Cảm giác có người vén rèm giường, tôi tự nhiên nhích vào trong một chút, mí mắt lười chẳng buồn mở.
Nhưng ngay sau đó, tôi bị ôm chặt từ phía sau.
Lồng ngực nóng rực dán sát lưng tôi, sau gáy bị hắn liên tục cắn mổ.
Tôi khó chịu dùng cùi chỏ huých ngược ra sau, thấp giọng quát:
“Lục Triều, cậu mộng du thì cứ mộng du, nhưng đừng có suốt ngày mút cổ tôi được không? Có lúc tôi còn cảm giác như cái cổ vịt tuyệt vị ấy.”
Lục Triều chẳng dừng lại, tay còn xoa nhẹ ngang hông tôi.
Chẳng bao lâu, những cái cắn cổ đổi thành hôn lên má tôi. Hơi thở nóng hổi phả thẳng vào mặt. Làm tôi tê rần cả da đầu.
Đúng là tạo nghiệt mà.
Ai ngờ được Lục Triều – nam thần cao lãnh đủ sức làm biển hiệu sống của cả khu đại học – sau lưng lại là một kẻ vừa mộng du vừa vô sỉ.
Mỗi đêm, mưa gió cũng không ngăn được hắn leo lên giường tôi, ôm ấp hôn hôn, đủ trò sàm sỡ.
Đến gần sáng lại đột nhiên ngồi bật dậy, đờ đẫn quay về giường mình ngủ tiếp, y như cái máy. Sáng dậy chẳng nhớ tối qua mình đã làm trò khốn nạn gì.
Bao nhiêu lần tôi muốn vung tay cho hắn một cái bạt tai, bắt hắn tỉnh dậy mà xem mình đang làm trò gì.
Nhưng nghĩ đến việc ép người đang mộng du tỉnh có thể khiến não bộ bị tổn thương, lỡ hắn biến thành thằng ngốc chỉ biết “a ba a ba”, thì còn phải nuôi hắn cả đời. Thế là tôi đành nín nhịn.
Cũng không phải chưa từng nghĩ ban ngày sẽ nói thẳng cho hắn biết chuyện đêm qua hắn ăn đậu hũ của tôi.
Chỉ là, mỗi lần tôi vừa mở miệng, Lục Triều liền lạnh lùng liếc sang:
“Mộng du? Không thể nào. Cậu có bằng chứng không?”
Nhìn y như đang vu khống hắn.
Mà tôi thì đâu thể mỗi tối đặt máy quay để ghi lại toàn bộ quá trình hắn giở trò với tôi? Đến mức phát ra cũng phải che mờ khắp nơi. Mặt mũi còn muốn nữa không? Sau này còn tìm bạn gái thế nào?
Dưới danh nghĩa thẳng nam, lòng tự tôn tan thành mây khói.
Thế là tôi bất đắc dĩ buông xuôi, lười nói chuyện với hắn.
Cứ tiếp tục làm bạn cùng phòng quan hệ lạnh nhạt, ai cũng không nhắc lại. Dù sao chỉ cần bảo vệ được nụ hôn đầu và… món bảo bối của tôi, còn lại coi như hiến thân vô tư.
Đang âm thầm tiếc nuối cho tiết tháo đã mất, thì môi tôi bỗng bị ai đó hôn một cái.
“Chụt!”
Âm thanh ấy trong căn phòng yên tĩnh nghe vừa rõ vừa mập mờ.
Tôi tỉnh hẳn, trừng mắt nhìn Lục Triều với ánh mắt nửa khép, vẻ mặt đờ đẫn.
“Cậu hôn tôi? Cậu mẹ nó dám lén hôn tôi?! Má, hôn má thì thôi, chứ định cướp luôn nụ hôn đầu của lão tử à?! Cút! Cút cút!!”
Hắn không cút, cũng không nói gì, thậm chí còn cúi xuống định hôn thêm. Tôi vừa tức vừa thẹn, vội đẩy hắn ra.
Nhưng Lục Triều cao hơn nửa cái đầu, dáng người lại lớn hơn một cỡ. Bình thường chơi bóng rổ, vận động suốt, còn tôi thì suốt ngày ở lì trong phòng. Chênh lệch sức lực, đẩy thế nào cũng không nhúc nhích.
Ngược lại, hai tay tôi bị hắn nắm chặt, mạnh mẽ và lạnh lùng.
Tôi hoảng hơn, sợ đánh thức mấy đứa bạn cùng phòng đang ngủ, nên đành kìm giọng mắng:
“Lục Triều, cậu tiêu rồi! Buông tay tôi ra! Còn giở trò nữa là tôi đá cậu xuống giường cho tỉnh ra đấy! Nghe rõ chưa?”
“Muốn hôn…”
Hắn bỗng nói một câu mơ hồ, hơi thở nóng rực. Tôi muốn khóc không được.
“Hôn cái đầu cậu ấy! Tỉnh táo lại đi! Tôi là thẳng nam, cậu cũng là thẳng nam, hôn xong là đời cả hai coi như xong luôn đó!”
Nhưng Lục Triều chỉ đờ đẫn nhìn tôi, lì lợm không buông:
“Muốn hôn…”
Tôi chịu thua. Hôm nay mà không để hắn toại nguyện, e là cả đêm khỏi ngủ. Nghĩ đến ngày mai kín lịch học, đành bất lực nói:
“Hôn, nhanh lên, hôn xong thì ngủ ngay. Này, đừng có thò lưỡi đấy.”
Lông mi Lục Triều khẽ run. Rồi hắn cúi đầu hôn xuống.
Sáng hôm sau, Đại Tráng nhìn đôi môi hơi sưng của tôi, quan tâm hỏi:
“Tiểu Nhiên, cậu bị nhiệt miệng à? Sao môi vừa đỏ vừa sưng thế?”
Liếc sang Lục nào đó đang xỏ giày, tôi khẽ cười lạnh:
“Bị chó cắn.”
“Hả? Thế có cần tiêm vắc-xin dại không?”
“Không cần, lần sau tôi cắn lại là được.”
“Gì cơ?”
Tôi vỗ vai cậu ta, không giải thích thêm. Vì không biết phải nói sao về việc tối qua bị người ta đè ra hôn nửa buổi. Bảo đừng thò lưỡi, mà cái đồ chó chết ấy lại không nghe.
