Chương 3
[Lý Tiếu Tiếu.]
Cô ta tên là Lý Tiếu Tiếu.
Tôi nhìn mặt cô ta, cô ta dường như hoàn toàn ngây người.
“Ông chủ đâu?”
Lý Tiếu Tiếu sắc mặt tái mét.
“Anh ấy ở trong văn phòng.”
Tôi ừ một tiếng, nhìn mặt cô ta, nghi hoặc hỏi.
“Trông cô quen quá, chúng ta từng gặp nhau rồi sao?”
Lý Tiếu Tiếu chỉ bối rối trong chốc lát, rồi lại trấn tĩnh lại, đứng lên, chỉnh lại váy.
“Chắc chị là Trịnh Vũ phải không ạ? Có lẽ chị từng gặp em khi đến công ty.”
Tôi cười nhạt, nói tiếp.
“Cô xinh thật đấy, tối nay có hẹn hò với bạn trai không?”
Lý Tiếu Tiếu gật đầu, ngẩng đầu lên, trong mắt lộ vẻ đắc ý.
“Vâng ạ, bạn trai em muốn dẫn em đi ăn món Pháp.”
Tôi không nói gì, quay người đi tìm Lâm Duẫn.
Lâm Duẫn ở văn phòng uống trà, nhìn thấy tôi thì khựng lại.
“Sao em lại đến đây?”
“Sao, không chào đón em à?”
Nụ cười của Lâm Duẫn có chút gượng gạo.
“Đâu có, có chuyện gì vậy? Hôm nay không đi spa với Tiểu Chu à?”
“Ngày mai em phải đi rồi, em nhớ anh, ông xã. Tối nay chúng ta đi ăn tối nhé.”
Tôi nắm lấy tay Lâm Duẫn, anh ta ngập ngừng một chút rồi gật đầu.
“Em muốn ăn gì?”
Tôi cong môi cười: “Ăn món Pháp đi.”
Vẻ mặt Lâm Duẫn thoáng sững lại.
Tôi đã đến, Lâm Duẫn đương nhiên tan làm sớm, dẫn tôi xuống lầu. Trước khi đi, tôi thấy Lý Tiếu Tiếu ở quầy lễ tân, liền cố ý dừng lại.
“Cảm ơn lời đề nghị của cô, tôi và chồng tôi tối nay cũng định đi ăn món Pháp. Chúc cô hẹn hò vui vẻ.”
4
Nói xong, tôi không để ý vẻ mặt muốn giết người của Lý Tiếu Tiếu, tiếp tục bước về phía trước.
Trong lúc ăn cơm với Lâm Duẫn, tôi cứ ngơ ngẩn, liên tục xem Weibo của Lý Tiếu Tiếu, quả nhiên, cô ta đăng một bài viết than thở.
[Con mụ già chết tiệt, tại sao cô ta lại đến đây, con mụ già chết tiệt, sao cô ta không chết đi cho rồi!]
Bên dưới, có fan hỏi cô ta đã xảy ra chuyện gì, nhưng Lý Tiếu Tiếu không trả lời.
Lúc ăn cơm, điện thoại của Lâm Duẫn đổ chuông liên tục.
“Anh nghe máy đi, chắc là có chuyện quan trọng đấy.”
Lâm Duẫn gượng gạo gật đầu.
“Anh đi toilet một lát.”
Khi anh rời đi, tôi cũng đi theo vào toilet, đứng ở cửa, tôi nghe thấy Lâm Duẫn đang gọi điện thoại cho Lý Tiếu Tiếu.
“Tiểu tổ tông à, em đừng giận nữa mà, đều là lỗi của anh, ngày mai cô ta đi rồi, anh sẽ ở bên em được không, đừng giận nữa.”
Lâm Duẫn dỗ dành rất lâu qua điện thoại, trước khi họ nói chuyện xong, tôi lặng lẽ rời đi, trở về chỗ ngồi.
Đợi ăn xong, có lẽ do Lý Tiếu Tiếu bên kia làm ầm ĩ quá, Lâm Duẫn viện cớ công ty có việc, phải về một chuyến, sau khi đưa tôi về nhà, lại vội vã rời đi.
Buổi tối, tôi lại thấy bài đăng Weibo của Lý Tiếu Tiếu.
[Ngày mai, tôi sẽ là nữ chủ nhân của cái nhà đó, yêu chồng nhất.]
Tôi nhướng mày, chẳng lẽ là cái ý mình đang nghĩ?
Bọn họ to gan như vậy, tôi vừa đi là đã muốn chiếm tổ chim khách rồi.
Tôi cười lạnh, được thôi, nếu các người đã chơi lớn như vậy, tôi nhất định sẽ cho các người một bất ngờ, để các người vui vẻ.
Sáng hôm sau, tôi thu dọn đồ đạc, tạm biệt Lâm Duẫn xong thì lên xe của bạn thân Tiểu Chu.
Đến nhà Tiểu Chu, tôi kể hết mọi chuyện cho cô ấy nghe, cô ấy tức giận không thôi, còn kích động hơn cả tôi.
“Hắn chết không yên! Sao lại có loại người ghê tởm như vậy!”
