Cẩm Đường


Chương 12

27.

“Dù có phải là sự thật hay không, để quốc sư đi một vòng khắc rõ.”

“Trẫm an tâm, ngươi cũng an tâm.”

Hoàng hậu bệnh tật lâu ngày không dậy nổi cũng đứng bên cạnh Thẩm Xung, nhìn ta bằng ánh mắt u ám. Dùng khẩu ngữ mà chỉ hai chúng ta hiểu, ra hiệu cho ta:

“Ngươi lại phải ch.ết trong tay ta một lần nữa.”

Tên gọi là Quốc sư này, mười lăm năm trước đã đặt định hồn châu lên xương cốt của ta, mười lăm năm sau lại được mời đến để huỷ diệt ta một lần nữa. Nhưng Chu Huân à, làm người không thể ngã ở cùng một chỗ đến hai lần đâu.

Ta mang theo nụ cười nhạt, gật đầu với Thẩm Xung:

“Đúng vậy, cứ như vậy mà làm, chúng ta đều sẽ an tâm.”

Phù chú của quốc sư dán lên người ta, ngũ vị chân hỏa từ mặt đi qua, khiến ta nóng rát đến đau đớn. Ta vẫn nở nụ cười nhìn về phía Thẩm Xung. Thậm chí bởi vì hắn chột dạ mà không dám nhìn thẳng vào ta.

Ta hồi tưởng lại cả cuộc đời này, sai lầm lớn nhất chính là vào thời điểm bất lực nhất, ta và Thẩm Xung là những kẻ lạc lối đã một mực sưởi ấm cho nhau. Ta xả thân đấu tranh vì hắn, nhưng hắn ngay cả dũng khí lên tiếng vì ta cũng không có.
Thật đáng thương cho đệ đệ của ta, hài cốt mãi chìm sâu dưới hồ nước, không bao giờ có thể đoạn tụ cùng ta.

Quá trình dài dằng dặc kết thúc, Hoàng hậu lại một lần nữa hoảng sợ:

“Sao lại như vậy!”

Ta ngã quỵ xuống đất, mang theo sự mệt mỏi sau một ngày vật lộn, kiên quyết nhìn nàng:

“Không thì như thế nào?”

“Sẽ như Hoàng hậu nói, ta đứng ở chỗ này hộc m.áu mà ch.ết ư?”

Vừa dứt lời, Thẩm Xung mặt mày tái nhợt, đột ngột nhổ ra một ngụm m.áu, ngay lập tức ngã xuống không đứng dậy nổi. Mà trong lòng ngực của ta, viên ngọc trắng mang theo tàn hồn của Mạnh Cẩm, vừa lúc run rẩy.

Thật tốt, mượn chân long khí để tái tạo hồn phách cho Mạnh Cẩm.

“Yêu đạo to gan, dám mưu hại hoàng đế, bắt lại cho ai gia.”

Thái hậu vội vã đến, theo sau là vị quốc sư chân chính. Hoàng hậu mượn tay của yêu đạo, hại tính mạng của Hoàng đế, Thái hậu lập tức đưa người vào lãnh cung. 
Đây chính là kế hoạch của ta, một mũi tên trúng hai đích, để cả ta và Thái hậu đều đạt được điều mà mình mong muốn. 

Thẩm Xung mặt mày xám như tro tàn, nằm trên giường không nói nên lời. Ta biết hắn đang ở trong khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời, bèn kể cho hắn nghe một câu chuyện: 

“Yêu đạo đã mượn chân long khí của ngươi, cũng đã từng đặt trấn hồn châu lên hài cốt của Vân Đường vào mười lăm năm trước.”

“Vân Đường đã ch.ết, nhưng lại không thực sự ch.ết. Trở thành cô hồn dã quỷ, mòn mỏi chờ đợi phu quân của nàng đến đón nàng.”

“Nhưng sau đó, người đến đón nàng lại là một tiểu cô nương, tên là Mạnh Cẩm.” 

Thẩm Xung mở mắt trừng trừng.

“Ngươi đoán xem tại sao hắn dám đánh cược mạng sống để giúp ta lấy mạng của ngươi?”

“Bởi vì, nếu ta dùng m.áu hiến tế, hắn sẽ bị phản phệ khiến hồn phi phách tán.”

Trên đời này, chỉ dùng tay tự tát chính mình mới biết được đau. Ta không cần sự hối hận của bất kỳ ai, ta muốn bọn họ cảm nhận được nỗi đau chân chính ở trong thân thể.

Bao gồm cả Thẩm Xung.

Thẩm Xung nhìn ta chằm chằm, vẻ mặt phức tạp. 

“Cảm giác ch.ết dưới tay chính thê là quý nữ thế gia mà ngươi tôn trọng nhất như thế nào? Hẳn là rất đau đớn.” 

“Ngươi có biết, khi ta biết ngươi phản bội ta một lần nữa, ta đã đau đớn đến mức nào không? Khi ta bị ngươi vứt bỏ hết lần này đến lần khác có bao nhiêu đau khổ, ngươi có biết hay không?”

