Trói Buộc Trong Tình Yêu


Trong khi em trai Omega đang giả tôi gả cho người tôi yêu, tôi lại ở trong viện sinh sản, gánh chịu tất cả nhục nhã thay nó.

Chiếc tivi đang phát những thước phim hạnh phúc của cặp đôi mới cưới.

Còn tôi thì bị giày vò dưới thân xác của hết Alpha này đến Alpha khác, thành món đồ chơi chung của bọn họ.

Đang tuyệt vọng đến cùng cực, tưởng chừng sẽ thối rữa nơi đây, thì một cuộc bạo loạn nổ ra trong viện sinh sản.

Người trong lòng tôi dẫn quân đến dẹp loạn.

Anh nhận ra ngay lập tức, người đang chịu đủ mọi hành hạ không phải em trai Omega, mà chính là tôi – người anh đêm ngày mong nhớ.

Bên tai là tiếng gầm gừ thấp của đám Alpha.

Tôi không còn phân biệt nổi đây là gã thứ bao nhiêu đè nghiến tôi hôm nay.

Cảm giác như một con chó không còn chút tôn nghiêm, bị ép chịu dục vọng của mọi Alpha trong quân đội.

Từ khi bước vào viện sinh sản, cơn ác mộng này bắt đầu.

Viện sinh sản đúng như tên gọi, là nơi giam giữ tất cả Omega phạm tội, dùng làm công cụ xả dục và sinh sản cho mọi Alpha trong đế quốc.

Vì là Beta duy nhất – không thể thoát nhờ mang thai – tôi gần như chịu sự xâm hại của các Alpha mọi khoảnh khắc.

Mỗi khi có ý định phản kháng hay bỏ trốn, chiếc vòng cổ sẽ phóng điện.

Sự tuyệt vọng không thấy điểm dừng đã biến tôi thành xác không hồn, chỉ biết thụ động cam chịu.

Chẳng biết từ lúc nào, kẻ trên người tôi lại thay đổi.

Khi tôi đang kiệt sức, định để đầu óc trống rỗng thì nghe vài gã Alpha bắt đầu tán gẫu:”Nghe nói Thượng tá Quý Thâm hôm nay kết hôn rồi, không biết người anh ta để mắt là Omega nghiêng nước nghiêng thành thế nào…””Nghe nói hai người nảy sinh tình cảm ngay trong quân đội…””Lễ cưới đang phát trực tiếp, hoành tráng lắm…”

Vừa nói, bọn chúng bật tivi lên.

Căn phòng ồn ào, nhưng đầu tôi chỉ quẩn quanh bốn chữ: Quý Thâm kết hôn.

Nhưng trước khi chia xa… Quý Thâm rõ ràng đã hứa, đợi thắng trận trở về sẽ cưới tôi mà.

Đang vừa tủi thân vừa giận, suy nghĩ bị cắt ngang bởi gã Alpha bóp cằm tôi, ép ngẩng đầu.

Bọn chúng nhìn tôi bằng ánh mắt hạ lưu và khinh miệt, rồi cười rộ:”Các anh nhìn thằng đizếm này xem, y hệt phu nhân Thượng tá Quý kìa.””Tao nghe Omega của Thượng tá Quý có đứa em trai che giấu giới tính nhập ngũ, bại hoại kỷ luật quân đội nên mới bị tống vào đây, không lẽ là nó?””Người so với người chỉ có nước ch vì tức, anh trai mày gả cho Quý Thâm hưởng vinh hoa, còn mày thì sa đọa ở đây, bị bọn tao…”

Tôi không còn tâm trí nghe nhạo báng.

Chỉ dán mắt vào màn hình tivi, nhìn Omega bên Quý Thâm có dung mạo gần như đúc cùng mình, cảm giác máu toàn thân như đông cứng.

Đó là em trai sinh đôi – Thời Dực.

Kẻ che giấu giới tính bị phát hiện, đáng lẽ phải chịu khổ nhục là nó.

Trong lúc tôi gánh mọi thống khổ, nó giả tôi gả cho người tôi yêu.