Nụ hôn đầu của tôi, thế là tiêu sạch.
Tôi xoa gương mặt đang nóng bừng, âm thầm hạ quyết tâm. Tối nay, không cắn chết Lục Triều thì không mang họ Ôn!
Nhưng đời thường không như mơ. Từ sáng sớm, trời bỗng trở lạnh, nhiệt độ tụt xuống. Chỉ mặc áo hoodie đi học, tôi rét run cầm cập.
“Hắt xì—”
Khịt mũi, càng thấy choáng váng. Tất cả là tại Lục Triều, hại mấy đêm liền tim đập mặt nóng, ngủ không yên, miễn dịch giảm hẳn. Chắc sắp cảm rồi.
Đang âm thầm oán trách thì bên cạnh bỗng chìa ra một chiếc áo khoác.
Áo khoác đen, hàng hiệu hẳn hoi, giá ít nhất cũng bốn con số. So với cái áo ngoài 19.9 tệ mua trên Taobao thì khác trời vực.
Ngẩng đầu mơ màng, phát hiện người đưa chính là Lục Triều.
“Ôn Nhiên, lạnh thì mặc vào đi.”
Tôi nhìn Lục Triều, rồi nhìn áo khoác. Quyết đoán nhận lấy mặc luôn. Không mặc thì phí, hắn ban đêm gây chuyện, ban ngày trả nợ là hợp lý thôi.
Chỉ là bên trong áo vẫn còn vương mùi hương trong trẻo của con trai, y hệt mùi mỗi đêm phả trên cổ tôi. Khiến bỗng đỏ mặt, cổ họng khô ngứa.
“Lục… Lục Triều, cảm ơn.”
“Khách sáo.”
Lục Triều thản nhiên đáp, như vừa làm một việc chẳng đáng nhắc. Chỉ có chiếc đồng hồ thông minh mới trên cổ tay hắn cứ “tít tít tít” không ngừng. Ban đêm hắn không đeo, nhưng ban ngày hễ tôi lại gần là tiếng báo động vang lên.
Có lúc nghi hắn bị bệnh tim hay loạn nhịp gì đó. Có lẽ nhận ra ánh mắt tôi dừng lại trên đồng hồ, Lục Triều giả vờ vô tình che nó đi.
Tôi bĩu môi. Hừ, đồ tra nam, chân lợn. Giả vờ cái gì? Ban ngày lạnh lùng, ban đêm chẳng phải vẫn đúng giờ sang giường tôi sàm sỡ?
Kết quả tối hôm đó, Lục Triều lại không sang giường tôi. Tôi mơ hồ vén rèm nhìn sang chỗ hắn. Rèm giường tối om, chắc hắn ngủ rồi.
Nhưng đã 12 giờ, Đại Tráng ngáy vang trời, mà Lục Triều vẫn chưa tới? Chẳng lẽ hôm nay hắn ngủ muộn nên không mộng du?
Tôi rối rắm nằm xuống. Không tới càng tốt. Đang khó chịu, được ngủ yên thì càng khỏe.
Vậy mà đến 2 giờ sáng, vẫn chưa chợp mắt, lăn qua lăn lại, càng lúc càng bứt rứt. Luôn thấy thiếu thiếu cái gì.
Là tiếng ngáy của Đại Tráng chưa đủ to? Hay tiếng nghiến răng của Tiểu Khải chưa đủ rõ?
Cuối cùng, tôi bật dậy, nghiến răng nhìn về phía giường Lục Triều.
Mẹ kiếp. Là tôi bị cái đồ chó chết này ăn đậu hũ quen rồi. Một đêm không có hắn, thấy khó chịu y như con mèo không ngửi thấy catnip.
Tạo nghiệt thật!
Tôi vung nắm đấm vào không khí, vô lực phẫn nộ một hồi, cuối cùng đành chấp nhận sự thật. Kệ, hắn không sang, thì tôi sang!
Đang vừa chảy nước mũi vừa nghĩ cớ để sang giường Lục Triều, tôi liền nghe thấy có người trèo lên thang giường mình.
Động tĩnh rất khẽ.
Ngẩng đầu nhìn, liền thấy một bóng người quen thuộc đang vén rèm giường tôi. Vai rộng, eo thon, đường nét ngũ quan sắc nét.
Tôi vô thức thở phào, chủ động dịch vào trong một chút, miệng thì nhỏ giọng chê:
“Lục Triều, cậu phiền quá, sao lại tới nữa?”
Lục Triều như thường lệ chẳng đáp, chỉ trực tiếp nằm xuống bên cạnh tôi. Rồi khẽ kéo một cái, vòng tay ôm. Tôi lại lọt vào trong ngực hắn.
Có lẽ do con trai hay chơi bóng, vận động nhiều, lúc này người hắn ấm áp lạ thường. Khiến người ta thấy thật dễ chịu.
Tôi tựa sát vào cổ hắn ngáp một cái, còn cố tình dùng trán cọ cọ vào cằm hắn, lải nhải đe dọa:
“Đừng có loạn động, nghe chưa? Tối nay tôi bệnh rồi, không được hôn tôi, mà nếu cậu lại giở trò như tối qua thì tôi cắn chết cậu. Tránh xa một chút, ôm gần thế không sợ bị lây à? Lỡ cậu bị cảm, mai tôi giải thích thế nào?”
Lục Triều cụp mắt, nhìn chằm chằm vào tôi.
Trời hôm nay âm u, ánh trăng cũng nhạt bớt, trong không gian tối om của rèm giường lại càng tối hơn. Tôi không nhìn rõ biểu cảm trên mặt hắn. Dù sao ngoài ngây ra và đờ đẫn thì chắc cũng chẳng có gì khác.
Lại hắt hơi một cái, tôi cũng chẳng thèm để ý tới cái tên đang mộng du này nữa. Buồn ngủ rũ rượi, nhắm mắt lại. Lần này, chẳng còn cảm giác thiếu gì nữa, dưới tác dụng phụ của bệnh, tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, hài lòng vô cùng.
Chỉ là, lúc mơ hồ bị tiếng ho của mình đánh thức, tôi lại như cảm thấy có ai đó đang nhẹ nhàng vỗ lưng mình. Còn đưa cho tôi một cốc nước ấm. Tôi uống xong, lại bị ôm chặt hơn. Giữa cơn buồn ngủ, tôi cảm giác lồng ngực người này ấm đến say lòng, ngay cả những nụ hôn rơi trên mặt tôi cũng dịu dàng đến khó tin.
