Chương 8: Tuyên án – Hết
Tiểu Tình cúi đầu, giọng nói run rẩy vì căm phẫn:
“Em đã cầu xin họ… nhưng họ không nghe. Trịnh Kha nắm cổ áo em, Lưu Yên cầm điện thoại bật quay. Họ nói… nếu em khóc, họ sẽ đánh em mạnh hơn.”
Cơn giận dữ bị dồn nén bao lâu nay vỡ òa. Trong khoảnh khắc đó, Tiểu Tình nhìn thấy con dao nhỏ lấp lánh ánh sáng mà Lưu Yên vô tình để trên ghế đá—một con dao bấm sắc bén.
“Em không nhớ rõ… chỉ biết khi em chộp lấy nó, tay em run rẩy nhưng đầu óc trống rỗng. Khi Trịnh Kha kéo tóc em, em đã vung dao.”
Nhát đ/â/m đầu tiên không khiến cậu ta gục ngay.
“Trịnh Kha hét lên, giật lùi lại, nhưng em không dừng lại được nữa. Em cứ đ/â/m, đ/â/m liên tục. Tất cả sự sợ hãi, nhục nhã, căm hận đều dồn vào từng nhát đ/â/m ấy…”
Máu bắn tung tóe. Mùi tanh tưởi tràn ngập không gian.
“Em không biết mình đã đ/â/m bao nhiêu nhát. Chỉ biết khi dừng lại, cậu ta đã nằm trên mặt đất, không còn cử động nữa.”
Lưu Yên khi đó đứng sững sờ, chiếc điện thoại trên tay rơi xuống đất.
“Con khốn… mày dám?”
Lưu Yên nhào đến, bàn tay siết chặt cổ Tiểu Tình.
Cô ta siết rất mạnh, đến mức Tiểu Tình cảm thấy tầm nhìn mờ dần.
“Em sợ hãi… em không muốn c/h/ế/t. Khi tay em vô thức quơ quào, em chạm vào chiếc dây giày của mình.”
Cái dây giày mà em luôn buộc chặt, nay trở thành thứ cứu mạng em.
“Em kéo nó ra… và vòng quanh cổ Lưu Yên…”
Cô ta giãy giụa, móng tay cào cấu lên da Tiểu Tình, nhưng em chỉ càng siết chặt hơn.
“Khi cô ta ngừng cử động… em mới buông tay.”
Tiểu Tình nhìn xuống bàn tay mình, như thể vẫn còn cảm nhận được hơi ấm từ cái c/h/ế/t.
“Em đã g/i/ế/t họ.”
Một cơn im lặng kéo dài bao trùm căn phòng.
Mộc Lam hít sâu một hơi, ánh mắt sắc lạnh dịu đi đôi chút.
“Vậy sau đó em đã làm gì?”
Tiểu Tình nhìn xuống nền nhà, giọng khẽ như tiếng thì thầm:
“Em không biết phải làm sao… Em hoảng loạn, em sợ hãi… Nên em chạy.”
“Vậy tại sao em lại trốn trong tiệm net mà không bỏ trốn hẳn?”
“Vì em không còn chỗ nào để đi…”
“Em đã c/h/ế/t từ lâu rồi. Chỉ là bây giờ, em mới thực sự biến mất.” Tiểu Tình cúi đầu, hai bàn tay nhỏ bé nắm chặt vạt áo, móng tay bấm sâu vào da thịt đến mức trắng bệch. Câu chuyện vừa kể vẫn còn vương vấn trong không gian, từng chữ như những nhát dao chậm rãi khắc vào không khí, để lại dư âm nặng nề.
Mộc Lam hít vào một hơi, nhưng cổ họng khô khốc như vừa nuốt phải một viên đá lạnh. Cô đẩy ghế đứng dậy, động tác chậm rãi nhưng dứt khoát. Ánh đèn huỳnh quang phản chiếu lên mặt bàn kim loại lạnh lẽo, hằn lên bóng dáng của hai con người, một người đứng, một người ngồi—hai số phận đối lập nhau nhưng lại bị ràng buộc bởi cùng một bi kịch.