Quý Thâm không nuốt lời, anh thực sự đến cưới tôi.

Chỉ là… anh không biết rước về kẻ giả mạo đã chiếm mất vị trí của tôi.

Tôi, Quý Thâm và Thời Dực từng là nhóm tân binh nhập ngũ.

Khác với tôi và Quý Thâm muốn tự tạo khoảng trời riêng trong quân đội, Thời Dực che giấu giới tính để leo “cành cao”.

Trước khi nhập ngũ, tôi từng khuyên Thời Dực.

Omega giả dạng đi lính là trọng tội, một khi bị lộ, hậu quả không lường trước.

Tôi nói vì nghĩ cho nó, nhưng Thời Dực không biết ơn.

Nó khóc lóc với cha mẹ rằng tôi, Beta tầm thường, đố kỵ thân phận Omega của nó, tìm cách ngăn cản.

Sự nuông chiều của cha mẹ với nó đến mức bất thường.

Thấy nước mắt, họ không còn giới hạn nào nữa.

Nhập ngũ, để giúp Thời Dực che giấu, tôi thường làm gấp đôi nhiệm vụ, hoàn thành thay cho hai người.

Nhưng không một lời cảm ơn.

Quân đội là tổ chức phân biệt thứ bậc nghiêm trọng, thực lực là tất cả.

Những Alpha ít tin tức tố còn bị bắt nạt, huống chi Beta không có tin tức tố như tôi.

Tôi gặp Quý Thâm khi đang bị mấy binh sĩ Alpha vây, gây khó dễ.

Anh tình cờ đi ngang, ra tay giúp.

Trước khi gặp, tôi đã nghe danh tiếng lẫy lừng của anh.

Xuất thân bình thường nhưng nhờ cấp độ tin tức tố cao, thiên phú tác chiến, anh nổi bật giữa “con ông cháu cha”.

Quý Thâm kéo tôi đứng dậy, nhíu mày:”Cậu không sao chứ?”

Tôi lắc đầu. Mấy gã Alpha hống hách, nhưng quân đội kỷ luật nghiêm, nếu không quá lớn, bọn chúng chỉ mỉa mai chứ không làm hại.

Vẻ mặt anh dịu lại đôi chút.

Tôi gãi đầu, nghĩ nên tỏ lòng cảm ơn:”Rất cảm ơn anh hôm nay đã giúp tôi… Nếu không chê, tôi mời anh một bữa cơm nhé.”

Quý Thâm nhìn tôi. Ánh mặt trời chiếu, phủ hào quang lên gương mặt tuấn tú.

Anh chỉ gật đầu. Tôi cảm giác tim như hụt một nhịp.

Kể từ đó, tôi và Quý Thâm dần trở nên thân thiết hơn. Có sự che chở của anh, đám Alpha từng lấy tôi làm trò tiêu khiển bắt đầu thu bớt thói hống hách.

Càng ở bên nhau, tôi càng nhận ra lòng biết ơn trong mình dường như đã nảy sinh một thứ cảm xúc khác. Tôi lo lắng thử lòng, và bất ngờ thay, Quý Thâm cũng có cùng tâm ý với tôi.

Chúng tôi ở bên nhau như một lẽ tự nhiên. Dù quân đội không cấm yêu đương, nhưng cũng chẳng hề khuyến khích. Vì vậy, chúng tôi chỉ có thể cẩn trọng che giấu tình cảm nồng cháy như muốn trào dâng khỏi lồng ngực, trước mặt mọi người đóng vai anh em tốt, nhưng lúc không ai nhìn lại lén lút trao nhau nụ hôn.

Cho đến một ngày, sự việc bị Thời Dực phát hiện khi nó đến tìm tôi. Tôi lo lắng chắn trước mặt Quý Thâm, nhưng thật bất ngờ, Thời Dực không hề làm khó dễ. Nó chỉ nhìn tôi, rồi nhìn Quý Thâm đang được tôi bảo vệ phía sau, khinh bỉ nói:”Một tên Alpha bước ra từ khu ổ chuột thì có tiền đồ gì chứ, chỉ có anh mới coi hắn như bảo bối không nỡ buông tay.”

