Chương 7
“Đến giờ, con tôi vẫn bặt vô âm tín. Hai kẻ này không chỉ hủy hoại tôi mà còn hủy hoại cả đứa con của tôi.
Tôi muốn hỏi Phó Mặc Thâm một câu: con của kẻ thứ ba sinh ra thì là con anh, còn con tôi sinh ra thì không phải sao?Nếu anh không chấp nhận mẹ con tôi, anh có thể nói, tôi sẽ ly hôn, rời đi, thành toàn cho anh và cô ta. Nhưng tại sao anh lại tàn nhẫn đến mức tráo con tôi, để tôi phải nuôi con của kẻ thứ ba, còn con tôi thì bị các người hủy hoại?”
Những lời này khiến Phó Mặc Thâm và Cố Nhược Dao trở thành hai con chuột cống bị cả xã hội nguyền rủa.
Thị trường chứng khoán của tập đoàn Phó Thị lao dốc không phanh, cổ phiếu sụt giá đến mức phải ngừng giao dịch.
Trong khi đó, tôi vừa tìm cách truy tung con mình, vừa tiến hành thủ tục ly hôn với Phó Mặc Thâm.
Ngay trong ngày Phó Mặc Thâm và Cố Nhược Dao bị bắt, bố mẹ của anh ta đã liên lạc với tôi, nhưng tôi không gặp. Tất cả đều giao cho bố mẹ tôi xử lý, bởi người lớn dễ nói chuyện bình đẳng với nhau hơn.
Vừa kết thúc buổi livestream, tôi nhận được điện thoại của anh trai.
Anh nói:
“Hi Hi, anh đã đưa người về quê của Cố Nhược Dao và tìm được bố mẹ cô ta. Họ thừa nhận rằng, sáu năm trước, Cố Nhược Dao mang về một bé trai. Nhưng chỉ sau một tháng, họ đã bán đứa bé với giá 50 nghìn tệ.”
Nghe đến chữ “bán”, nước mắt tôi lập tức tuôn rơi.
Đứa con mà tôi đã mang nặng đẻ đau suốt mười tháng, bị cha ruột tráo đổi và rồi bị bán đi như một món hàng.
Tôi hận không thể xé xác cả gia đình Phó Mặc Thâm và Cố Nhược Dao ra từng mảnh.
Anh trai an ủi:
“Đừng khóc, Hi Hi. Anh nhất định sẽ tìm lại cháu trai của mình.”
Hôm sau, cảnh sát liên lạc với tôi.
Phó Mặc Thâm và Cố Nhược Dao đã khai hết tại đồn.
Thì ra, bảy năm trước, khi Cố Nhược Dao còn làm việc tại quán bar, cô ta đã quen biết Phó Mặc Thâm.
Một cô bé nghèo chăm chỉ và một tổng tài lạnh lùng cao ngạo, hai người tưởng chừng không liên quan gì đến nhau, vậy mà lại bất ngờ qua đêm cùng nhau.
Sau khi biết mình có thai, Cố Nhược Dao tìm đến Phó Mặc Thâm.
Đúng lúc đó, tôi cũng phát hiện mình mang thai.
Cố Nhược Dao khóc lóc, nói rằng cô ta không muốn phá hoại gia đình của Phó Mặc Thâm, nhưng đứa bé trong bụng cô ta thì vô tội.
Phó Mặc Thâm nhìn dáng vẻ nước mắt ngắn dài của cô ta, không kìm được sự thương cảm, liền cho người đưa cô ta đi giấu.
Khi Cố Nhược Dao sinh xong, hắn tìm cơ hội tráo đổi con của tôi với con của cô ta.
Đứa trẻ trong bụng cô ta là vô tội, vậy đứa con mà tôi mang nặng đẻ đau suốt mười tháng, lại đáng bị tráo đổi rồi bị bán sao?
Lũ cầm thú này, chúng đáng chết!
Tôi nói với cảnh sát:
“Chuyện này tôi tuyệt đối không hòa giải. Tôi muốn kiện đến cùng, để bọn chúng phải trả giá!”
Một nữ cảnh sát nhìn tôi với ánh mắt đầy thông cảm, nhẹ nhàng vỗ vai tôi và an ủi:
“Theo lời khai của Phó Mặc Thâm, con ruột của cô đã được Cố Nhược Dao mang về quê giao cho bố mẹ cô ta, nhưng chưa đến hai tháng đã qua đời. Cô hãy nén đau buồn.”
Tôi giận dữ:
“Hắn nói dối! Con tôi đã bị bố mẹ của Cố Nhược Dao bán với giá 50 nghìn tệ. Tôi có bằng chứng từ chính miệng họ thừa nhận.”
Nói xong, tôi gửi đoạn video mà anh trai quay lại được vào điện thoại của nữ cảnh sát.
Anh trai tôi làm việc rất cẩn thận, vừa khiến bố mẹ của Cố Nhược Dao khai thật, vừa không để lại dấu vết nào có thể làm bằng chứng chống lại họ.
Sau khi xem xong video, các cảnh sát đều biến sắc:
“Yên tâm, cô Giang, vụ án này có liên quan rộng rãi, chúng tôi nhất định sẽ phá án nhanh nhất.”
Tôi nghẹn ngào cảm ơn các sĩ quan.