Tiểu Tình vẫn cúi đầu, không hề ngẩng lên nhìn. Cô bé không còn rơi nước mắt, cũng không còn phản kháng hay cầu xin. Chỉ có sự im lặng đến rợn người, như thể mọi cảm xúc trong em đã bị vét sạch, để lại một khoảng trống sâu hoắm không thể lấp đầy.
Mộc Lam siết nhẹ bàn tay, rồi quay người bước ra cửa.
Cánh cửa phòng thẩm vấn mở ra, ánh sáng từ bên ngoài hắt vào, kéo dài cái bóng của Tiểu Tình trên sàn nhà. Khi cánh cửa dần khép lại, cái bóng ấy cũng bị cắt ngang, như một sợi dây số phận bị chặt đứt giữa chừng.
Bên ngoài, không khí vẫn lạnh lẽo như trong phòng. Mộc Lam dừng chân một chút, hít vào một hơi thật sâu. Cô có thể nghe thấy tiếng thở dài khe khẽ của ai đó trong tổ điều tra, có thể là của Duy Mẫn, hoặc cũng có thể là chính cô.
Đây không chỉ là một vụ á/n mạng. Mà còn là bi kịch của một đứa trẻ bị đẩy đến bước đường cùng, đánh mất cả chính mình trong sự tuyệt vọng.
Duy Mẫn nhìn Tiểu Tình ngồi co ro trong phòng thẩm vấn, đôi mắt trống rỗng, gương mặt nhợt nhạt đến đáng sợ. Cô chậm rãi bước đến, đặt trước mặt cô bé một tờ danh thiếp.
“Đây là một luật sư giỏi, cậu ấy sẽ giúp em.”
Tiểu Tình khẽ ngẩng lên, ánh mắt hoang mang nhìn tấm danh thiếp, rồi lại nhìn Duy Mẫn. Bàn tay em run run, chậm chạp cầm lấy nó, như thể sợ rằng tất cả chỉ là một giấc mơ.
Từ khi nào… đã có người đứng về phía em?
Dựa trên những chứng cứ cảnh sát thu thập được—từ tin nhắn đe dọa, video bạo hành, lời khai của những học sinh khác—có thể thấy rõ ràng Tiểu Tình không phải kẻ chủ động gây sự. Suốt bao năm, em bị đẩy xuống tận cùng của tuyệt vọng, bị chà đạp đến mức không còn lối thoát. Đêm hôm đó, hành động của em là cơn bùng nổ của một nỗi đau tích tụ quá lâu, không phải một tội ác có chủ đích.
Nhờ sự bào chữa của luật sư, hội đồng xét xử đã xem xét lại toàn bộ vụ việc. Cuối cùng, thay vì áp dụng một bản án nghiêm khắc, họ quyết định giảm nhẹ hình phạt cho em, xét đến những tổn thương tâm lý kéo dài và hoàn cảnh đặc biệt.
Khi phiên tòa kết thúc, Tiểu Tình đứng lặng, ánh mắt trống rỗng không biết nên vui hay nên buồn. Em đã nghĩ rằng cuộc đời mình sẽ kết thúc trong những song sắt lạnh lẽo, nhưng mọi thứ vẫn chưa hoàn toàn sụp đổ.
Trước khi thi hành án, Duy Mẫn đến thăm Tiểu Tình, cô nói với chất giọng nhẹ nhàng.
“Em vẫn còn một con đường phía trước, hãy bước tiếp.”
Tiểu Tình siết chặt góc áo, đôi mắt hoe đỏ. Giọng em nhỏ đến mức gần như tan vào không khí:
“Cảm ơn chị…”
Duy Mẫn không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ nhìn bóng dáng gầy gò của cô bé. Cô biết, dù vụ án đã khép lại, nhưng vết thương trong lòng Tiểu Tình sẽ chẳng thể phai mờ trong một sớm một chiều.