Thôi được rồi, tôi thừa nhận, tôi là một kẻ lừa đảo, lừa dối Giang Lâm ròng rã năm năm. Trong năm năm đó, tôi là người anh em Beta tốt nhất của anh ấy, cùng anh ấy trốn học đi chơi bóng rổ, giúp anh ấy thu thư tình, cùng anh ấy cụng chai ở quán thịt nướng đến sáng, chúng tôi từng chen chúc trên cùng một chiếc giường để xem bóng, thỉnh thoảng anh ấy còn vỗ nhẹ vào vùng da trơn láng sau gáy tôi, bĩu môi nhận xét: “Cái tuyến thể của cậu, trông cũng khá giống thật đấy chứ.”
Mỗi lần anh ấy chạm vào gáy tôi, da gà sau lưng tôi đều dựng thẳng lên, trong lòng thì trống giong cờ mở, ngoài mặt vẫn phải bình tĩnh như chó già, lườm nguýt đáp trả: “Cút đi, tự mà sờ cái của mình ấy!”
Trời mới biết, dưới lớp da gáy trơn láng đó của tôi, chôn giấu là một tuyến thể Omega chính hiệu, đầy đủ chức năng, hoàn toàn dựa vào chất điều chỉnh pheromone gia truyền, hiệu quả tuyệt vời và độc nhất vô nhị của nhà họ Hứa, mới có thể ngụy trang nó thành trạng thái “câm lặng” của Beta.
Tại sao tôi lại làm thế?
Đơn giản thôi, Giang Lâm, người cao 1m88, pheromone là mùi tuyết tùng lạnh lẽo xen lẫn mùi thuốc súng, đẹp trai đến mức người thần cũng phải phẫn nộ, Alpha cấp cao khiến cả đám Omega mềm chân— anh ấy ghét Omega.
Không phải ghét bình thường, mà là ghét sâu sắc đến mức nhắc tới sẽ nhíu mày, lại gần sẽ thấy ghê tởm, và tỏa ra áp suất thấp xung quanh.
Tôi, Hứa Văn, một Omega thật 100%. Trước khi quyết định tiếp cận anh ấy, tôi đã biết rõ điều này. Vì vậy, tôi chỉ có thể tự đóng gói mình thành một Beta vô hại, mới có thể chen vào phạm vi an toàn của anh ấy.
Năm năm này, tôi sống vừa sung sướng lại vừa dày vò.
Sung sướng vì có thể ở bên cạnh anh ấy, dày vò là mỗi khi anh ấy vô tư khoác vai tôi, hoặc ghé sát vào tôi nói chuyện, cái mùi tuyết tùng thuốc súng đó cứ liên tục xộc vào mũi tôi, kích thích bản năng Omega của tôi rục rịch, và tôi chỉ có thể cố gắng hết sức đè nén nhịp tim, giả vờ như mùi đó chẳng khác gì nước xịt phòng.
Buổi tiệc chia tay tốt nghiệp hôm đó, bầu không khí có chút bi tráng. Mọi người đều say mềm, Giang Lâm cũng vậy. Anh ấy dựa vào tường hành lang ngoài phòng bao, ánh mắt hơi tán loạn, nhìn tôi, đột nhiên nói: “Hứa Văn, cậu vẫn là tốt nhất.”
Tim tôi “thịch” một tiếng.
Anh ấy nói tiếp: “Beta đúng là thanh tịnh, không có nhiều rắc rối như vậy, còn những Omega kia…” Anh ấy ghét bỏ nhíu chặt mày, “Yếu ớt, phiền phức, trong đầu ngoài pheromone ra thì chỉ có ý định dựa dẫm Alpha, thật vô vị.”
Nụ cười trên mặt tôi suýt chút nữa không giữ nổi. Yếu ớt? Phiền phức?
Tôi vì để làm anh em với cậu mà tay không bẻ cong được ống thép, trên sân bóng rổ húc cậu ngã sấp mặt mà còn không thèm thở dốc, cái đó gọi là yếu ớt à?
Trong lòng cuộn trào sóng gió, ngoài mặt tôi đành nâng ly chạm một cái với anh ấy, nói lấp lửng: “Khụ, làm gì có ai giống ai đâu.”