Tôi siết chặt nắm đấm. Nghe lời nó hạ thấp Quý Thâm, lần đầu tiên tôi muốn đánh cho đứa em trai mà tôi đã nhường nhịn từ nhỏ đến lớn một trận ra trò. Nhưng sau khi được Quý Thâm nắm lấy lòng bàn tay, tôi vẫn ngoan ngoãn để anh dắt đi.

Đúng thật, Thời Dực luôn tự cao tự đại. Dù Quý Thâm có thiên phú hơn người, nhưng vẫn bị nó chê bai vì xuất thân không mấy hiển hách. Thế nhưng, ai mà ngờ, sau khi Quý Thâm lập công trở về, nó lại thay tôi để gả cho anh.

Tôi và Quý Thâm yêu nhau trong quân đội được hai năm, rồi bất đắc dĩ phải đối mặt cảnh chia ly. Quý Thâm nhờ biểu hiện xuất sắc nên được thăng làm Thượng tá và ra tiền tuyến, còn tôi vì tư chất bình thường, sau hai năm nghĩa vụ thì xuất ngũ.

Trước lúc biệt ly, Quý Thâm ôm chặt tôi vào lòng. Anh vốn luôn không lộ vui buồn ra mặt ấy lại đỏ hoe mắt, trông thật đáng thương. Anh trẻ con dùng ngón út móc lấy ngón út tôi, hẹn ước:”Thời Tiêu, đợi anh về anh sẽ cưới em. Em nhất định phải đợi anh… Anh chắc chắn sẽ về cưới em.”

Tôi ngẩng đầu, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi anh: “Được, em đợi anh về.”

Nhưng cuối cùng, tôi vẫn không đợi được Quý Thâm. Không lâu sau khi anh ra tiền tuyến, thân phận Omega của Thời Dực bị quân đội phát hiện. Nó tham vọng bám víu Alpha nhà giàu, nên đã lấy thân phận Beta để mập mờ, định bụng đến lúc chín muồi sẽ dâng thân.

Chỉ là… nó không ngờ “gậy ông lại đập lưng ông”. Nó không lường trước Alpha kia đã có người yêu là Beta. Nó cũng không ngờ người Beta kia công khai nhắm vào nó, cuối cùng trong lúc tranh chấp, vài ống thuốc ức chế Omega của nó vô tình rơi ra ngoài.

Sau khi kiểm tra, bằng chứng Thời Dực là Omega rõ như ban ngày. Omega giả dạng giới tính để nhập ngũ là trọng tội. Phán quyết cuối cùng: Thời Dực bị tước đoạt mọi quyền lợi hợp pháp của Omega, bị tuyên án thành nô lệ và sẽ bị đưa vào viện sinh sản trong vài ngày tới.

Thời Dực suýt ngất ngay trên tòa. Nhìn đứa con trai út được cưng chiều suốt hai mươi năm đang khóc nức nở vì sợ hãi, cha mẹ tôi đau lòng đến đứt từng khúc ruột.

Mẹ không ngừng lay cánh tay tôi:”Thời Tiêu, con là anh, con không thể trơ mắt nhìn em trai chịu khổ như vậy được…”

Dẫu đã đến mức này, sự thiên vị của bà vẫn không hề che giấu.

Tôi bất lực nhếch môi: “Trước khi nó đi, em đã nhắc nhở nó, cũng nhắc nhở cha mẹ rồi…”

Không biết cha mẹ dùng cách gì, Thời Dực không bị đưa thẳng đến viện sinh sản mà được ở lại nhà hai ngày. Tuy nhiên, viện sinh sản cử người canh gác ngay cửa để ngăn nó bỏ trốn.

Thời Dực từ lúc bước vào đã ôm mẹ mà khóc. Tiếng khóc của hai mẹ con cứ thế nện vào lòng cha tôi. Ông phiền muộn, rồi bắt đầu trách mắng tôi:”Thời Tiêu, sao con vô dụng và máu lạnh thế này! Chẳng lẽ con định trơ mắt nhìn em trai vào viện sinh sản chịu khổ sao?!”