Mi mắt tôi càng nặng, khẽ hừ một tiếng rồi ngủ say. Trong mơ toàn là ấm áp. Là thứ tôi vô cùng khao khát.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Lục Triều như thường lệ không còn ở trên giường tôi. Nhưng gối của tôi dường như vẫn còn mùi dầu gội của hắn. Tôi không nhịn được mà hít một hơi. Khá thơm.
Phì. Tôi giờ đến nỗi này rồi sao, trộm ngửi mùi người ta. Y như một thằng đồng tính biến thái. Nếu để cái người bài xích đồng tính như Lục Triều biết, chắc mặt hắn đen như đáy nồi.
Tôi vò mặt, vén nhẹ rèm giường, cẩn thận nhìn về phía hắn. Có tiết sáng, bọn con trai thường dậy sớm. Ngày nào hắn cũng rón rén tắm rửa, rồi ngồi đó đọc sách hoặc lướt điện thoại một lúc mới đi học. Rõ ràng có thể muốn làm gì thì làm, nhưng lúc nào cũng tự giác, giữ lễ.
Giờ hắn đang ngồi ở bàn, vừa ho khẽ vừa uống nước nóng.
Tôi mặc áo, trèo xuống giường, do dự một lát rồi gọi:
“Lục Triều.”
Lục Triều ngước mắt nhìn tôi, ánh mắt lạnh nhạt. Đồng hồ trên cổ tay hắn đột nhiên kêu tít tít. Nghe mà giật mình.
“Sao vậy?”
Tôi vốn định hỏi hắn có phải bị cảm không, nhưng lại nuốt xuống, ngập ngừng nói:
“Cậu có phải… sức khỏe hơi kém không?”
Lục Triều đáp: “Trời lạnh nên hơi cảm.”
“Không, ý tôi là… cậu có bị kiểu như tim yếu hoặc rối loạn nhịp tim gì không? Vì tôi suốt ngày nghe cái đồng hồ này kêu.”
Hắn hơi khựng lại, rồi khẽ ho một tiếng: “Làm phiền cậu rồi.”
Hắn cúi đầu, bấm gì đó trên đồng hồ. Tiếng kêu lập tức im bặt. Suốt quá trình, sắc mặt hắn vẫn nhạt nhẽo bình thản, chẳng lộ ra điều gì. Thậm chí cái dáng ngồi ung dung ấy còn giống hệt mấy minh tinh hạng A đang chụp hình tạp chí.
“Xin lỗi, sau này sẽ không kêu bừa nữa.”
“Thế thì tốt.”
Tôi mím môi, cười gượng một tiếng rồi quay đi rửa mặt.
Ban ngày thì bệnh tim, ban đêm thì mộng du sàm sỡ. Lục Triều đúng là đủ thứ tật.
Tâm trí treo ngược cành cây, rửa mặt xong, tôi xách sách cùng Đại Tráng đi học tiếng Anh buổi sáng.
Nói mới tức. Loại người như Lục Triều vì thi đại học tiếng Anh được điểm tuyệt đối nên được giáo sư cho miễn môn. Thế là khỏi học tiếng Anh, khỏi đọc sáng.
Cùng là sinh viên sau chín năm nghĩa vụ giáo dục, sao lại khác nhau một trời một vực thế chứ?
Chính vì sự bất bình này mà mỗi lần cùng Đại Tráng dậy sớm đi học cái môn tiếng Anh đáng chết kia, tôi đều không nhịn được mà ghen tị, đố kị và hậm hực.
Nhưng hôm nay vừa nhắc đến Lục Triều, Đại Tráng lại đột nhiên khựng bước. Cậu ta nhìn tôi một cái. Rồi lại nhìn tôi một cái. Bộ dạng muốn nói lại thôi, cứ như chồn vàng sắp chôm gà.
Tôi khó hiểu hỏi: “Sao? Tôi nợ cậu tiền à?”
Đại Tráng “xì” một tiếng: “Không, là cậu nhắc đến Lục ca, tối qua tôi hình như lờ mờ thấy anh ấy leo lên giường cậu.”
“Tôi…”
Tôi tưởng hắn bị Đại Tráng bắt gặp cảnh mộng du, có chút xấu hổ, không biết giải thích sao. Dù gì đó cũng là chuyện riêng tư của người ta, tôi không tiện nói.
Nhưng Đại Tráng lại nói tiếp: “Tôi tưởng mình ngủ mơ nhìn nhầm, nên không để ý. Ai ngờ lát sau lại thấy anh ấy xuống giường, rót một cốc nước nóng, rồi leo lại lên giường cậu. Sau đó… tôi hình như còn nghe anh ấy dỗ cậu uống nước, giọng khá dịu dàng.”
Tôi sững sờ, không thể tin nổi: “Cậu nói gì?! Lục Triều tối qua chăm tôi?!”
Đại Tráng do dự gật đầu: “Chắc là vậy, nhưng tôi không chắc, lúc đó buồn ngủ quá, có thể là tôi nhìn nhầm.”
Tôi cứng người tại chỗ, trong lòng toàn là cảm xúc khó tả.
Nếu lời Đại Tráng là thật… rót nước, dỗ uống… Một Lục Triều đang mộng du sẽ làm được mấy chuyện đó sao?
Câu trả lời là: Không.
Vậy nghĩa là, tối qua hắn có thể không hề mộng du.
Không hiểu, tôi thực sự không hiểu. Lục Triều làm trò này để làm gì? Chọc tôi? Bắt nạt tôi? Chẳng lẽ là… thích tôi, nên mới chơi cái trò chết tiệt này?
Nhưng tôi là con trai! Hắn cũng là con trai! Lại còn bài xích đồng tính nữa!
Tôi ôm mông, sắc mặt thay đổi liên tục, định lập tức quay về ký túc xá vác hắn ra mà đánh. Thôi, đánh người không hay. Hay là tôi bỏ thuốc xổ vào đồ hắn ăn nhỉ. Để hắn ăn xong ngồi trong nhà vệ sinh hát “Cuồng bạo”, bay thẳng lên mây.
Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng tôi vẫn chọn cách tức giận trong im lặng, vừa hèn vừa ấm ức. Không còn cách nào, bố hắn là nhân vật quen mặt trên bản tin tài chính, còn trong sổ hộ khẩu của tôi thì chỉ có đúng một mình tôi. Cô độc, không chỗ dựa.
Cánh tay xoay sao lại thắng được bắp đùi, tôi không muốn tự chuốc thêm phiền phức. Nhưng trước hết, tôi phải xác nhận xem hắn có thật sự mộng du hay không.
Tan học, tôi lo lắng quay về ký túc xá. Vừa bước vào cửa đã thấy Lục Triều vẫn ngồi đó. Nghe thấy tiếng chân tôi, hắn ngẩng lên nhìn thẳng. Mắt sâu, lông mày giãn, vẻ lạnh nhạt vô tình.
Trước đây, nếu hắn nhìn tôi như vậy, tôi sẽ tưởng mình vừa đắc tội gì. Giờ thì chỉ cần hắn nhìn, tôi lập tức cụp đuôi chạy thẳng lên giường.
Một mạch đến tối. Tắt đèn, cả phòng chìm vào bóng tối. Tiếng ngáy của Đại Tráng lại vang lên, tôi nằm trên giường chơi điện thoại.
Chẳng mấy chốc, giường tôi bắt đầu rung nhẹ. Lục Triều lại tới.
Hắn thành thục trèo lên giường, nằm xuống phía sau tôi. Ôm lấy tôi, hôn lên cổ tôi, hơi thở nóng hổi phả làm tai tôi bỏng rát. Vừa phiền vừa dính người, tồn tại cảm cực mạnh.
Nhưng lần này, tôi không thúc cho hắn một cùi chỏ, mà chậm rãi xoay người lại, đối mặt với hắn. Chỉ thấy Lục Triều vẫn cúi mắt, đờ đẫn, thần sắc ngây ngốc. Nhìn thế nào cũng chẳng giống đang giả vờ.
“Lục Triều.”
Tôi khẽ gọi, hắn không hề có động tĩnh đáp lại. Do dự một chút, tôi đưa tay cấu mạnh vào má hắn. Rồi lập tức rụt tay về, sợ bị hắn đấm lại.
Thế nhưng Lục Triều không nhúc nhích, không kêu đau, thậm chí giữa chân mày cũng chẳng hề nhíu lại.
Tôi nắm chặt tay làm bộ muốn đấm hắn một cái. Nhưng đến lúc sắp đấm xuống, mí mắt hắn vẫn không hề nhắm theo phản xạ. Chỉ là máy móc và bất thường cọ sát vào tôi, hôn lấy hôn để. Giống hệt triệu chứng của người bị mộng du.
Tôi ủ rũ thu tay lại. Do dự một lúc, lại chủ động hôn lên má hắn một cái. Lục Triều vẫn không phản ứng.
Được rồi, không bỏ con thì sao bắt được sói. Phải mạnh tay một chút.
Tôi cắn răng, ghé sát hôn hắn một cái lên môi, còn trơ trẽn buông mấy lời tình cảm xấu hổ:
“Lục Triều, tôi thích cậu. Tôi thích cậu lắm, giá mà cậu tỉnh táo thì tốt, tôi sẽ yêu cậu luôn.”
Nói xong, tôi chăm chú quan sát nét mặt hắn. Nếu hắn có ý đồ với tôi, kiểu gì mấy câu này cũng khiến hắn mừng rỡ như điên chứ?
Kết quả, chờ cả buổi, Lục Triều vẫn đờ đẫn như vậy, mí mắt hơi cụp.
Nói chung là tôi thử đủ kiểu kích thích và lời nói mà hắn vẫn chẳng phản ứng, đúng chuẩn trạng thái mộng du sâu.
Tôi cầm điện thoại, im lặng. Những cách tra trên Baidu đều đã thử, Lục Triều hoàn toàn khớp với đặc điểm của người mộng du.
Xem ra là hôm qua tôi bị cảm đến lú lẫn, Đại Tráng cũng nhìn nhầm. Một Lục Triều kiêu ngạo và bài xích đồng tính sao có thể mỗi tối lấy cớ mộng du để ăn đậu hũ của một thằng con trai như tôi?
Không thể nào. Tuyệt đối không thể nào.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ rúc vào ngực hắn, ngáp một cái. Hoàn toàn không nhận ra, trong ánh mắt hơi cụp kia của hắn, thoáng qua một tia tối tăm và ý cười.
Mộng du lặp lại nhiều lần, quan hệ giữa tôi và Lục Triều ở ký túc cũng trở nên có chút vi diệu. Từ chỗ chỉ là bạn cùng phòng xã giao gật đầu, giờ tôi đơn phương thêm vào đó một chút không tự nhiên và chột dạ. Thậm chí đem cả mấy cơn cáu kỉnh ban đêm trút lên hắn vào ban ngày.
Lục Triều lại không hề tức giận hay lạnh nhạt, tính tình ban ngày chẳng khác mấy lúc mộng du.
Nghiêm trọng nhất là có vài lần, trong giờ học, Lục Triều ngồi cạnh tôi, tôi lại vô thức nghiêng sang phía hắn. Đến khi nhận ra thì lạnh sống lưng, luống cuống tránh xa, chẳng dám nhìn hắn nữa.
Nhưng sau lưng người khác, hắn vẫn đêm nào cũng mộng du sang giường tôi. Còn tôi thì từ chỗ không quen, thành quen, rồi thành thói. Cuối cùng, hắn chỉ cần tới muộn một chút là tôi đã khó ngủ.
Hắn vẫn sẽ giở trò. Đêm nào cũng khiến mặt tôi đỏ tới tận mang tai, mấy lần tôi phải vội vã đẩy hắn ra, lao vào nhà vệ sinh. Tôi là đàn ông, máu nóng, có phản ứng là chuyện bình thường.
Nhưng như thế… không ổn. Rất không ổn.
Hắn là con trai, tôi cũng là con trai. Tôi sao lại có phản ứng với một thằng con trai? Sao lại sinh ra cảm giác phụ thuộc vào một thằng con trai?
Lên đại học rồi, chẳng phải ngốc nghếch gì, tôi biết rõ cảm giác phụ thuộc nghĩa là gì. Tôi cố tìm cách thoát khỏi cảm giác mất kiểm soát về xu hướng này.