Sau đêm đó, tôi biến mất.
Công việc gia đình cần cứu nguy, bố mẹ tôi ra tối hậu thư, buộc phải liên hôn, nếu không cả nhà sẽ phải ra đường ăn xin một lượt.
Cũng tốt, tôi cũng đã diễn vở kịch năm năm này mệt mỏi rồi. Đã đến lúc trở về làm Omega của mình, thực hiện “nghĩa vụ” của mình.
Tôi cất tất cả chất điều chỉnh pheromone đi, nhìn tuyến thể sau gáy dần dần khôi phục sức sống trong gương, thầm nghĩ, Giang Lâm, tạm biệt nhé, cậu ghét Omega, và tôi, cuối cùng cũng phải trở lại làm loại người mà cậu chán ghét rồi.
Trở lại cuộc sống của một Omega, không có gì tồi tệ cả.
Trừ thỉnh thoảng, à không, là thường xuyên, tôi lại nhớ đến Giang Lâm. Nhớ mái tóc ướt đẫm của anh ấy sau khi chơi bóng, nhớ nụ cười rạng rỡ khi anh ấy thắng trận, nhớ vẻ cau mày ép tôi uống thuốc cảm cúm, một nơi nào đó trong tim luôn chua xót, nhức nhối.
Đối tượng liên hôn là một Alpha của gia tộc khác, nghe nói gia sản hùng hậu, có thể giải quyết được mối lo cấp bách của nhà tôi. Tôi chưa từng gặp mặt, cũng không quan tâm, dù sao cũng không phải Giang Lâm, liên hôn với ai cũng như nhau, tôi cố gắng tự thuyết phục mình, tình cảm có thể bồi đắp, những ngày tháng sau này rồi sẽ trôi qua được thôi.
Ngày cưới, khung cảnh xa hoa đến mức lóa cả mắt. Tôi mặc bộ lễ phục cưới cao cấp được thiết kế riêng, sau gáy dán miếng ức chế, đứng trong phòng nghỉ, lòng bàn tay hơi đổ mồ hôi. Không phải vì xúc động, chỉ thuần túy là căng thẳng, không biết Alpha chưa từng gặp mặt kia là người như thế nào, hy vọng đừng quá khó chung sống.
Giọng MC vọng qua cánh cửa, trầm ổn mạnh mẽ, có chút quen tai. Nhưng tôi không nghĩ nhiều, trong đầu toàn là các bước trong buổi lễ sắp tới.
Cửa mở, tôi hít sâu một hơi, cúi đầu bước ra. Ánh đèn chiếu vào làm tôi hoa mắt, bên dưới là đầy những khuôn mặt mờ ảo. Tôi có thể cảm nhận được một bóng người cao lớn đứng bên cạnh, chắc hẳn là “chú rể” của tôi.
Giọng MC lại vang lên, với sự truyền cảm quen thuộc: “…Bây giờ, xin mời cô dâu chú rể của chúng ta, nhìn sâu vào mắt nhau…”
Tôi cam chịu xoay người lại, ngẩng đầu lên.
Và rồi, tôi nhìn thấy Giang Lâm.
Anh ấy đứng ngay trước mặt tôi, mặc lễ phục chú rể, hoa cài ngực màu đỏ chói mắt. Ở vị trí MC ban nãy là em họ tôi, đang nháy mắt ra hiệu với tôi.
Thời gian dường như ngưng đọng ngay lập tức…Giang Lâm… Sao lại là Giang Lâm?!
Anh ấy nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm như hồ băng đã đóng tảng, nhưng bên dưới lại cuộn trào một dòng chảy ngầm mà tôi không thể hiểu. Khuôn mặt không chút biểu cảm, vẫn vẻ lạnh lùng thường thấy, cứ như thể người đang mặc lễ phục chú rể đứng trên lễ đường không phải là anh ấy.
Bộ não tôi trực tiếp “màn hình xanh”, khởi động lại thất bại.
Bên tai là tiếng ù ù, MC nói gì sau đó tôi không nghe thấy một chữ. Chỉ thấy môi Giang Lâm đang mấp máy, hình như nói một câu: “Chào cậu, Hứa Văn.”