Tôi không buồn quan tâm, đứng dậy định về phòng. Nhưng Thời Dực lại như vồ được cọng rơm cứu mạng:”Cha mẹ! Anh trai và con là anh em sinh đôi…”

Tim tôi thắt lại. Gần như ngay lập tức tôi đoán ý đồ của nó. Nhưng chưa kịp phản bác, cha vui mừng lên tiếng:”Đúng rồi, Thời Tiêu và con là sinh đôi… Chỉ cần nó thay con đến viện sinh sản, Tiểu Dực sẽ không phải chịu khổ nữa.”

Ánh mắt cả ba người tập trung vào tôi. Trong đôi mắt thỏ đỏ hoe vì khóc của Thời Dực lộ vẻ ác ý. Mẹ cũng lên tiếng:”Thời Tiêu, con thay Tiểu Dực đi, coi như mẹ cầu xin con. Con là Beta, dù có đến đó cũng chẳng sao, nhưng Tiểu Dực là Omega, nó mà đi thì cả đời coi như hủy hoại rồi…”

Bà xót xa lau nước mắt cho Thời Dực, động tác dịu dàng, nhưng lời nói như nhát dao xẻ nát lòng tôi. Từ nhỏ tôi chịu thiệt thòi vì là Beta, nhường nhịn nó đủ thứ. Giờ đây, họ đường hoàng đòi tôi nhường cả tôn nghiêm và thân xác để chuộc tội cho nó.

Mắt tôi đỏ hoe, nghẹn ngào:”Mẹ, dù con là Beta, họ cũng sẽ không tha cho con đâu. Họ sẽ hủy hoại Thời Dực, cũng sẽ hủy hoại cả con…”

“Mày chỉ là Beta, có mang thai được đâu mà sợ! Mày thay Tiểu Dực đi cũng phải đi, không đi cũng phải đi!” – mẹ tôi đáp.

Khoảnh khắc đó, tôi tin cha mẹ sẽ luôn thiên vị Thời Dực vô điều kiện.

Ngay lập tức, tôi quyết định phải trốn. Tôi không thể làm thế thân cho nó. Quý Thâm đã hứa cưới tôi, nhưng cha mẹ không cho cơ hội.

Cuối cùng, tôi vẫn bị đưa đi dưới danh nghĩa Thời Dực, thậm chí bị đánh roi vì tội bỏ trốn. Kể từ đó, cơn ác mộng bắt đầu. Tôi trở thành món đồ chơi cho mọi Alpha trong đế quốc, ai cũng giày vò được.

Tôi thoát ra khỏi dòng hồi ức. Không biết bao lâu trôi qua, gã Alpha đang thỏa mãn dục vọng trên người tôi cuối cùng cũng dừng lại. Lễ cưới trên tivi đã kết thúc.

Thời Dực và Quý Thâm hoàn thành nghi thức, ôm hôn nhau nồng cháy dưới tiếng vỗ tay chúc phúc của khách mời. Cảnh tượng đâm thẳng vào mắt tôi. Anh sẽ không đến cứu tôi nữa, niềm tin duy nhất để tôi bám trụ tan biến.

Tim đau như bị gặm nhấm, tôi không kìm được nước mắt, vừa nấc nghẹn vừa gọi tên Quý Thâm trong vô thức. 

Khi bị ép đến đây, tôi không khóc. Khi bị đám Alpha bạo hành, tôi cũng không khóc. Nhưng giờ thì không thể kìm, nước mắt vỡ òa cuốn trôi mọi uất ức.

Quý Thâm không nghe thấy. Thứ tôi nhận được chỉ là sự nhạo báng của kẻ thủ ác.

Một gã Alpha bóp cằm tôi, khoe với đồng bọn:”Nhìn kìa, thằng điếm này khóc rồi. Sao thế, thấy anh trai hạnh phúc quá nên cảm động à?””Mà nói đi cũng phải nói lại, mày với thằng Thời Tiêu trông giống hệt nhau. Bọn tao chơi mày, tính ra cũng gián tiếp chơi Omega của Thượng tá Quý rồi còn gì?”