Kết quả, chưa được mấy ngày thì Lục Triều phải đại diện cho khoa đi thi đấu gì đó. Hình như là bóng rổ, mấy ngày liền không về ký túc ở.
Biết tin này, tôi chẳng còn để ý gì tới chuyện đúng hay sai nữa, mà lập tức thấy lo lắng. Hắn đi rồi, tối tôi ngủ kiểu gì?
Cảm giác lo lắng khiến tôi ngay cả lúc học cũng mất tập trung.
Uể oải về ký túc, tôi phát hiện trên bàn mình có một tập báo cáo kiểm tra sức khỏe.
“Đại Tráng, cậu để cái này lên bàn tôi à?”
Đại Tráng đang chơi game, tranh thủ đáp:“Ối, đó là báo cáo sức khỏe để Lục ca đi thi. Hôm nay anh ấy tập huấn không về, gặp tôi thì nhờ mang về ký túc. Tôi bận chơi game nên để nhầm chỗ. Cậu để giúp tôi lên bàn anh ấy nhé.”
“Ờ.”
Đi thi còn phải kiểm tra sức khỏe, đúng là phiền phức.
Tôi cũng không hỏi thêm, cầm lên định để qua bàn hắn. Nhưng chẳng hiểu sao, tôi lại tiện tay mở ra xem.
185cm, 82kg… Không tiền sử bệnh, không có người thân từng đột tử. Chức năng gan bình thường, chức năng thận bình thường.
Chức năng thận thì tôi còn phải cân nhắc. Tôi thấy một người mộng du mà lại “mặn” như hắn, chắc chức năng thận phải gấp đôi.
Tim cũng bình thường? Thế thì cái tiếng tít tít từ đồng hồ hắn mà tôi nghe mãi là vì gì? Không phải do tim yếu?
Rảnh rỗi, tôi lật tới trang cuối. Tiền sử bệnh tâm thần và tình trạng tâm lý.
Giờ vận động viên còn kiểm tra cái này à? Sợ lúc thi thì phát điên chắc? Tôi bật cười.
Mắt lia xuống. Tình trạng tâm lý mục nào cũng ghi bình thường. Nhưng có một dòng chữ khiến tôi sững sờ tại chỗ, sống lưng lạnh ngắt.
【Không có triệu chứng bất thường như mộng du.】
Tôi nằm trên giường, vừa giận vừa thẹn. Giận là vì Lục Triều dám lừa tôi. Hắn chẳng hề mộng du, hắn hoàn toàn bình thường, thậm chí còn rất nguy hiểm.
Thẹn là vì hắn lấy cớ này để chiếm tiện nghi, ăn đậu hũ của tôi. Những lời tâm sự tôi nói với hắn mỗi đêm, những cơn cáu kỉnh nhỏ, gương mặt bị hắn hôn đỏ lên, vòng eo bị hắn sờ đến mềm nhũn… Cả sự thay đổi dần của xu hướng tình cảm. Tất cả có lẽ hắn đều nhìn rõ.
Tôi vò mạnh mặt, muốn tự trấn tĩnh lại. Nhưng vành tai lại càng nóng hơn.
Tôi vẫn luôn nghĩ Lục Triều là một thằng thẳng ghét đồng tính. Ngày đầu tiên nhập ngũ huấn luyện, hắn nhờ gương mặt đẹp chuẩn “gay circle” mà giết sạch ánh nhìn xung quanh. Rất nhanh, có mấy đàn anh đẹp trai của khoa nghệ thuật đến tỏ tình, săn sóc hắn, thậm chí theo đến ký túc quấy rầy. Vẻ chán ghét và mất kiên nhẫn của Lục Triều khi đó vẫn còn nguyên trong trí nhớ tôi.
Thì ra, hắn thật sự là đồng tính. Chỉ là giấu rất kỹ mà thôi. Và đã nhắm tới tôi từ lâu, còn dùng trò mộng du để khống chế tôi.
Cái đồng hồ thông minh của hắn không phải vì tim yếu mà kêu, mà là vì hắn thèm tôi! Hắn rung động! Hắn hư hỏng! Hắn không biết xấu hổ!
A! Đồ khốn!
Tôi càng nghĩ càng tức, càng nghĩ càng xấu hổ. Lập tức mở WeChat của Lục Triều, gửi một sticker.【Hừ hừ.jpg】
Người lẽ ra đang tập huấn liền trả lời ngay:【Sao vậy?】
Tôi gõ một tràng dài chửi rủa, nhưng trước khi gửi lại chợt bình tĩnh. Không đúng. Đã hắn dám chơi trò này, bắt nạt tôi, tôi không thể chịu được. Nhưng nếu vạch trần sớm thì chẳng vui, phải để hắn tự không kìm được mà lộ mặt. Khi đó tôi mới đứng ở đỉnh cao đạo đức để khinh thường hắn, nắm quyền chủ động.
Tôi hì hục xóa hết mấy dòng mắng, đổi thành khách sáo:【Không sao, thi đấu cố lên!】
【Ừ, cảm ơn.】
Tôi không trả lời, hắn lại nhịn không được nhắn tiếp:【Ôn Nhiên, sao cậu chưa ngủ?】
Tôi cố tình:【Ài, hôm nay không ngủ được, cậu bao giờ về thế? Tôi không có ý gì đâu, chỉ là cậu không về thì tôi không biết có nên để cửa cho cậu không.】
【Chắc không về được, tối nay tập huấn xong mai sang thành phố bên thi luôn.】
【Vậy à, cố lên nhé.】
【Ừ.】
Một lúc sau, hắn bổ sung:【Ờ… tôi sẽ cố gắng về sớm.】
Lục Triều đi thi suốt ba ngày. Ba ngày này tôi ngày nào cũng gửi WeChat cho hắn cổ vũ, lại cố tình mập mờ mà vụng về hỏi hắn bao giờ về. Lục Triều tưởng tôi mất hắn thì ngủ không yên, sốt ruột như có lửa đốt. Nhưng trên WeChat thì vẫn giữ cái vẻ cao lãnh nghiêm túc.
Tôi cười thầm không ngớt. Chỉ chờ hắn về để trả thù cho ra trò.