Chào? Chào cái rắm! Giờ tôi bỏ chạy có kịp không?!
Buổi lễ diễn ra thế nào, tôi hoàn toàn mất trí nhớ. Chỉ nhớ lúc trao nhẫn, tay tôi run lẩy bẩy như bị Parkinson, Giang Lâm vững vàng nắm lấy cổ tay tôi, đầu ngón tay anh ấy nóng bỏng, ủi vào da tôi một trận run rẩy. Mùi tuyết tùng thuốc súng quen thuộc, đã xa cách bấy lâu, vì đứng quá gần mà bá đạo xộc vào mũi tôi, gần như muốn phá vỡ sự phong tỏa của miếng dán ức chế.
Chân tôi hơi mềm nhũn. Khó khăn lắm mới hoàn thành nghi thức, vào đến phòng nghỉ, tôi dựa vào cửa, cảm giác như vừa chạy xong một cuộc marathon.
Giang Lâm bước vào theo, trong phòng chỉ còn lại hai chúng tôi.
Anh ấy từng bước tiến đến, dồn tôi vào giữa cánh cửa và anh ấy, bóng dáng cao lớn phủ xuống một mảng bóng tối. Anh ấy cúi đầu, chóp mũi gần như chạm vào gáy tôi, nơi dán miếng ức chế dày cộp.
“Hứa Văn.” Anh ấy mở lời, giọng khàn khàn, mang theo một sự nguy hiểm đã bị kìm nén bấy lâu, “Năm năm.”
Tim tôi muốn nhảy ra khỏi cổ họng, đầu óc trống rỗng, chỉ có thể vô ích co người về sau, tiếc là phía sau chỉ có cánh cửa lạnh lẽo.
“Lừa tôi vui lắm à, hử?” Anh ấy đưa tay ra, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào mép miếng dán ức chế sau gáy tôi.
Toàn thân tôi cứng đờ, pheromone suýt chút nữa mất kiểm soát.
“Giả Beta?” Anh ấy gần như dán vào tai tôi mà nói, hơi nóng phả vào vành tai nhạy cảm của tôi, “Hứa Văn, cậu quá giỏi!”
Tôi nhắm mắt lại, tiêu rồi, tất cả đều tiêu rồi, đây là cái thảm kịch nhân gian gì thế này! Đối tượng liên hôn là Alpha mình thầm thương năm năm, hơn nữa anh ấy còn phát hiện tôi là Omega, là kẻ lừa đảo giả Beta!
“Giang Lâm, cậu nghe tôi giải thích…” Tôi cố gắng giãy giụa trong tuyệt vọng.
“Giải thích?” Anh ấy cười khẽ một tiếng, nụ cười đó không nghe ra cảm xúc gì, “Được thôi… Cậu giải thích trước đi, đã dùng nhãn hiệu chất ngăn chặn nào? Hiệu quả tốt đến vậy, có thể lừa một Alpha xoay mòng mòng, năm năm trời không phát hiện ra bên cạnh mình lại ngủ một Omega.”
Anh ấy ngừng lại một chút, giọng nói càng trầm hơn, kèm theo ánh mắt dò xét từ trên xuống dưới.
“Không lẽ là… hàng cấm?”
Tôi đột nhiên mở mắt, đối diện với đôi mắt gần trong gang tấc của anh ấy, bên trong đầy rẫy sự phẫn nộ và khó hiểu.
“Tôi…” Tôi há miệng, nhưng phát hiện mọi ngôn từ đều trở nên vô nghĩa. Còn giải thích gì được nữa? Tang vật rành rành.
Giang Lâm nhìn vẻ hoảng loạn của tôi, khóe miệng dường như hơi cong lên một chút, nhanh đến mức tôi tưởng là ảo giác. Sau đó, anh ấy đột ngột cúi đầu, không phải là hôn, mà là dùng răng, cắn không nặng không nhẹ vào miếng dán ức chế sau gáy tôi.
Xuyên qua lớp dán mỏng manh đó, tuyến thể bị kích thích một cách chính xác.