Bọn chúng cười hô hố. Tôi dùng chút sức lực cuối cùng cắn mạnh vào bàn tay đang bóp mặt mình. Chiếc vòng trên cổ phóng điện cực mạnh, nhưng tôi không buông răng.

“Thằng khốn—” Gã Alpha bị cắn hét lên vì bất ngờ. Hắn hoàn hồn liền tát tôi một cú trời giáng, khiến tôi ngã văng từ bàn xuống đất. Dù vậy, hắn chưa hả giận, những cú đấm trút xuống tôi như mưa. Tôi chỉ biết co quắp, bảo vệ những chỗ hiểm yếu.

Đột nhiên, nỗi đau nhạt dần, dường như tôi càng lúc càng xa cách. Tầm nhìn mờ dần rồi tối sầm. Quý Thâm, có lẽ… em thực sự không đợi được anh nữa rồi.

Chỉ tiếc là tôi không chết dưới sự hành hạ đó. Quy định viện sinh sản đã cứu tôi. Nơi đây giam giữ nô lệ, nhưng những cái chết bất thường không dễ để êm xuôi. Tôi được cứu sống, nhưng chỉ chịu thêm tủi nhục. Vì gương mặt giống hệt Thời Dực, ngày càng nhiều Alpha tìm đến, trêu chọc nhau rằng chiếm tôi là nếm mùi Omega của Quý Thâm.

Tôi buộc chịu tất cả, không thấy lối thoát, không thấy hy vọng. Ngay khi tưởng mình sẽ thối rữa trong nỗi đau vô tận, bước ngoặt đến. Viện sinh sản bạo loạn, đế quốc cử quân đội trấn áp.

Khi Quý Thâm phá cửa ngục xông vào, tôi đang bị một gã Alpha đè dưới thân lăng nhục. Tôi tê dại quay lại, khoảnh khắc chạm mắt anh, cứ ngỡ ảo giác. Theo quân luật, Alpha cấp bậc như anh không cần trực tiếp trấn áp bạo loạn.

Nhìn tôi, gương mặt lạnh lùng Quý Thâm chuyển sang kinh hoàng. Tôi vội che mặt, cố giấu thân thể vô ích. Nước mắt tuôn rơi, mọi kiên cường tan biến, uất ức vỡ òa.

Gã Alpha trên người tôi bị Quý Thâm một đạp văng ra xa. Anh ôm chầm tôi vào lòng, run rẩy gọi:”…Tiêu?”

Tôi dùng tay run nắm chặt cổ áo anh, nức nở đáp lại một tiếng. Nước mắt Quý Thâm rơi xuống vai tôi, anh ôm thật chặt:”Xin lỗi em, Thời Tiêu, anh đến muộn rồi.”

Tôi khoác lên mình chiếc áo đại của Quý Thâm, được anh đưa ra khỏi viện sinh sản. Lâu ngày không nhìn thấy ánh sáng, khi nắng chiếu vào người, phản ứng đầu tiên của tôi là nhói đau. Theo bản năng, tôi rùng mình, siết chặt đầu ngón tay, ép bản thân phải thích nghi. Rốt cuộc, tôi đã thoát khỏi bóng tối, sớm muộn gì cũng phải làm quen với ánh sáng thôi.

Quý Thâm đưa tôi về nhà. Trên đường đi, tôi quay đầu lại, chạm phải ánh mắt không rời của anh. Anh khẽ xoa khóe mắt tôi:”Xin lỗi em… Anh đã không ở bên khi em gặp nguy hiểm, để em chịu bao đau khổ vô cớ này.”

Thấy tôi không phản ứng tiêu cực trước những cử chỉ thân mật, anh mới dám cẩn thận tiến lại gần, ôm tôi vào lòng. Tôi hỏi tại sao anh lại xuất hiện ở viện sinh sản, và anh thú nhận tất cả. Chỉ vài ngày sau khi cha mẹ cưỡng ép tôi vào viện sinh sản, Quý Thâm từ tiền tuyến trở về với cấp bậc Thượng tá, đích thân đến nhà hỏi cưới. Cha mẹ tôi và Thời Dực không bỏ lỡ cơ hội “một người làm quan cả họ được nhờ”. Thời Dực dùng danh nghĩa của tôi, lấy lý do phân hóa lần hai thành Omega để gả cho anh.