Rất nhanh, Lục Triều kết thúc thi đấu trở về trường. Hôm đó lại đúng vào ngày đầu tiên kỳ nghỉ Tết Dương lịch. Đại Tráng và Tiểu Khải đều là dân bản địa, về nhà ăn Tết ngay. Tôi không có chỗ để đi, nên ở lại ký túc xá ngủ.
Mơ màng, tôi cảm giác có người về. Hắn không bật đèn, động tác rất nhẹ khi dọn đồ, rồi vào nhà tắm. Không lâu sau, tiếng nước tắt, Lục Triều lên giường mình.
Tôi trở mình, chờ “ai đó” xuất hiện. Chừng gần mười hai giờ, rèm giường bị vén lên đúng giờ. Lục Triều ôm tôi, liên tục cắn mổ lên sau gáy.
“Hôn hôn…”
Tôi quay đầu lại đối diện với hắn, cố ý chủ động áp sát, giọng mềm nhũn:“Cuối cùng cậu cũng về rồi. Tôi nhớ cậu lắm đấy.”
“…”
Lực hôn lên má tôi của ai đó bỗng mạnh hơn một chút. Tốt, hắn kích động rồi, hắn đã cắn câu.
Tôi bắt đầu được đà làm tới, cố tình khiêu khích hắn:“Anh Lục Triều, tôi muốn chạm vào anh, trước giờ toàn anh chủ động, hôm nay tôi muốn chủ động một lần. Không nói gì thì tôi coi như anh đồng ý nhé.”
Tôi cố tình dùng ngón tay lần lượt chạm vào xương mày, sống mũi, cằm, yết hầu, rồi trượt xuống… Cảm giác rõ cơ bắp của hắn thoáng căng cứng, rồi nhanh chóng thả lỏng. Giấu đầu hở đuôi.
Trong ánh sáng yếu ớt ngoài rèm, tôi thấy đôi mắt hắn ẩn nhẫn đến đỏ lên. Đáng đời.
“Tôi sang học kỳ sau sẽ đổi ký túc, tránh xa cậu. Mong chứng mộng du của cậu sẽ khá hơn, đừng tùy tiện leo lên giường bạn cùng phòng. Tốt nhất… đừng mộng du nữa.
Tôi cũng chẳng rõ bây giờ mình cảm thấy thế nào về cậu, chỉ thấy bản thân có gì đó không ổn. Phải làm sao đây, tôi hình như không thích con gái nữa, lại thích một thằng con trai.
Cậu thật phiền, đều là do cậu làm hư tôi, mà tôi lại còn thích cái cảm giác được cần đến này. Nhưng khi tỉnh táo, cậu quá cao lãnh, lại còn ghét đồng tính, tôi không biết phải nói sao cho cậu hiểu.
Haizz, dù sao bây giờ nói gì cậu cũng nghe không được, thôi bỏ qua.
Nghĩ kỹ lại, tôi thấy mình không xứng với cậu, cậu chắc cũng chẳng có ý gì với tôi. Lục Triều, nếu cậu thích tôi, tỉnh lại cậu hẳn sẽ tỏ tình, nhưng cậu không, nên chứng mộng du này xem ra chỉ là tình cờ.”
Ban đầu tôi vẫn đang nghiêm túc diễn trò. Nhưng diễn rồi diễn, cảm xúc dâng lên, trong lòng không kìm được hơi chua xót, giọng cũng bắt đầu rối loạn. Những lời thật lòng cứ thế tuôn ra.
Đúng vậy, hắn có thích tôi hay không vẫn chưa chắc. Có thể chỉ là hứng lên, hoặc trò đùa. Dù có thích, thứ tình cảm đặc biệt này sẽ kéo dài bao lâu cũng là điều chưa biết.
Tôi chỉ vì việc hắn đêm nào cũng sang giường mình mà nảy sinh sự phụ thuộc và thói quen không nên có. Đúng là chẳng biết xấu hổ. Thiếu thốn tình cảm đến mức này.
“Lục Triều, ngày mai tôi sẽ nói rõ với cậu chuyện mộng du. Chúng ta… chia tay trong hòa bình nhé.”
“Không được.”
Cái tên vẫn giả vờ ngu suốt bấy lâu bỗng nghiến răng nhả ra một câu, ánh mắt sáng rõ khác thường. Hắn không diễn nữa.
“Ôn Nhiên, tôi không muốn chia tay trong hòa bình với cậu. Mộng du không phải tình cờ, là tôi tính toán từ lâu. Xin lỗi, tôi thích cậu.”
Lục Triều tự lộ tẩy. Dù đã chuẩn bị tâm lý, tôi vẫn sững người ra đó. Cảm giác như một quả táo chín mọng rơi trúng thẳng đầu, đập cả hồi lâu chẳng nói nên lời.
Thấy tôi không phản ứng, Lục Triều hơi căng thẳng, chống người dậy một chút, nghiêm túc và khẩn thiết tỏ tình. Hắn nói vốn đã thích con trai, chỉ ghét mấy thằng con trai khác quấy rầy, lại chưa gặp ai mình thích, nên luôn giả vờ là trai thẳng ghét đồng tính. Không ngờ vừa vào ký túc xá đại học đã phải lòng tôi – một thằng tự nhận là trai thẳng – ngay từ cái nhìn đầu tiên. Vì thế, hắn mới nghĩ ra trò mộng du này để tiếp cận tôi.
“Nếu cậu không phản cảm với tôi, vậy cho tôi cơ hội theo đuổi cậu nhé?”
Lục Triều nhìn tôi chằm chằm. Nói sao nhỉ? Một nam thần cao lãnh ít lời của cả trường giờ lại khom mình trên giường tôi, hạ giọng xin một cơ hội. Cũng… khá sướng đấy.
Tôi chớp mắt, giả vờ giữ kẽ:“Để tôi suy nghĩ đã.”
Suy nghĩ không phải từ chối. Mắt Lục Triều lập tức sáng lên.
Từ hôm đó, hắn không còn “mộng du” nữa. Tôi trở lại nhịp ngủ bình thường. Lạ là tôi cũng chẳng thấy khó chịu, vì ban ngày thời gian ở bên hắn tăng theo cấp số nhân.