“Ư!” Tôi rên khẽ một tiếng, bản năng Omega khiến tôi mất hết sức lực ngay lập tức, một chút pheromone ngọt ngào không kiểm soát được tràn ra, đó là mùi hoa nhài vốn có của tôi, nhưng giờ đây lại hoảng loạn quấn lấy mùi tuyết tùng thuốc súng đầy xâm lược của anh ấy.
Anh ấy hít sâu một hơi, như thể cuối cùng đã xác nhận được điều gì, ngẩng đầu lên, ánh mắt u tối đến đáng sợ.
“Chuyện chất ngăn chặn, để sau hẵng nói.” Giọng anh ấy khàn đặc, mang theo cảm giác áp bách khiến tim tôi đập loạn nhịp, “Bây giờ, chúng ta tính toán món nợ năm năm này trước đã.”
Tính toán? Tính thế nào?
Tôi nhìn khuôn mặt tuấn tú đang áp sát và ý đồ áp chế không hề che giấu trong mắt anh ấy, trong đầu chỉ còn lại một ý nghĩ:
Hứa Văn, cậu tiêu đời rồi!
Câu “tính toán món nợ” của Giang Lâm giáng xuống, chút lý trí còn sót lại trong đầu tôi “tách” một tiếng, đứt hẳn.
Tính toán? Tính món nợ gì? Là tính món nợ tôi giả Beta lừa dối tình cảm anh ấy, hay tính món nợ tôi đột nhiên biến mất mấy tháng không một tin tức? Dù là món nào, nghe chừng cũng đủ để tôi ăn một trận đòn rồi.
Đặc biệt là trạng thái hiện tại của anh ấy, ánh mắt như có móc câu, khóa chặt lấy tôi, mùi pheromone tuyết tùng thuốc súng không còn vẻ lạnh nhạt thường ngày, mà trở nên cực kỳ áp bách, nồng đậm đến mức gần như tràn ra, như một tấm lưới vô hình, bao phủ chặt tôi ở trung tâm.
Tôi, một Omega chính hiệu, làm sao chịu nổi sự xung kích gần gũi của pheromone Alpha cấp cao này? Bắp chân không nghe lời bắt đầu co rút, lưng dán chặt vào cánh cửa lạnh lẽo, cố gắng tìm kiếm một chút cảm giác hỗ trợ và an toàn nhỏ bé.
“Giang… Giang Lâm…” Giọng tôi run rẩy, cố gắng lấy lại chút ngữ khí “anh em tốt”, nhưng thất bại, âm cuối chênh vênh như ngọn nến trước gió, “Cậu… cậu nghe tôi ngụy biện… không, nghe tôi giải thích!”
Anh ấy không có biểu cảm gì, chỉ tiến thêm nửa bước, chúng tôi gần đến mức hơi thở có thể nghe thấy. Anh ấy giơ tay, đầu ngón tay không chạm vào miếng ức chế nữa, mà trực tiếp đặt lên má tôi, mang theo nhiệt độ nóng bỏng, nhẹ nhàng xoa xoa.
“Giải thích?” Anh ấy lặp lại, giọng điệu bình thản, nhưng mang theo sự nguy hiểm của bão tố sắp đến, “Được thôi. Bắt đầu từ câu hỏi đầu tiên, Hứa Văn, hay nên gọi là… cô Hứa?” Anh ấy cố tình nhấn mạnh hai chữ “cô Hứa”, khiến da đầu tôi tê dại, “Một Omega như cậu, làm thế nào để ở bên cạnh tôi năm năm mà pheromone không rò rỉ một giọt nào? Cậu ở bên tôi rốt cuộc có ý đồ gì?”
Ý đồ gì? Một Omega ở bên cạnh Alpha còn có thể có ý đồ gì?
Cổ họng tôi khô khốc, khó khăn nuốt xuống một ngụm, cuối cùng vẫn lảng tránh điều quan trọng, chất điều chỉnh pheromone là bí mật nhà họ Hứa, có thể nói ra sao? Nói ra có gây rắc rối cho gia đình không?
“Chỉ… chỉ là một loại chất ngăn chặn hiệu quả mạnh thôi, tác dụng khá tốt, lần sau tôi cho cậu thử nhé?…” Ánh mắt tôi lảng đi, không dám nhìn anh ấy.