Nhưng khi sống cùng nhau, Quý Thâm nhận ra có điều bất thường. Dù lúc chuyện Thời Dực là Omega bị lộ, anh đang ở tiền tuyến, nhưng không hoàn toàn mất liên lạc với bên ngoài. Khi sơ hở của Thời Dực lộ ra, nghi ngờ lóe lên trong lòng Quý Thâm. Sau vài lần thử lòng, anh xác định người Omega anh cưới về không phải người thương trong tim. Anh sợ làm ầm lên sẽ liên lụy đến tôi, nên chỉ quản thúc cha mẹ và Thời Dực tại nhà, ép hỏi tung tích tôi. Cha mẹ tôi không nói, anh đành dựa vào suy đoán, mượn cớ đi trấn áp bạo loạn để đến viện sinh sản.

Trên đường, anh cầu nguyện suốt cả chặng đường, nhưng kết quả vẫn là điều anh không muốn. Giọng anh nghẹn ngào đỏ hoe mắt:”Xin lỗi… A Tiêu, anh phát hiện muộn quá, mới khiến em khổ thế này…”

Tôi vụng về xoa đầu anh: “Không phải lỗi của anh.” Đúng vậy, không phải lỗi Quý Thâm. Đây là bi kịch do sự tham lam và vô liêm sỉ của cha mẹ tôi và Thời Dực. Tôi từng nhẫn nhịn sự thiên vị và tổn thương của họ hết lần này đến lần khác. Giờ, tôi không nhịn nữa.

Về đến nhà, Quý Thâm dẫn tôi xuống tầng hầm. Thời Dực đang bị nhốt ở đó, mặt còn đầy vết thương chưa lành. Nhìn bộ dạng thê thảm của nó, tôi trào dâng một cảm giác khoái lạc, những vết sẹo dường như cũng dịu đi. Nó thấy tôi như cứu tinh:”Anh! Mau bảo Quý Thâm thả em ra!”

Tôi cười lạnh: “Thời Dực, dựa vào đâu mà cậu nghĩ tôi cứu cậu? Sau khi ép tôi vào viện sinh sản, đóng giả tôi gả cho người tôi yêu, cậu vẫn trơ trẽn cầu xin tôi cứu mạng?”

Mặt Thời Dực cắt không còn giọt máu, nhưng tôi vẫn nhấn mạnh:”Cậu thử nghĩ xem, che giấu thân phận Omega để nhập ngũ, trốn tránh phán quyết tòa án… Với bấy nhiêu tội, cậu sắp đối mặt với cái gì.”

Nó bàng hoàng, mặt tái mét. Nhanh chóng, nó ôm bụng dưới rồi cười quái dị:”Nhưng anh ơi, em mang thai con của Quý Thâm rồi.”

Tim tôi như bị bóp nghẹt. Quý Thâm ôm chặt tôi, quát:”Tôi chưa từng chạm vào cậu, sao cậu có thể có thai con tôi?”

Thời Dực gần như điên loạn: “Tại sao? Tại sao anh vẫn chọn Thời Tiêu?! Em là Omega, em có thể mang thai, còn nó chỉ là Beta bị đám Alpha chơi chán rồi…”

Tôi tát nó, mặt Thời Dực sưng vù. Nó lao vào tôi, tôi bồi thêm cái tát nữa. Lúc này tôi nhận ra, mọi nhường nhịn và hy sinh sẽ không được đền đáp, ngược lại còn bị xem là lẽ đương nhiên.

Ra khỏi tầng hầm, Quý Thâm nắm tay tôi, nghiêm túc: “A Tiêu, anh và Thời Dực thật sự không có gì cả.”Tôi mỉm cười: “Em biết mà.”

