Chương 3
Nhưng tôi còn chưa kịp nói hết, Cố Trạch Dụ đã quay về phòng.
Hắn tự nhốt mình trong đó cả tuần mới chịu ra ngoài.
Cứ thế, trải nghiệm bạn gái ba ngày của tôi chính thức kết thúc.
Từ đó về sau, bên cạnh tôi không còn xuất hiện người khác phái nào nữa.
Lúc này, đối diện ánh mắt oán trách của Cố Trạch Dụ, tôi lại thấy hơi buồn cười.
“Tôi chưa từng thích Lâm Lạc Hề.”
Năm đó dẫn Lâm Lạc Hề về nhà gặp Cố Trạch Dụ, vốn là có ý ghép đôi họ.
Dù sao với thân phận nữ chính, cũng không phải người mà một pháo hôi như tôi có thể mơ tới.
Đưa cô ấy về là để tạo cơ hội cho Cố Trạch Dụ.
Chỉ cần ở bên nữ chính, Cố Trạch Dụ sẽ không hắc hóa.
Giờ nhìn nam nữ chính đứng trên sân khấu, tôi không kìm được, vỗ vai Cố Trạch Dụ với vẻ tiếc nuối.
“Cho em cơ hội mà em không biết tận dụng!”
Ngược lại, Cố Trạch Dụ trông rất vui.
“Em đã có người mình thích rồi.”
Tôi nhướng mày, còn chưa kịp hỏi tiếp thì sắc mặt hắn đột nhiên thay đổi.
“Không ổn rồi—”
Hắn đi ra xa, vội vã dặn dò điều gì đó.
“Kế hoạch… hủy bỏ… toàn bộ… rút lui.”
Khoảng cách quá xa, tôi không nghe rõ, chỉ đoán được lờ mờ qua khẩu hình.
Tôi còn đang do dự có nên lại gần thì xung quanh bỗng nhiên náo loạn.
Nam chính giữa ánh nhìn của mọi người nhận một cuộc điện thoại rồi rời đi, bỏ lại nữ chính đứng một mình trên sân khấu.
Khách khứa xì xào bàn tán, đủ loại suy đoán.
Chỉ có tôi biết, nam chính rời đi vì Bạch Nguyệt Quang — nữ phụ thứ hai — đã về nước.
Cốt truyện cẩu huyết đúng là không làm người ta thất vọng.
Hắn đến cuối cùng cũng không rõ mình yêu ai.
Đây cũng là lý do nam nữ chính dây dưa hơn ba trăm chương vẫn chưa đến được với nhau.
Trong nguyên tác, lúc này người bước lên an ủi nữ chính chính là Cố Trạch Dụ, người thầm thích cô ấy.
Nhưng hiện tại, hắn rõ ràng không có ý định đó.
Tôi khẽ thở dài, cuối cùng vẫn bước lên, khoác áo ngoài cho nữ chính.
Tôi đi vội, không để ý ánh mắt Cố Trạch Dụ phía sau đã tối sầm lại.
Trên đường về, Cố Trạch Dụ nhất quyết tự lái xe.
Tôi nhận ra sự can thiệp của mình đã khiến cốt truyện lệch đi không ít.
Nhưng so với chuyện đó, tôi càng lo lắng hơn việc Cố Trạch Dụ có thật sự hắc hóa hay không.
“Tiểu Dụ, mấy năm nay em sống thế nào?”
Cuối cùng cũng có cơ hội, vừa lên xe tôi liền hỏi.
Về sự nghiệp thì không cần nói, Cố Trạch Dụ tiếp quản toàn bộ sản nghiệp của tôi, thậm chí còn ngang tài ngang sức với nam chính.
Nhưng cuộc sống thì chưa chắc.
“Anh, anh đừng lo, em tự lo được.”
Một chàng trai hơn hai mươi nói câu này, nghe thế nào cũng giống đang cố tỏ ra mạnh mẽ.
Tôi chợt nhớ đến câu hắn nói trước đó, hồn bát quái lập tức bùng lên.
“Em nói có người mình thích, là ai, anh có quen không?”
Đèn đỏ vừa bật, Cố Trạch Dụ quay sang nhìn tôi.
“Anh không quen.”
“Em chưa nói, sao biết anh không quen.”
Tôi ghé sát tai hắn, “Nói mau, là ai?”
Vành tai Cố Trạch Dụ đỏ lên.
“Còn chưa theo đuổi được. Hay là anh dạy em cách theo đuổi đi?”
Nghe vậy, tôi lập tức hào hứng.
“Anh có kinh nghiệm.
Trước tiên phải biết cô ấy thích gì, rồi tặng hoa, tặng xe, tặng nhà…”
Cố Trạch Dụ im lặng nghe, khóe môi khẽ cong lên như đang nhịn cười.
Tôi đá nhẹ hắn một cái.
“Anh nói thật đấy.”
“Vâng vâng vâng.”
Nụ cười trên mặt hắn càng rõ, rồi bất ngờ dừng xe, mở cửa bước xuống.