Giang Lâm cười khẽ một tiếng, tiếng cười rất nhẹ, nhưng cọ xát vành tai tôi ngứa ngáy, “Tôi đã tìm khắp các chất ngăn chặn có thể mua trên thị trường, thậm chí nhờ quan hệ kiếm được cả loại dùng trong quân đội, không có loại nào có thể hoàn toàn mô phỏng trạng thái ‘vô vị’ của Beta, càng đừng nói là sử dụng lâu dài mà không làm tổn thương tuyến thể.”
Anh ấy dừng lại, ánh mắt sắc bén như dao mổ: “Thứ cậu dùng, căn bản không phải hàng chính thống, đúng không?”
Tim tôi “thịch” một tiếng. Anh ấy thực sự đã đi điều tra sao? Lại còn kỹ lưỡng đến vậy?
“Tôi…” Tôi há miệng, bí lời.
“Hàng cấm.” Giang Lâm kết luận thay tôi, giọng chùng xuống, “Cậu có biết sử dụng lâu dài chất điều chỉnh pheromone trái phép, gánh nặng lên tuyến thể và cơ thể Omega lớn đến mức nào không?”
Tôi sững sờ.
Ngữ khí này của anh ấy… sao nghe không hoàn toàn là chất vấn, mà lại xen lẫn một chút… lo lắng?
Điều này không đúng! Anh ấy không phải nên ghét bỏ tôi, một Omega đã lừa dối anh ấy sao? Sao nghe lại giống như đang quan tâm tôi vậy?
Trong lúc hỗn loạn, tôi bắt được một điểm không ổn.
Pheromone của Giang Lâm… quá nồng, hơn nữa, nồng độ đầy tính công kích và áp bách như vậy, không giống với phong cách kiềm chế, lạnh nhạt thường ngày của anh ấy.
Trừ khi…
Một ý nghĩ hoang đường lóe lên trong đầu.
“Giang Lâm…” Tôi cẩn thận quan sát sắc mặt anh ấy, trán anh ấy dường như có những hạt mồ hôi li ti, hơi thở cũng gấp gáp hơn bình thường, “Cậu… cậu đến kỳ nhạy cảm rồi à?”
Kỳ nhạy cảm của Alpha, cảm xúc và bản năng sẽ được phóng đại, sự chiếm hữu và kiểm soát sẽ đạt đến đỉnh điểm.
Chẳng trách hôm nay anh ấy lại… bất thường như vậy!
Ánh mắt Giang Lâm lóe lên một cái, không phủ nhận, ngược lại còn theo lời tôi nói, cúi đầu thấp hơn, chóp mũi gần như chạm vào cổ tôi, hít sâu một hơi, như thể đang xác nhận lãnh thổ của riêng mình.
Động tác đó, tràn đầy sự hoang dã nguyên thủy của Alpha, khiến toàn thân tôi cứng đờ, không thể cử động.
“Thì sao?” Anh ấy khàn giọng thừa nhận, hùng hồn: “Kỳ nhạy cảm, phát hiện ra vợ mình là thằng em Beta tốt đã giả mạo suốt năm năm, Hứa Văn, cậu nghĩ bây giờ tôi nên phản ứng thế nào?”
Vợ… vợ?! Từ này thốt ra từ miệng anh ấy, sức công phá không kém gì bom nguyên tử!
“Ai là vợ cậu!” Tôi như con mèo bị giẫm đuôi, lập tức xù lông, chút can đảm còn sót lại chống đỡ, cố gắng đẩy anh ấy ra, “Chúng ta là liên hôn! Là giao dịch! Cậu bớt nói bậy đi!”
Tiếc thay, sức lực của Alpha trong kỳ nhạy cảm kinh người, sự phản kháng nhỏ bé của tôi như châu chấu đá xe.
Anh ấy dễ dàng nắm lấy cổ tay tôi, vặn ra sau lưng, dùng một tay cố định lại. Tư thế này khiến tôi hoàn toàn lộ ra trước mặt anh ấy, càng thêm bất lực.
“Giao dịch?” Giang Lâm lặp lại, ánh mắt nguy hiểm nheo lại, “Vậy cậu nói cho tôi biết, giao dịch gì cần cậu giả thành Beta ở bên cạnh tôi năm năm? Hử? Hứa Văn, nhìn tôi!”