Cùng ăn cơm, cùng đi học, tôi đến xem hắn chơi bóng, mang nước cho hắn. Cũng cùng nhau đi xem phim, có người tỏ tình hắn lập tức từ chối rồi quay sang giải thích với tôi. Đôi mắt lạnh nhạt mà đẹp ấy toàn là hình bóng tôi, khiến tôi cảm giác mình được yêu thương đến nơi đến chốn.
Thật ra… cảm giác đó rất tốt. Tốt đến mức tôi nghĩ chắc chẳng bao lâu nữa mình sẽ có một mối tình sinh viên vừa đặc biệt vừa ngọt ngào với vị “thiên chi kiêu tử” này.
Cho đến hôm đó, sau khi thi xong, tôi định ra ngoài trường xem có việc làm thêm nào cho kỳ nghỉ đông không. Năm nhất sắp hết, dù có vài suất học bổng đủ sống, nhưng vẫn phải kiếm tiền. Bạn bè khác có bố mẹ chu cấp hàng tháng. Tôi thì không, phải tự lo cho bản thân. Sự túng thiếu này không giấu, nhưng ít nhiều vẫn tự ti.
Vừa bước ra khỏi cổng trường, tôi bị chặn lại. Một người phụ nữ trung niên nói giọng quê hương tôi, hớn hở túm tay:“Tiểu Nhiên, sao không nghe điện thoại của dì? Dì nhớ cháu chết đi được, sợ cháu học ở thành phố lớn này không ăn uống đủ đầy.”
Tôi rút tay ngay, mặt lạnh tanh:“Nhà của ông nội tôi tôi đã nói rõ là từ bỏ quyền thừa kế, bà tìm tôi còn việc gì nữa?”
Dì tôi giả vờ cười, khẽ vỗ tay:“Nói gì thế, cháu là người thân duy nhất của dì, dì không quan tâm cháu thì ai quan tâm? Nhà cửa gì đâu, nói ra mất hòa khí.”
Tôi không đáp, chỉ nhìn bà ta đầy khó chịu.
Khi ba mẹ còn sống, dì và nhà tôi cũng coi như qua lại lễ Tết. Nhưng sau khi ba mẹ mất vì tai nạn, ông nội muốn nuôi tôi, dì thì ngầm phản đối. Cuối cùng cũng phải miễn cưỡng đồng ý vì ông nội kiên quyết.
Muốn tôi tiếp tục đi học thì phải chuyển hộ khẩu vào nhà dì. Nhưng mỗi lần ông nội cho chút tiền, bà ta đều tính toán chi ly, con trai bà còn bắt nạt tôi. Cái vẻ chua ngoa cay nghiệt ấy nhớ mãi.
Không lâu sau, ông nội bệnh nặng. Trước khi mất, ông muốn để lại căn nhà cho tôi, nhưng bị dì đoạt mất. Tôi còn nhỏ đã bị tống vào trại trẻ mồ côi, tự sống một mình.
Lúc trưởng thành, để tách hộ khẩu khỏi nhà dì, tôi phải từ bỏ quyền thừa kế căn nhà của ông, đơn phương cắt đứt liên lạc với gia đình bà. Tiền học đại học là tôi cày việc hè mà tích góp đủ. Khổ sở thế nào chỉ mình tôi biết. Cảm giác được yêu thương, quan tâm là gì, tôi đã lâu không trải qua.
Thấy tôi im lặng, dì vẫn giả nhân giả nghĩa cười:“Nhìn cháu kìa, học đại học rồi mà ra đường không nhận ra người nhà.”
“Không có việc gì thì tôi đi làm đây.”
Tôi chẳng buồn nói thêm, xoay người rời đi, lúc này dì mới cuống quýt:“Thực ra dì đến là muốn bàn với cháu một chuyện. Anh họ cháu sắp cưới, nhà gái đòi ba mươi nghìn tiền sính lễ, dì không có, cháu giúp dì một chút được không?”
Tôi cười:“Ba mươi nghìn cũng chẳng nhiều, nhà gái đâu có đòi cao, nhà dì chắc trả được. Mà nhìn tôi giống có tiền lắm à?”
Dì cười gượng:“Tiền bồi thường khi ba mẹ cháu mất vẫn còn mà, đúng không?”
Mặt tôi lập tức lạnh hẳn xuống.“Tiền bồi thường tới giờ vẫn chưa về tay tôi. Tôi không có tiền. Có việc gì khác thì tôi đi trước.”
Tôi quay đầu bỏ đi. Dì thấy tôi không nể mặt thì cuống lên, lại túm chặt tay, mặt mũi dữ tợn, quát ầm:“Tôi nuôi mày từ bé, cho mày ăn cho mày mặc, bây giờ hỏi mày chút tiền mà cũng không cho! Ôn Nhiên, lương tâm mày bị chó ăn rồi à?!”
Bà ta làm nông, sức lực không nhỏ, móng tay như sắp bấm vào da tôi. Động tác giằng co thu hút ánh mắt của không ít sinh viên quanh đó.
Dì tôi càng được đà làm loạn:“Hôm nay mày nhất định phải đưa tiền cho tao, không thì tao cho mày không học nổi ở đây nữa! Đưa tiền!”
Tôi vừa định hất tay bà ta ra thì một quả bóng rổ lao vút tới, đập thẳng vào tay dì. Bà ta kêu oái một tiếng, rụt tay lại.
Nhìn quả bóng lăn lóc dưới đất, tôi ngơ ngác quay lại. Thấy Lục Triều đang sải bước tiến đến, hắn thẳng thừng kéo tôi về phía sau, cúi mắt nhìn dì từ trên xuống, khí thế mạnh mẽ xen lẫn khó chịu:“Làm gì mà om sòm thế?”
Dì tôi bị chặn ngang thì sững lại một lúc, nhưng nhanh chóng lăn ra đất gào lên:“Đánh người! Sinh viên đánh người! Tôi phải báo công an! Không còn pháp luật nữa à?!”
Tôi vội kéo tay Lục Triều, muốn lôi hắn ra xa. Bị dì dây vào thì phiền toái to.
“Lục Triều, mau đi!”
Hắn cúi nhìn vết bầm trên tay tôi, giọng nhạt nhưng ánh mắt nghiêm túc:“Đừng sợ. Ôn Nhiên, tôi sẽ bảo vệ cậu.”
Cảnh sát đến, nghe xong đầu đuôi thì lập tức mắng dì tôi một trận, bảo đừng đến quấy rầy tôi nữa. Bà ta hậm hực bỏ đi.
