Yêu Được Bỏ Được


Chương 9

23

Tôi nhanh chóng hoàn tất thủ tục và ra nước ngoài.

Vào tháng thứ hai khi tôi ở nước ngoài, tôi nhận được cuộc gọi từ Chu Nguyên: “Lam Ninh, tôi không muốn làm phiền cô đâu, nhưng tình trạng của Vệ Nhiên hiện giờ rất tệ cậu ấy gần như từ bỏ điều trị.”

Tôi bình thản đáp: “Vậy anh nên tìm bác sĩ tâm lý đi.”

Chu Nguyên bị tôi chặn họng, im lặng một lúc rồi nói thẳng: “Tôi nói thật, tất cả đều là vì cô.”

Vệ Nhiên vẫn không thay đổi, luôn tự cho mình là đúng.

Trước đây hắn dùng tuyệt thực để ép tôi đến gặp.

Bây giờ lại dùng việc từ bỏ điều trị để muốn gặp tôi thêm lần nữa.

“Liên quan gì đến tôi?”

Tôi không muốn phí lời thêm với Chu Nguyên, trước khi cúp máy, tôi nói: “Đừng trách tôi không nhắc nhở anh, những ai gần gũi với Vệ Nhiên đều gặp xui xẻo.

“Tôi đoán, anh cũng sắp tới lượt đấy.”

“Cẩn thận kẻo lại bị bắt.”

24

Tôi đưa Triệu Sam vào làm trong công ty, những lúc rảnh rỗi chúng tôi cùng nhau đi du lịch.

Cô ấy dẫn tôi đi ngắm bình minh, hoàng hôn, khám phá đất nước rộng lớn, tìm hiểu phong tục tập quán.

Sau một chuyến trở về, Triệu Sam đột nhiên khều tôi nói: “Cậu xem, lần này ra ngoài không mang thuốc, mà cũng chẳng sao cả.”

Tôi sững người, rất lâu sau mới hiểu ra.

Hóa ra Triệu Sam đã biết từ lâu chuyện tôi bị trầm cảm nhẹ.

“Ừ, hình như thật sự đã khá hơn rồi.”

Đó là vào năm thứ ba tôi yêu Vệ Nhiên.

Hắn càng ngày càng kiểm soát tôi chặt chẽ hơn.

Không chỉ công việc, thậm chí đến cả bạn bè.

Vì yêu hắn, tôi nhẫn nhịn mọi chuyện.

Nhưng ngay cả Kiều Sam cũng nhận ra tôi có dấu hiệu trầm cảm nhẹ.

Còn Vệ Nhiên thì sao? Tại sao hắn không nhận ra?

Từng có lúc thế giới của tôi chỉ thu gọn trong một không gian nhỏ bé.

Tôi từ bỏ sở thích, từ bỏ sự nghiệp mà mình đã kiên trì theo đuổi.

Sau này, tôi gặp lại nhiều bạn bè đi khắp nơi.

Những gì tôi từng mất dần dần quay lại với tôi, thậm chí còn nhiều hơn.

Sự tôn trọng, thấu hiểu, lời khen ngợi, tiếng vỗ tay, tiếng reo hò.

25

Thực ra, có một câu nói của Vệ Nhiên rất đúng.

Tôi quả thật thiếu thốn tình yêu.

Hai mươi năm đầu đời, cha mẹ đều mất sớm, tôi phải tự mình vật lộn, trải qua muôn vàn khó khăn để lớn lên.

Khi trưởng thành, tôi khao khát được yêu, mắc kẹt trong tình yêu để nỗi lòng trĩu nặng.

Chẳng ai từng cho tôi hơi ấm, cũng chẳng ai dạy tôi tình yêu là gì.

Vậy nên chỉ cần một bó hoa, một lời tỏ tình.

Cũng khiến tôi sẵn sàng đánh đổi nhiều năm thanh xuân.

Tôi từng nghĩ cái tên của mình thật không hay.

Một chữ “Ninh”, gói gọn cả nửa đời tôi, chỉ khiến người khác nghĩ đến vị chua chát đắng ngắt của chanh.

Về sau, tôi tìm thấy quyển nhật ký mẹ để lại.

Ngày tôi chào đời, mẹ viết:

“Ninh sinh tường lạc, con gái của mẹ phải sống hạnh phúc, an lành cả đời.”

Cảm nhận làn gió thổi qua tai, tôi thầm nghĩ: “Lâm Ninh, cậu thật sự rất giỏi.”

Cuối cùng, sau bao năm cậu đã lấy lại được sự dũng cảm.

Cậu đã kiên định học được cách yêu thương bản thân.