Anh ấy buộc tôi ngẩng đầu đối diện với anh ấy.
“Năm năm nay, cậu nhìn tôi từ chối những Omega đó, nghe tôi nói ghét Omega, trong lòng cậu nghĩ gì? Có phải đang lén lút cười nhạo tôi không? Cười nhạo tôi, một thằng ngốc bị cậu lừa xoay mòng mòng?”
Trong giọng nói của anh ấy mang theo một loại tức giận hiếm thấy, gần như là sự thất bại.
“Tôi không có!” Tôi theo bản năng phản bác, trái tim như bị một bàn tay vô hình siết chặt, chua xót đến lạ, “Sao tôi có thể cười nhạo cậu! Tôi…”
Tôi thích cậu mà! Đồ ngốc!
Câu sau mắc kẹt lại trong cổ họng, dù thế nào cũng không thể nói ra. Sự cẩn thận năm năm qua, sự giả vờ và nhẫn nhịn năm năm qua, đã trở thành thói quen khắc sâu vào xương tủy tôi.
“Cậu sao?” Giang Lâm nhìn chằm chằm tôi, không buông tha bất kỳ biểu cảm nào trên khuôn mặt tôi.
Ngay khi tôi gần như bị ánh mắt anh ấy đốt cháy, cửa phòng nghỉ bị “cốc cốc cốc” gõ vang.
“Anh! Chị dâu! Ra ngoài mời rượu đi! Khách đang chờ!” Là cậu em họ rẻ tiền của tôi, giọng nghe còn khá hưng phấn.
Tiếng gõ cửa này như cứu hỏa, ngay lập tức phá vỡ bầu không khí ngột ngạt trong phòng.
Giang Lâm khựng lại một chút, sự điên cuồng và xâm lược trong mắt rút đi đôi chút như thủy triều, nhưng tay nắm lấy tôi vẫn không buông. Anh ấy hít sâu một hơi, rồi từ từ thở ra, dường như đang cố xoa dịu sự bồn chồn do kỳ nhạy cảm mang lại.
Anh ấy cúi đầu nhìn khuôn mặt đỏ bừng và đôi mắt hơi ướt của tôi, ánh mắt phức tạp thay đổi vài lần, cuối cùng cũng buông lỏng sự kiềm chế với tôi.
Tôi ngay lập tức như một con thỏ hoảng sợ, bật nảy đến góc xa nhất so với anh ấy, thở dốc từng hơi lớn, luống cuống chỉnh lại bộ lễ phục bị làm rối.
Giang Lâm đứng đó, chỉnh lại cà vạt của mình, lại trở về vẻ lạnh lùng tự chủ thường thấy, cứ như thể Alpha vừa đè tôi vào cửa “tính toán món nợ” không phải là chính anh ấy. Chỉ có mùi pheromone tuyết tùng thuốc súng vẫn còn nồng đậm trong không khí, chứng tỏ nội tâm anh ấy không hề bình yên.
“Món nợ, lát nữa sẽ từ từ tính với cậu.” Anh ấy nhìn tôi, giọng điệu bình tĩnh nhưng mang theo ý nghĩa không thể nghi ngờ, “Hứa Văn, bây giờ cậu là người phối ngẫu hợp pháp của tôi, chuyện này sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu.”
Nói xong, anh ấy quay người, đi trước kéo mở cửa phòng nghỉ.
Bên ngoài, cậu em họ thò đầu vào nhìn, thấy hai chúng tôi, đặc biệt là ánh mắt lạnh lẽo của Giang Lâm, lập tức rụt cổ lại, cười làm lành: “Anh, chị dâu, mời hai người đi lối này~”
Tôi cứng đờ đi theo sau Giang Lâm, cảm thấy mình không phải đi mời rượu, mà là đi ra pháp trường.
Phần mời rượu tiếp theo, đối với tôi mà nói là cuộc xử tử công khai.
Tên khốn Giang Lâm này, tuyệt đối là cố ý!
