Chương 1
Khi Giang Đại Tự nhìn sang, cậu đang cúi đầu cẩn thận phủi vài mảnh lá nhỏ bám trên áo len.
Làn da trắng mịn, xương quai xanh thoáng lộ từ cổ áo hơi rộng, chính giữa điểm một nốt ruồi đỏ, vô thức khiến người ta muốn chạm vào.
Giang Đại Tự liếc mắt một cái rồi thu lại tầm nhìn. Vừa hay Lâm Kiến Thư đã chỉnh xong quần áo, một tay đỡ bụng, nhẹ giọng hỏi:”Thiếu gia, tối nay cậu muốn ăn gì?”
Giang Đại Tự vốn định suy nghĩ nghiêm túc, nhưng vừa thấy bụng cậu ta, tâm trạng liền tệ đi, chẳng buồn ăn nữa.”Không cần, tối nay tôi có hẹn với bạn trai.”
Nói xong, hắn còn bồi thêm một câu đầy châm biếm:”Cậu chỉ cần hầu hạ tốt ông già và em trai tôi là đủ. Chúng ta cách biệt thân phận, mẹ kế à.”
Lâm Kiến Thư sững trong giây lát, rồi mỉm cười dịu dàng:”Được rồi, thiếu gia đi đường cẩn thận nhé.”
Giang Đại Tự hừ lạnh, mang cơn giận đóng sầm cửa rời đi.
Lâm Kiến Thư cẩn thận quỳ xuống nhặt từng vỏ trái cây Giang Đại Tự để lại trên bàn trà, sau đó gắng gượng đứng dậy, dựa vào cửa sổ nhìn ra ngoài.
Chiếc xe bên ngoài nổ máy khá lâu nhưng vẫn chưa lăn bánh.
Người đàn ông bên trong ôm điện thoại, nhắn tin, gửi tin nhắn thoại liên tục, rồi gọi điện rất lâu. Chắc là với bạn trai nhỉ…
Lâm Kiến Thư cúi mắt, che đi nỗi mất mát và cay đắng, chậm rãi lên lầu trở về phòng, cuộn tròn trên giường.
Cảm giác khó chịu trong lòng không nguôi, bụng cũng nhói đau, tuyến thể mơ hồ nóng lên. Không biết là bệnh hay gì nữa…
Bỗng dưng cậu rất muốn nhìn Giang Đại Tự, chỉ cần liếc mắt một cái thôi cũng được. Nhưng… chiếc xe đã rời đi.
Tiếng động cơ xa dần, cuối cùng biến mất khỏi thính giác. Giang Đại Tự chỉ đợi đến khi Lâm Kiến Thư rời khỏi cửa sổ mới lái xe đi.
Hắn không biết có phải ông già kia ra lệnh gì không, mà tên mẹ kế nhỏ này lúc nào cũng thích lén lút theo dõi hắn. Hắn không tin Lâm Kiến Thư còn thích mình. Nếu còn thích, cậu ta đã không phản bội tình cảm họ một cách dứt khoát, thậm chí giờ còn qua lại với ông già đó.
Càng nghĩ, hắn càng bực. Hắn lái xe men theo bờ sông, lang thang lâu, chợt nhớ ra mình đã hẹn với “bạn trai”.
Trần Nhiễm vừa tan ca ở bệnh viện, chưa kịp về nhà đã bị gọi ra quán bar. Hắn ngồi chờ hai tiếng, mới thấy bóng Giang Đại Tự, tức đến mức nghiến răng nghiến lợi, chỉ hận không thể chặt hắn thành tám khúc quăng xuống hầm phân để lên men thành khí gas.
Nhưng đáng tiếc, hắn không có cơ hội đó. Khí tức lạnh lẽo tỏa ra từ Giang Đại Tự khiến Trần Nhiễm câm nín, thậm chí còn thấy hơi đáng sợ.
Hắn cẩn thận hỏi:”Lại vì mẹ kế nhỏ của cậu?”
Giang Đại Tự không nói gì, chỉ nhấc ly rượu lên, uống cạn trong một hơi, rồi hậm hực thở dài:”Ngày nào cũng ôm cái bụng bầu to tướng trước mặt tôi. Hắn muốn khoe khoang với tôi à?”
Trần Nhiễm: “…”
Rõ ràng là cậu không chịu đi làm, suốt ngày chầu chực ở nhà, giờ lại trách người ta đang mang thai sao?
Lẽ nào một người mang thai không được ở nhà dưỡng thai?
Trần Nhiễm day day thái dương, nghĩ trong đầu nhưng không dám nói ra, chỉ có thể thuận theo:”Vậy sao cậu không bàn với lão gia để mẹ kế nhỏ chuyển đến nơi khác ở?”
“Ông già dẫn hắn về nhà xong liền đến viện dưỡng lão, không nói câu nào, điện thoại tắt máy, người cũng không liên lạc được.”
Cũng thật kỳ quái…
Cha hắn sức khỏe tệ đến mức đi bộ còn khó, thế mà vẫn khiến Lâm Kiến Thư mang thai được, thật quá thần kỳ.