Ông chủ cửa hàng yêu sinh viên


Chương 6

Cuộc sống hường phấn của Ngụy Viễn Đông và Lan Tử Nhan không kéo dài mãi mãi mà không có bất kỳ thử thách nào. Tình yêu, giống như một gia vị cần thiết của cuộc đời, đôi khi cần một chút sóng gió để trở nên đậm đà và vững bền hơn. Và sóng gió đầu tiên đã ập đến, không phải từ bên ngoài, mà từ chính quá khứ của Ngụy Viễn Đông.

Một buổi chiều nọ, khi Lan Tử Nhan đang giúp Ngụy Viễn Đông sắp xếp kho hàng, một người phụ nữ trung niên bước vào cửa hàng. Bà ta ăn mặc sang trọng, gương mặt toát lên vẻ kiêu kỳ và có chút lạnh lùng. Ngay khi ánh mắt bà ta chạm vào Ngụy Viễn Đông, khuôn mặt bà ta biến sắc, từ ngạc nhiên sang tức giận.

“Ngụy Viễn Đông!” Bà ta cất giọng lạnh lùng, âm điệu đầy vẻ khinh miệt. “Không ngờ anh lại sống ở cái nơi xó xỉnh này. Và… lại còn qua lại với một thằng nhóc con?” Ánh mắt bà ta quét qua Lan Tử Nhan, đầy vẻ đánh giá và miệt thị.

Lan Tử Nhan giật mình. Cậu cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Ngụy Viễn Đông, từ nãy đến giờ vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng bàn tay anh khẽ siết chặt. Anh bước tới chắn trước Lan Tử Nhan, che chở cậu khỏi ánh mắt đầy gai của người phụ nữ kia.

“Cô đến đây làm gì?” Ngụy Viễn Đông hỏi, giọng nói trầm thấp, đầy sự lạnh lẽo mà Lan Tử Nhan chưa từng nghe thấy ở anh.

“Tôi đến để xem anh sống thảm hại đến mức nào!” Bà ta cười khẩy. “À, ra đây là cái nơi anh chọn để chui rúc sau khi làm mất mặt gia đình, sau khi phá hỏng công ty của cha anh sao? Và còn thằng nhóc này nữa, không biết nó có biết anh là loại người gì không?”

Những lời nói cay nghiệt của người phụ nữ như những nhát dao đâm vào trái tim Ngụy Viễn Đông. Anh biết bà ta là ai – vợ cũ của bố anh, người đã góp phần đẩy anh vào vực sâu của sự tuyệt vọng nhiều năm về trước. Bà ta luôn cho rằng anh là nỗi ô nhục của gia đình, là kẻ đã gây ra mọi bi kịch.

Lan Tử Nhan cảm nhận được sự run rẩy nhẹ trên vai Ngụy Viễn Đông. Cậu nắm chặt tay anh, ánh mắt đầy lo lắng. Cậu không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng cậu biết, người phụ nữ này đang cố gắng làm tổn thương anh.

“Chuyện của tôi không liên quan đến cô,” Ngụy Viễn Đông nói, cố gắng giữ bình tĩnh. “Cô ra khỏi đây đi.”

“Ha!” Bà ta cười lớn, giọng nói chói tai. “Anh nghĩ anh có thể sống yên ổn ở đây sao? Anh nghĩ anh có thể giấu giếm cái quá khứ nhơ nhớp của mình sao? Rồi thằng nhóc này, nó có biết anh là kẻ phá gia chi tử, là kẻ đồng tính luyến ái bị gia đình từ mặt không? Nó có biết anh đã từng khiến cha anh đau khổ đến mức nào không?”

Những lời nói đó như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào Lan Tử Nhan. Đồng tính luyến ái, phá gia chi tử, bị gia đình từ mặt… Những từ ngữ đó nặng nề đến mức khiến cậu choáng váng. Cậu nhìn Ngụy Viễn Đông, đôi mắt mở to, đầy bối rối. Anh chưa từng kể cho cậu nghe về những chuyện này.

Ngụy Viễn Đông quay sang nhìn Lan Tử Nhan, trong mắt anh là một nỗi đau không thể giấu giếm. Anh biết, anh phải đối mặt với chuyện này. Anh không thể để quá khứ của mình làm tổn thương Lan Tử Nhan.

“Tử Nhan,” anh gọi tên cậu, giọng nói dịu dàng hơn. “Chuyện này… chú sẽ giải thích cho cháu sau.”

Người phụ nữ kia tiếp tục cười mỉa mai. “Nhìn xem kìa, còn định giấu giếm đến bao giờ? Để tôi nói cho mà biết, thằng nhóc này rồi cũng sẽ bỏ rơi anh thôi. Giống như những kẻ khác đã từng bỏ rơi anh vậy!”

Đến lúc này, Lan Tử Nhan không thể chịu đựng thêm nữa. Cậu bước lên, chắn trước Ngụy Viễn Đông. “Bà im đi!” Cậu nói, giọng nói tuy trẻ con nhưng đầy kiên quyết. “Bà không có quyền nói về chú ấy như vậy! Chú ấy là người tốt nhất thế giới! Bà không biết gì về chú ấy cả!”

Người phụ nữ kia trợn mắt nhìn Lan Tử Nhan, không ngờ cậu lại dám phản kháng. “Mày là cái thá gì mà dám nói chuyện với tao như vậy? Mày nghĩ mày là ai?”

“Cháu là bạn trai của chú Viễn Đông!” Lan Tử Nhan tuyên bố, giọng nói vang dội, đầy tự hào và thách thức. “Và cháu yêu chú ấy! Bất kể quá khứ của chú ấy là gì, cháu cũng sẽ ở bên chú ấy!”

Lời tuyên bố của Lan Tử Nhan như một cú sốc đối với cả người phụ nữ kia và Ngụy Viễn Đông. Bà ta trừng mắt nhìn họ, cuối cùng cũng không nói thêm được lời nào, chỉ hậm hực quay lưng bỏ đi. Cửa hàng lại chìm vào im lặng, nhưng sự im lặng lần này nặng nề hơn bao giờ hết.

Ngụy Viễn Đông quay sang nhìn Lan Tử Nhan, ánh mắt anh chứa đựng sự biết ơn, sự cảm động, và cả một nỗi lo lắng. “Tử Nhan… cháu…”

Lan Tử Nhan ôm chặt lấy anh. “Chú Viễn Đông, chú không cần nói gì cả. Cháu tin chú. Dù có chuyện gì, cháu cũng sẽ ở bên chú.” Cậu ngẩng đầu lên, đôi mắt vẫn rưng rưng nhưng đầy kiên định. “Chú có chuyện gì muốn kể cho cháu nghe không? Cháu muốn được biết tất cả.”

Ngụy Viễn Đông siết chặt cậu vào lòng. Anh biết, đã đến lúc anh phải đối mặt với quá khứ, không chỉ vì bản thân mình, mà còn vì Lan Tử Nhan. Anh sẽ kể cho cậu nghe tất cả, về những nỗi đau, những mất mát, về lý do anh trở thành một người đàn ông đóng cửa trái tim. Và anh tin rằng, tình yêu của họ đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi thử thách. Anh tin vào Lan Tử Nhan, tin vào sức mạnh của tình yêu chữa lành mà cậu đã mang đến cho anh. Sóng gió này, dù đau đớn, nhưng lại khiến tình yêu của họ càng thêm vững bền.