Anh ấy biểu hiện vô cùng “bình thường”, thậm chí có thể nói là “chu đáo”. Anh ấy sẽ tự nhiên kéo ghế cho tôi, sẽ khi người khác mời rượu tôi, giả vờ vô ý chắn lại, nói nhỏ “Cậu ấy tửu lượng kém, tôi thay cậu ấy”, sẽ khi người lớn nói chuyện, hơi nghiêng đầu ra vẻ lắng nghe, nhưng cánh tay lại chiếm hữu vòng qua lưng ghế của tôi.
Mỗi động tác, đều vừa phải thể hiện sự chăm sóc và quyền sở hữu của một Alpha đối với “vợ” mới cưới.
Chỉ có tôi mới biết, bàn tay anh ấy đặt trên lưng ghế, đầu ngón tay thỉnh thoảng vô thức xoa xoa vải, cách lưng tôi chỉ vài centimet; khi anh ấy đỡ rượu thay tôi, hơi thở khi cúi đầu nói chuyện sẽ lướt qua vành tai tôi; mỗi lần anh ấy cố ý lại gần, mùi tuyết tùng thuốc súng kia càng rõ ràng, bao trùm lấy tôi.
Còn tôi, như con rối dây, trên mặt treo nụ cười cứng đờ, trong lòng đã máu chảy thành sông.
Những tiếng cười đùa và trêu chọc thiện ý của khách khứa xung quanh, lọt vào tai tôi đều như lời chế giễu.
“Nhìn Giang Lâm bảo vệ Hứa Văn kìa!”“Hai vợ chồng trẻ tình cảm thật!”“Ôi chao, đúng là trai tài gái sắc, trời sinh một cặp!”
Trời sinh một cặp? Tôi xin cảm ơn! Đây là oan gia ngõ hẹp, là trêu ngươi!
Tôi có thể cảm nhận ánh mắt của không ít Omega khách mời tại chỗ, pha trộn giữa ghen tị, ngưỡng mộ và một chút không thoải mái do bị pheromone của Giang Lâm áp chế. Còn Giang Lâm, anh ấy ung dung tự tại, điêu luyện, như thể chúng tôi thực sự là một cặp đôi mới cưới kết hợp vì tình yêu.
Chỉ khi tôi thỉnh thoảng không kìm được lén lút trừng mắt nhìn anh ấy, anh ấy sẽ nhạy bén bắt được ánh mắt tôi, rồi đáp lại bằng một cái nhìn cực kỳ nhạt, gần như không thể thấy, nhưng khiến tôi kinh hãi — ánh mắt đó rõ ràng đang nói: Đợi đấy, về nhà rồi tôi sẽ xử lý cậu.
Mời rượu đến nửa chừng, tôi thực sự không chịu nổi sự tra tấn tinh thần này, lấy cớ đi vệ sinh, gần như là chạy trốn.
Trốn trong buồng vệ sinh lộng lẫy, tôi dựa vào cửa, ôm lấy trái tim vẫn đập loạn xạ, chỉ muốn khóc không ra nước mắt.
Xong rồi, Hứa Văn, lần này cậu thực sự xong rồi.
Đối tượng liên hôn là Giang Lâm.Anh ấy phát hiện tôi là Omega.Anh ấy còn đang trong kỳ nhạy cảm!Và anh ấy rõ ràng không có ý định buông tha tôi!
Đây đâu phải là liên hôn? Đây rõ ràng là dê vào miệng hổ, là tự chui đầu vào lưới, là tự dâng mình để anh ấy “xử lý” cho hả giận!
Tôi nhìn mình trong gương, khuôn mặt ửng hồng sau khi uống rượu, tuyệt vọng nhận ra, mối tình đơn phương tôi ngụy trang năm năm, hạ quyết tâm buông bỏ, có lẽ… hình như… có thể… sẽ tiếp tục một cách hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của tôi, một cách rầm rộ… nối lại rồi?
Hơn nữa, lại còn bằng cách hoang đường như thế này.Ông trời ơi, ông đùa tôi à?!
Tôi đang đối diện với gương, tính toán xem xong sao cho còn chút phẩm giá, bên ngoài buồng vệ sinh truyền đến tiếng bước chân và tiếng trò chuyện, nghe có vẻ là hai nữ danh ca Omega đến trang điểm lại.