Đôi mắt Thẩm Xung đỏ ngầu, nhìn ta không chớp mắt.

“Ngươi đang nhìn Mạnh Cẩm hay là nhìn Vân Đường?”

“Không sao, người nào cũng đều là ta cả.”

“Chỉ là ngươi không xứng.” 

“Thái hậu sẽ chăm sóc ngươi thật tốt, rốt cuộc thì bà ấy đã nuôi dưỡng ngươi nhiều năm như vậy, lại bị thân thủ của ngươi hại ch.ết nhi tử của bà ấy. Bà ấy hận ngươi hơn bất kì người nào khác.”

“Giang sơn? Đúng, ngươi yêu nhất chính là giang sơn. Hãy giao nó cho nhi tử của ta đi, bởi đến cùng thì một nửa giang sơn này là ta giúp ngươi có được.”

“Ngươi quản một nửa, nửa còn lại để ta quản đi.”

Ta đứng dậy rời đi, không hề liếc nhìn hắn.

Ngược lại, ta thường xuyên đến lãnh cung thăm Chu Huân.

28.

Mỗi lần đến ta đều mang theo lễ vật.

Không phải là phụ thân – người đã giúp nàng ta bày mưu tính kế, thì cũng là ca ca đã từng là chỗ dựa của nàng ta, cuối cùng còn có mẫu thân nàng đã đưa thuốc phá thai cho ta để gi.ết ch.ết đứa bé của ta.

Mỗi người đều phải chịu đau đớn như những gì ca ca của nàng đã từng làm với ta, từng chút một trải qua bảy mươi hai cực hình, đến khi tắt thở mới có thể kết thúc.

Ban đâu Chu Huân hận thấu xương, sau đó là kêu gào khóc lóc, cuối cùng là hận không thể liều mạng với ta. Dần dà lại chuyển thành sợ hãi, bị khuất phục, sau đó đau khổ mà cầu xin tha mạng.

Ta không chấp nhận, bèn tiếp tục nhục nhã nàng ta. Cuối cùng, nàng ta bị bức điên, muốn cướp dao t.ự s.át, nhưng bị hộ vệ cản lại:

“Mỗi ngày đều phải chăm sóc nàng cho thật tốt, ai dám để nàng ta ch.ết, bổn cung sẽ tru di cửu tộc kẻ đó.” 

Lãnh cung chôn vùi người nhà nàng, ngày ngày có nàng cùng bầu bạn.
Chu Huân không ch.ết được, nhưng cũng không sống nổi, giống như ta ngày ngày treo mình đánh đu trên cây đào lúc trước.

Ngày qua ngày, tiếp tục chịu đựng mà thôi.

29.

Thù lớn đã báo, nhi tử của ta cũng trở thành Tân đế. 

Thằng bé có thừa sự kính trọng dành cho ta, dưới sự ám chỉ của ta, đã lật lại bản án oan sai, minh oan cho Vân gia.

Không còn phiền muộn, ta chính là vị Thái hậu trẻ tuổi nhất, phúc khí vô tận.

Yến tiệc trong cung được tổ chức long trọng, người đời đều nói ta không chịu nổi cô đơn, thích nhất là tiệc tùng xa hoa lãng phí.

Ta không để tâm, vẫn tiếp tục làm theo ý mình. 

Cho đến khi ta nhìn thấy phu nhân của Thế tử Vinh Ân Hầu vác bụng bầu đi đến trong buổi yến tiệc, lại không nhịn được mà vui vẻ.

Vinh Ân Hầu truyền đời thừa kế tước vị, gia phong rất chính trực, nếu không phải gặp khó khăn trên con đường tìm con nối dõi, cơ bản sẽ không có chuyện nạp thiếp. 

Thế tử và phu nhân lại là thanh mai trúc mã, tình cảm vô cùng thắm thiết, đứa trẻ mới năm tháng, đã được chuẩn bị đầy đủ mọi thứ trong đời. Sự cưng chiều ấy, có thể nhìn thấy rất rõ. Gia đình như vậy, thật sự rất tốt. 

“Tiểu phu nhân của Vinh Ân Hầu, hãy lại đây, ai gia thấy ngươi có hỷ, muốn thưởng cho ngươi một món quà.”

Tiểu cô nương thoáng nhìn qua Thế tử, dưới ánh mắt trấn an của đối phương, mới từ từ đi đến trước mặt ta.

Ta lấy ra viên bạch ngọc đã giấu từ lâu, nhét vào trong tay nàng. 

“Dùng để làm vật an thai, ngươi hãy mang theo bên mình mỗi ngày.”

Nàng mỉm cười nhận lấy, tạ ơn.

Nhìn nàng dần đi xa, ta nhớ đến tiểu cô nương ngồi dưới gốc cây đào ăn thịt khô cùng với ta.

“Kiếp sau đầu thai vào gia đình trong sạch, ta đã giúp cô tìm được rồi, cô nhất định nhất định phải thật hạnh phúc đấy.”