Chương 7
7
Khoản tiền toán của tổng giám đốc Trần rất nhanh đã được duyệt.
Nhưng ông ấy vẫn không tha cho phòng tài chính, ngày nào cũng thêm mắm dặm muối ca ngợi họ trước mặt tổng giám đốc Triệu, còn vỗ ngực cam đoan.
Làm tổng giám đốc Triệu tức muốn hộc máu, quyết tâm dốc sức kiểm tra, nhất định phải tìm ra vấn đề lớn để vả mặt tổng giám đốc Trần.
Nghĩ đến hôm trước khi tôi vào báo cáo công việc, tôi đã tình cờ nghe thấy ông ấy bị vợ mắng té tát qua điện thoại, xem ra phòng tài chính chọc vào ông ấy đúng là đá trúng tấm sắt rồi.
Nhưng mà, không nói đến những thứ khác, năng lực chuyên môn của giám đốc tài chính cũng không phải dạng vừa. Nếu không thì bà ta cũng chẳng thể leo lên được vị trí này.
Tổng giám đốc Triệu kiểm tra ra cả đống lỗi quy trình lặt vặt, nhưng không tìm ra bất cứ vấn đề nguyên tắc nào.
Tuy đã đưa ra một loạt yêu cầu sửa đổi, nhưng hoàn toàn chẳng ảnh hưởng gì đến giám đốc tài chính.
Dần dà, bà ta cũng yên tâm trở lại, khôi phục dáng vẻ vênh váo ngày nào.
Tất nhiên Phùng Tuyết cũng được thể mà ngẩng cao đầu, mỗi lần gặp tôi lại buông vài câu khiêu khích.
Nhưng may thay, cuối cùng bên phía em họ tôi cũng có tiến triển.
Dựa theo thông tin liên lạc mà tổng giám đốc Thẩm bên nhà cung cấp đưa cho, em ấy đã kết bạn với tài khoản WeChat cá nhân của phòng nhân sự.
Sau khi đồng ý trả 200.000 tệ cùng với việc trích lương hàng tháng, phòng nhân sự đồng ý cho em ấy tham gia kỳ thi tuyển dụng diễn ra vào một tuần sau, còn gửi luôn cả đáp án đề thi qua.
Tôi chuyển 200.000 tệ cho em họ – đấy là toàn bộ tiền tiết kiệm của tôi.
Nhưng tôi không hề lo lắng.
Lần này, tôi quyết tâm phá nát con đường sống của Phùng Tuyết và giám đốc tài chính!
Không thành công thì thành nhân. Nhưng tôi tin chắc mình nhất định sẽ chiến thắng!
8
Tổng giám đốc Triệu điều tra suốt một tháng nhưng vẫn không tìm ra vấn đề lớn nào, tổng giám đốc cuối cùng cũng an lòng.
Tổng giám đốc vừa tiễn ông ta đi, vừa không ngớt lời khen ngợi giám đốc tài chính:
“Bà Chu đã làm việc với tôi hơn 20 năm rồi, tôi cực kỳ yên tâm với cách làm việc của bà ấy!”
Tổng giám đốc Trần cũng hùa theo góp vui: “Tôi đã nói rồi mà, chắc chắn bộ phận tài chính của chúng tôi không có vấn đề gì! Lão Triệu còn không tin!”
Tổng giám đốc Triệu tức đến mức mặt đen như đáy nồi.
Tôi đi theo phía sau, chọn đúng thời cơ chen vào một câu:
“Đúng đó. Không chỉ tổng giám đốc Chu, mà ngay cả các đồng nghiệp trong phòng tài chính cũng toàn là tinh anh trong tinh anh, làm việc cực kỳ nghiêm túc. Hôm nay phòng tài chính lại tuyển thêm nhân sự, chắc chắn cũng là nhân tài!”
Thấy tôi khen bà ta, giám đốc tài chính không để ý đến việc tôi chen ngang, ngược lại còn mỉm cười với tôi.
Tổng giám đốc Triệu thấy chúng tôi vui vẻ hòa hợp như vậy, đặc biệt là tổng giám đốc Trần còn đang đắc ý như thể phòng tài chính là do ông ấy lãnh đạo vậy, cuối cùng không nhịn nổi nữa.
Ông ấy cười như không cười nói: “Lại tuyển người mới à? Vậy đúng lúc quá, tôi cũng muốn đến góp vui.”
Chỉ là đi xem tuyển dụng thôi, đương nhiên tổng giám đốc không phản đối.
Giám đốc tài chính nhíu mày, nhưng cũng không có lý do gì để ngăn cản, chỉ có thể mỉm cười đi theo phía sau.