“Ê, cậu có ngửi thấy pheromone của Giang thiếu không? Hôm nay nồng quá…”“Chẳng phải sao, kỳ nhạy cảm rồi chứ gì? Nhưng anh ấy đối với Omega nhà họ Hứa kia chu đáo thật…”“Đúng vậy, không ngờ Giang thiếu lại thích kiểu… ừm… Omega kiểu Beta thế này, nhưng Hứa Văn trông đúng là đẹp, tinh tế hơn nhiều Omega khác…”“Nghe nói trước đây họ còn là bạn học, có khi đã sớm…”…
Những lời bàn tán bên ngoài dần xa, tôi đứng tại chỗ, tâm trạng phức tạp như một mớ bòng bong.
Kỳ nhạy cảm của Giang Lâm… những hành động vừa rồi của anh ấy, rốt cuộc là vì bản năng chiếm hữu của kỳ nhạy cảm, hay là… có một chút nào đó, là vì đối tượng là tôi?
Ý nghĩ này vừa nảy ra, tôi đã vội vàng bóp chết nó.Hứa Văn, tỉnh táo lại! Đừng mơ mộng nữa! Anh ấy đã đích thân nói ghét Omega! Anh ấy bây giờ chỉ đang tức giận vì bị cậu lừa, kỳ nhạy cảm chỉ phóng đại sự tức giận và kiểm soát của anh ấy thôi! Đợi kỳ nhạy cảm qua đi, anh ấy tỉnh táo lại, nhớ đến việc thường xuyên đi cùng một Omega mà anh ấy “ghét”, có khi sẽ càng thấy kinh tởm hơn!
Đúng, chắc chắn là như vậy!
Tôi tự mình làm công tác tư tưởng, thực chất là tự thôi miên, hít sâu một hơi, chỉnh lại biểu cảm, chuẩn bị ra ngoài đối mặt với bão tố.
Vừa kéo cửa buồng ra, tôi đã thấy Giang Lâm tựa vào bồn rửa tay, cúi đầu xem điện thoại. Nghe thấy tiếng động, anh ấy ngẩng đầu lên, ánh mắt chính xác rơi vào người tôi.
Anh ấy dám theo vào tận nhà vệ sinh sao?!
Chuông cảnh báo trong lòng tôi réo vang, theo bản năng muốn lùi lại.
Nhưng anh ấy cất điện thoại, bước về phía tôi, bước chân không nhanh không chậm, nhưng mang theo một áp lực vô hình.
“Trốn đủ rồi à?” Anh ấy hỏi, giọng nói trong nhà vệ sinh trống trải đặc biệt rõ ràng.
“Ai… ai trốn!” Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, “Tôi ra ngoài hít thở không khí!”
Anh ấy đi đến trước mặt tôi, dừng lại, cúi nhìn tôi. Ánh đèn trần trong nhà vệ sinh đổ một bóng tối nhàn nhạt lên khuôn mặt anh ấy, khiến anh ấy trông càng thêm sâu sắc khó dò.
“Hít thở không khí?” Anh ấy lặp lại, đột nhiên đưa tay, dùng ngón cái nhẹ nhàng lau qua khóe mắt tôi. Chỗ đó có lẽ hơi ẩm ướt vì căng thẳng và tủi thân.
Động tác của anh ấy rất nhẹ, mang theo một sự dịu dàng kỳ lạ, nhưng lại khiến toàn thân tôi dựng tóc gáy.
“Hứa Văn, cậu đừng hòng trốn.” Anh ấy nhìn vết ẩm ướt trên đầu ngón tay,“Món nợ của chúng ta, từ giờ trở đi, từng khoản từng khoản, từ từ tính.”
“Năm năm cậu lừa tôi…”“Phải dùng cả đời cậu, cả vốn lẫn lời, trả lại cho tôi.”
Tôi nhìn vào đôi mắt sâu không thấy đáy của anh ấy, bên trong cuồn cuộn những cảm xúc quá mãnh liệt mà tôi không thể hiểu. Mùi pheromone tuyết tùng thuốc súng lại lần nữa bao bọc chặt lấy tôi, mang theo sự cưỡng chế không thể từ chối.
Xong rồi, anh ấy chơi thật…
Trong đầu tôi chỉ còn lại hai chữ này: tiêu đời!