Nói rồi, Tiểu Chu còn khóc, tôi dở khóc dở cười, ôm cô ấy an ủi.
“Trịnh Vũ, cậu cũng thảm quá rồi, hu hu, tớ thương cậu quá.”
Cô ấy vừa dứt khóc đã giới thiệu luật sư cho tôi, luật sư đến nhà, tôi giao hết những chứng cứ hiện có cho ông ta.
“Tốt nhất là nên có chứng cứ xác thực, như vậy thì việc kiện tụng mới chắc chắn.”
Nghe luật sư nói, tôi khẽ cười.
“Hiện tại chưa có chứng cứ xác thực, nhưng vài ngày nữa sẽ có.”
Tối hôm tôi rời đi, Lâm Duẫn thật sự đưa Lý Tiếu Tiếu về nhà.
Bởi vì, tôi nhận ra bức ảnh Lý Tiếu Tiếu đăng, đó là rèm cửa nhà tôi.
[Bên nhau hơn mười năm, giờ phút này, cuối cùng tôi cũng trở thành nữ chủ nhân của gia đình này.]
Bên dưới, cư dân mạng bình luận chúc mừng, còn tưởng họ chuyển đến nhà mới, đang ăn mừng.
Được thôi, đã chơi đến nước này, tôi đương nhiên phải thêm dầu vào lửa.
Ngày nào tôi cũng chỉnh sửa ảnh giả gửi cho Lâm Duẫn, đúng vào ngày kỷ niệm kết hôn của chúng tôi, tôi đích thân đến gặp bố mẹ, hàng xóm, đồng nghiệp và bạn bè của anh.
“Hôm nay là ngày kỷ niệm kết hôn của tôi và Lâm Diễn, mọi người giúp tôi tạo bất ngờ cho anh ấy nhé.”
Tôi chỉ mới lên kế hoạch này trước đó một tiếng, sợ mọi người tiết lộ mất.
Trong số đó, bố mẹ và bạn bè Lâm Duẫn là những người dễ làm lộ bí mật nhất.
Tôi ôm lấy tay mẹ Lâm Duẫn, giọng nũng nịu:
“Ba, mẹ, hai người không được mách lẻo với Lâm Duẫn đâu đấy, con đã lên kế hoạch từ lâu rồi, chỉ là muốn tạo bất ngờ cho anh ấy thôi.”
Mẹ Lâm Duẫn lẩm bẩm:
“Biết rồi, biết rồi, đúng là bọn trẻ các con lắm trò, muốn kỷ niệm thì cứ thế mà làm, còn bày vẽ ra làm gì.”
Tôi cười gượng gạo nói: “Vậy ba mẹ tắt điện thoại đi ạ, con đã chuẩn bị xe xong rồi, lát nữa chúng ta xuất phát.”
Theo yêu cầu khẩn thiết của tôi, điện thoại của tất cả mọi người trên xe đều tắt nguồn, ai nấy trò chuyện rôm rả, ba mẹ Lâm Duẫn thì trách tôi tiêu xài hoang phí, tôi im lặng, chỉ lẳng lặng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tôi và Lâm Duẫn bên nhau đã lâu, ba mẹ anh luôn cảm thấy tôi không xứng với anh, hơn nữa chúng tôi lại quyết định không sinh con, chuyện này cũng bị ba mẹ anh cằn nhằn không ít lần. Điều khiến tôi thất vọng nhất là họ còn muốn giới thiệu đối tượng khác cho Lâm Duẫn, thậm chí đã tìm được người phù hợp. Lâm Duẫn biết chuyện, vô cùng tức giận, dẫn tôi dọn ra khỏi nhà ba mẹ anh.
Trước khi lên kế hoạch cho chuyện này, tôi đã nghĩ, có thật sự cần phải làm đến mức khó coi như vậy không? Nhưng rồi tôi lại nghĩ, Lâm Duẫn lừa dối tôi lâu như thế, đó là cả tuổi thanh xuân của tôi, cả tuổi thanh xuân của tôi đều đặt vào anh, chỉ ly hôn thôi thì có thể bù đắp được những mất mát của tôi sao?
Kẻ nói dối, phải nuốt một ngàn cây kim.
Nếu Lâm Duẫn còn chút lương tâm, thì hôm nay chỉ là một bất ngờ nho nhỏ bình thường thôi. Còn nếu anh không có, thì xin lỗi, anh vốn không có tim, vậy tôi còn cần gì phải giữ thể diện cho anh nữa.
Khi về đến nhà, thời gian đã là tám giờ tối.
Bạn của Lâm Duẫn giúp tôi cầm hoa tươi, Tiểu Chu bưng bánh kem, còn có người cầm pháo giấy, tất cả đã sẵn sàng, chỉ để tạo cho Lâm Duẫn một bất ngờ.
Một đám người cùng nhau bước vào thang máy, trên mặt ai nấy đều lộ vẻ phấn khích, thậm chí có người còn cầm điện thoại lên để quay phim.
Khi thang máy mở ra, tôi ra hiệu cho mọi người giữ im lặng.
Tôi nhập dấu vân tay, chỉ cách một cánh cửa, trước khi mở cửa, bên trong phòng khách yên tĩnh đến lạ thường.