Tôi biết chắc bà ta sẽ còn tìm tới, tìm cách moi tiền. Nhưng giờ tôi chẳng còn tâm trí lo bà ta, vì suốt lúc giải quyết chuyện này, Lục Triều vẫn ở cạnh tôi. Hắn đã nghe hết những điều không mấy vẻ vang trong quá khứ tôi.
Tôi không dám nhìn xem trong mắt hắn là cảm xúc gì, chỉ cúi đầu buồn bã đi về ký túc. Lục Triều thấy tôi chán nản, muốn nói gì đó nhưng không biết bắt đầu thế nào, chỉ im lặng đi cạnh tôi.
Hắn sẽ nghĩ gì về tôi? Sẽ thương hại tôi sao? Người hắn thích lại chỉ là kẻ đáng thương, chẳng có điểm gì nổi bật, chuyện rắc rối thì một đống.
Bảo vệ tôi. Thật sự sẽ bảo vệ tôi sao?
Với tính cách Lục Triều, hắn đã nói thì sẽ làm. Nhưng tôi vẫn thấy lòng nặng trĩu, tự mâu thuẫn dày vò. Cảm giác ghét bỏ dì và cả nhà bà ta đã dâng tới cực điểm.
Không được, tôi phải giải quyết xong chuyện dì tôi trước, nếu không đây sẽ là mối phiền lớn giữa tôi và Lục Triều.
Còn chưa nghĩ ra cách, hôm sau dì đã hí hửng gọi điện. Bà ta nói nghe đâu khu nhà ông nội tôi ở sắp được quy hoạch giải tỏa. Theo giá đất, tiền đền bù sẽ là con số trên trời. Tôi – cái đứa “vô lương tâm” – sẽ không được một xu. Sau này sẽ tuyệt giao với tôi.
Tôi bình thản nghe xong, cúp máy. Tốt thôi, có tiền đền bù thì nhà dì càng không thèm để ý đến tôi, còn sợ tôi tranh chấp mà né xa. Tôi mong còn chẳng được.
Thế là cả nhà dì để được nhiều tiền, bèn xây thêm mấy tầng trên nền cũ. Tính theo mét vuông thì tiền đền bù tăng gấp mấy lần. Họ mừng lắm.
Đợi nhà xây xong, họ sung sướng chờ ngày chia tiền. Hàng xóm thấy vậy cũng vội làm theo. Nhưng chờ mãi vẫn chẳng có thông báo giải tỏa. Có người đi hỏi thì mới biết… chẳng hề có chuyện giải tỏa.
Dì tôi sững sờ, hàng xóm cũng sững sờ. Khu ấy lập tức náo loạn.
Có lần tôi về quê, tình cờ đi ngang, thấy dì đang cãi nhau, đánh lộn với mấy bà hàng xóm, mồm hô phải bắt nhà bà ta đền tiền. Chuyện cưới xin của anh họ tôi cũng đổ bể. Phần xây thêm trái phép bị yêu cầu tháo dỡ. Nói chung là tan hoang một đống.
Tôi thì vẫn bình an vô sự.
Nhìn Lục Triều đang xếp hàng mua trà sữa mang về, tôi không nhịn được hỏi:“Chuyện đồn nhà dì tôi được giải tỏa là do cậu tung ra à?”
Lục Triều cúi xuống, ghé uống một ngụm, giọng mơ hồ:“Không biết, tôi sao có bản lĩnh ấy được.”
Thật sao? Tôi không chắc, nhưng cũng chẳng hỏi thêm, chỉ cùng hắn đi về trường.
“Chiều nay không có tiết, đi xem phim hẹn hò nhé?”
“Hẹn hò?” Lục Triều khựng lại.
Tôi cúi xuống uống một ngụm từ ống hút hắn vừa dùng, rồi khẽ đá vào chân hắn:“Ừ, hẹn hò. Đi không? Không thì tôi tìm người khác.”
Họng hắn khẽ động, mắt mày dịu hẳn như nắng xuân, tươi mát như chồi non bên đường:“Đi, cầu còn không được.”
Tôi và Lục Triều bắt đầu yêu thầm, dù sao đồng tính cũng là chuyện ít người chấp nhận, tôi không muốn bị bàn tán.
Hắn lại trở lại thói quen mỗi đêm leo lên giường tôi, chỉ khác là giờ không còn giả mộng du, mà hoàn toàn tỉnh táo. Tôi đắm chìm trong đó, ngọt ngào vô cùng.
Một lần hắn chơi bóng về, tôi ló đầu ra khỏi rèm gọi:“Sao giờ mới về?”
“Huấn luyện viên tìm tôi nói chuyện.”
Nhân lúc Đại Tráng và mấy người kia không chú ý, hắn ghì cổ tôi hôn một cái, mắt sáng rực:“Hôn một cái. Tối nay ra ngoài ở nhé.”
Tôi ngượng ngùng gật đầu.
Lục Triều xoa mặt tôi, hài lòng quay lại bàn mình tìm gì đó:“Lý Đại Tráng, báo cáo kiểm tra sức khỏe của tôi đâu? Cái lần trước bảo cậu mang về ấy.”
“À, lần đó tôi để nhầm sang bàn Tiểu Nhiên.” Nói xong, Đại Tráng quay sang hỏi tôi:“Tiểu Nhiên, lần trước tôi nhờ cậu để lên bàn Lục ca, cậu xem xong để qua chưa?”
Câu này vừa ra, Lục Triều lập tức khựng lại. Rồi hắn quay phắt về phía tôi – đang chột dạ – khóe miệng nhếch lên:“Ôn Nhiên, thì ra hôm đó cậu xem rồi?”
Tôi lắp bắp:“Tôi… tôi chỉ lật xem một chút, mà… mà xem xong để lại cho cậu rồi, cậu tìm kỹ xem.”
Lục Triều mỉm cười, ánh mắt đen láy như có lửa:“Không sao. Không gấp. Giờ còn việc quan trọng hơn. Xuống giường, mang giày, ra ngoài.”
Tôi yếu ớt phản kháng:“Lục Triều, trời còn sáng mà…”
“Vậy thì thời gian còn dư dả lắm.”
Tôi nước mắt lưng tròng. Hắn không phải người! Hắn là ác quỷ!