Thần Nữ Cộng Sinh


Chương 6

Làn hơi lạnh vẫn quẩn quanh không tan, Đồng Thi sợ hãi đứng chết lặng. Cô chưa từng thấy thứ gì đáng sợ đến vậy—một người phụ nữ với làn da trắng bệch, mái tóc dài đen nhánh xõa phủ xuống tận eo. Nhưng khi người ấy ngẩng đầu lên, cô mới nhận ra điều lạ lùng nhất—đó không phải là một oan hồn oán khí ngút trời, mà là một thứ gì đó khác.

Đôi mắt cô gái kia—hay đúng hơn là thực thể vừa thoát ra khỏi phong ấn—không đỏ ngầu hay tràn đầy thù hận như những hồn ma bị giam cầm lâu năm. Thay vào đó, chúng sâu thẳm như mặt hồ mùa thu, phản chiếu ánh trăng nhàn nhạt. Khi làn khói u ám tan dần, cô ta dường như lấy lại được hình dáng của chính mình.

Cô khoác lên người một bộ váy lụa màu xanh nước biển, họa tiết gợn sóng tựa như những con sóng nhỏ lăn tăn trên mặt sông. Bàn tay tái nhợt của cô khẽ động đậy, như đang cảm nhận lại sự tự do.

Cô gái quay đầu nhìn Đồng Thi, ánh mắt lạnh nhạt nhưng lại mang theo một sự uy nghi không thể chối cãi.

“Đồng Thi?”

Giọng nói của Lạc Mạch tựa như nước suối chảy róc rách, có gì đó thanh thoát nhưng lại nhuốm chút bi thương.

Đồng Thi vô thức gật đầu, lòng bàn tay cô vẫn còn tê dại vì khoảnh khắc vừa rồi.

Lạc Mạch cúi đầu nhìn đống mảnh vỡ của miếng ngọc dưới chân. Trong một thoáng, đôi môi nhợt nhạt của cô mím lại, gương mặt thoáng hiện lên một tia sát khí. Nhưng rất nhanh, nó lại bị che giấu bởi một nụ cười nhàn nhạt.

Đôi mắt của Lạc Mạch khẽ dao động, ánh trăng phản chiếu trong đôi con ngươi sâu thẳm của cô, như mặt hồ tĩnh lặng bị khuấy động bởi những hồi ức đau thương.

“Hai năm trước…” cô bắt đầu, giọng nói nhẹ như hơi nước bốc lên trong đêm lạnh, “Người đàn bà đó, bà ta quỳ trên núi đầu nguồn suốt chín tháng ròng rã, cầu xin ta cứu con trai bà ta. Ngày nào cũng như ngày nào, bà ta mang theo hương nến, hoa cỏ, thậm chí tự cắt máu tay mình để dâng lên. Ta vốn không quan tâm đến chuyện của con người… vì ta là Thuỷ Thần, ta chỉ bảo hộ dòng nước và giữ cho nơi này vạn vật sinh sôi.”

Lạc Mạch khẽ cười, nhưng nụ cười đó chẳng hề có chút vui vẻ.

“Nhưng bà ta quá kiên trì, đến mức khiến cả trời đất cũng động lòng. Ta nghĩ, có lẽ phước phần của bà ta thực sự đủ lớn để có thể gặp được ta.”

Cô dừng lại một lát, rồi hạ mắt xuống nhìn Đồng Thi.

“Vậy nên ta đã hiện thân.”

Cơn gió lạnh lùa qua khe cửa, hất tung vài mảnh lá khô bay lơ lửng trên mặt đất. Đồng Thi bất giác siết chặt bàn tay.

“Ta theo bà ta về nhà, chỉ định nhìn qua một chút. Nhưng ngay khi ta bước chân qua cổng…”

Giọng nói của Lạc Mạch đột nhiên trầm xuống, mang theo một sự lạnh lẽo tột cùng.

“Bọn họ đã chờ sẵn.”

Đồng Thi cảm thấy sống lưng mình lạnh toát, dù gió thổi không mạnh, nhưng cô lại có cảm giác như có hàng trăm cơn gió băng giá đang quấn lấy da thịt mình.

“Bà ta đã chuẩn bị một trận pháp.” Lạc Mạch tiếp tục, ánh mắt xa xăm, “Trận pháp được bày sẵn trong sân, những lá bùa dán khắp nơi, xương động vật chôn rải rác dưới đất, hương trầm cháy nghi ngút. Không chỉ có thầy cúng, mà còn có cả binh lính âm hồn. Chúng được triệu hồi từ những ngôi mộ hoang, bị cưỡng ép làm nô lệ dưới lệnh của kẻ đã yểm bùa.”

Đồng Thi rùng mình.

“Ngay khi ta bước vào, trận pháp kích hoạt. Một sức mạnh kinh khủng đè nén ta, khiến ta không thể thoát ra.”

Lạc Mạch đưa tay đặt lên cổ mình, như thể vẫn còn cảm nhận được sợi xích vô hình trói buộc năm xưa.

“Bọn họ đã phong ấn ta xuống giếng này. Bởi vì bà ta tin rằng, chỉ cần có ta ở đây, linh lực của ta sẽ bị rút cạn, và con trai bà ta có thể hấp thụ sức mạnh đó để khỏi bệnh.”

Đồng Thi há hốc miệng. Cô chưa từng nghe đến chuyện gì đáng sợ như vậy.

“Một khi sức mạnh của ta bị hút đi, ta sẽ chẳng khác nào một oan hồn không còn linh lực, bị nuốt chửng bởi chính những âm binh mà bà ta đã triệu hồi.”

Lạc Mạch nhìn chằm chằm vào Đồng Thi, đôi mắt cô lóe lên một tia sắc bén.

“Nhưng giờ đây… ta đã được giải thoát.”

Gió bỗng nhiên lặng đi. Mọi thứ xung quanh như rơi vào một khoảng tĩnh lặng kỳ dị.

Đồng Thi nuốt nước bọt, cảm thấy cả cơ thể mình tê cứng.

Cô nhìn Lạc Mạch, trái tim đập mạnh trong lồng ngực.