Ngay sau đó, cha mẹ tôi chạy đến nhà họ Quý. Mẹ khóc lóc:”Thời Tiêu, con cầu xin Quý Thâm thả Tiểu Dực ra đi, nó từ nhỏ chưa từng chịu khổ, sao chịu nổi bị nhốt dưới hầm…”

Tôi nhếch môi, lạnh lùng: “Nó phạm lỗi thì phải chịu phạt.”

Cha tôi nổi giận: “Thời Tiêu, sao mày máu lạnh thế hả?! Tiểu Dực là em ruột mày, nỡ lòng nhìn nó chịu khổ sao?”

Tôi lạnh lùng: “Chuyện quá khứ tôi không muốn truy cứu, coi như trả hết ơn sinh thành. Hai người bước ra khỏi cửa này thì đừng xen vào chuyện tôi và Thời Dực nữa. Từ nay coi như không có đứa con này đi.”

Mẹ tôi khóc om sòm, cha muốn lao lên đánh tôi nhưng bị Quý Thâm ngăn lại. Từ khoảnh khắc họ bắt tôi đi thay Thời Dực, chúng tôi đã là người dưng rồi.

Luật pháp đế quốc có biện pháp bảo vệ đặc biệt cho Omega đang mang thai. Tòa án dời thời gian đưa Thời Dực vào viện sinh sản sau khi sinh. Nó định chạy về tìm cha mẹ, nhưng lần này vận mệnh không nghiêng về nó nữa. Nó gặp tai nạn, đứa bé không giữ được. Tôi bình thản xóa khung chat với người Beta đã chặn nó lại.

Mất đi “lệnh bài miễn tử” là cái thai, Thời Dực bị đưa vào viện sinh sản khi cơ thể chưa hồi phục. Cha mẹ tôi tìm mọi cách nhưng không cứu nổi nó. Trong cơn tuyệt vọng, họ còn định bắt cóc tôi để thực hiện kế hoạch cũ. Tôi không trốn, đẩy cửa bước vào phòng, hai quân nhân theo sau tôi đưa Thời Dực đi. Mẹ tôi quỳ xuống cầu xin, nhưng bị đẩy ra tàn nhẫn. Quý Thâm đứng sau ôm tôi, vỗ về: “Không sao rồi… A Tiêu, tất cả đã qua rồi, đừng sợ.”

Thời Dực cuối cùng vẫn bị tống vào viện sinh sản. Nó phản kháng, đám Alpha hành hạ hăng hơn, dần dần tính khí nó bị mài mòn, trở nên sợ hãi mọi thứ. Cha mẹ tôi nhiều lần muốn vào thăm nhưng bị từ chối. Tôi đồng ý giám sát. Khi họ được phép vào thăm, Thời Dực đang bị đè xuống, tên Alpha bóp cằm nó, ra lệnh: “Nếu mày khai tội người khác, được giảm án đấy…”

Đầu óc chưa tỉnh táo, Thời Dực gạt sạch tội lỗi sang cha mẹ để bảo vệ mình. Mẹ tôi sốc ngất, cha tôi gục xuống. Tôi ngồi trong phòng giám sát, nhìn cảnh này, cuối cùng nở nụ cười mãn nguyện. Tôi đặc biệt dặn tên Alpha kia thử lòng Thời Dực, và nó quả nhiên ích kỷ, vứt bỏ cả cha mẹ để bảo vệ mình. Tôi bấm điện thoại: “Tôi muốn khởi tố… vụ án liên quan cha mẹ tôi.”

Vụ án được thụ lý. Mẹ tôi bạo bệnh qua đời, cha tôi vào tù, Thời Dực hóa điên vì lời hứa của tên Alpha kia chỉ là cú lừa.

Một buổi sớm mai, tôi tựa vào lòng Quý Thâm, tỉnh dậy trước anh. Tia nắng chiếu qua rèm cửa khe hở. Tôi nheo mắt, đưa tay hứng lấy luồng sáng đó. Thật ấm áp. Bóng tối bao trùm trước kia đã tan biến, tôi đón chào cuộc đời mới.