dang tay muốn đón tôi.”

Mắt tôi cay xè.

“Là hôm đó sao?”

Bùi Lệ “Ừ” một tiếng. “Bố mẹ không cho tôi đi tìm cậu, tôi sốt ruột. Tôi cứ cảm thấy…”

Giọng cậu ta nghẹn ngào, vẻ mặt trở nên hung dữ: “Tôi cảm thấy mình sắp mất cậu. Tôi hối hận lắm, thật sự hối hận. Tôi đối xử với cậu không tốt, An Tuẫn. Tôi không tốt với cậu, tôi hối hận chết mất.”

Cậu ta nói rồi chặn môi tôi, giọt lệ đắng chát hòa tan trong nụ hôn dây dưa.

“Đừng chê, bác sĩ nói không vận động mạnh thì không thấy gì. Tôi đã phục hồi tốt, An Tuẫn.”

Cậu ta gọi tên tôi, đau đớn tột cùng, sợ hãi tột cùng.

Chúng tôi đều ích kỷ. Trước đây cậu ta thích tôi, bá đạo cực điểm. Tôi thích cậu ta, lại qua loa, chẳng quan tâm.

Tôi vào làm ở một công ty lớn, Bùi Lệ không vui, muốn tôi làm việc cạnh cậu ta. Dĩ nhiên tôi không đồng ý.

Tôi thật sự sợ cậu ta phát điên. Lần trước về nhà, cậu ta mặt lạnh nói với bố mẹ rằng mình đang nghiên cứu thuốc sinh con, để sớm cho họ bế cháu.

Làm bố mẹ cậu ta sợ chết khiếp.

Vì họ biết Bùi Lệ làm được chuyện này.

Bà chủ còn chút giới hạn đạo đức, bảo Bùi Lệ đừng làm bừa.

Cậu ta cau mày, trông rất khó chịu: “Rõ ràng là mẹ cứ nói An Tuẫn không sinh được con, cậu ấy mới rời bỏ con.” Cậu ta vẫn trách mẹ mình vì đã tìm tôi.

“Nhưng con cũng không thể làm thế.” Bà bảo chúng tôi chia tay, không phải để… thôi, bà tức đến muốn đập bàn.

Về nhà chúng tôi, tôi cũng nổi giận với cậu ta: “Bùi Lệ, cậu muốn hại chết tôi à?”

Mắt Bùi Lệ sáng lên: “Không, tôi chỉ muốn cậu, vợ ơi.”

Tôi: “…” Nói chuyện với cậu ta đúng là tức chết. “Tôi nói cho cậu biết, cậu dám coi tôi như chuột bạch, cậu tiêu đời.”

Bùi Lệ ôm mặt tôi, trán chạm trán, hôn từng chút một, dỗ dành: “Yên tâm.”

Phòng nghiên cứu đó chủ yếu nghiên cứu kháng thể virus, hợp tác với bên trên.

Thuốc sinh con chỉ là ý tưởng cậu ta nảy ra sau khi đọc một cuốn tiểu thuyết của An Tuẫn.

Dĩ nhiên, cậu ta cũng lập một dự án như thế, để đe dọa An Tuẫn, không cho tôi rời bỏ cậu ta.