Hệ Thống 738


Chương 10

19

Cảnh sát bắt Thẩm Tinh Viễn vì tội bắt cóc.

Hắn ta bình tĩnh, biết rõ Thẩm phụ Thẩm phu nhân sẽ bảo lãnh cho hắn ta.

Cho đến khi tôi cầm USB xuất hiện.

“Anh tưởng rằng có được những bí mật này là có thể tiếp quản Thẩm gia?”

Ánh sáng lạnh lẽo hắt lên chiếc còng trên cổ tay Thẩm Tinh Viễn, ánh đèn huỳnh quang trong phòng thẩm vấn đốt lên hai đốm lửa u ám trong đáy mắt hắn ta.

Tôi cảm thấy khó hiểu.

“Tiếp quản Thẩm gia để làm gì?”

Thẩm Tinh Viễn: “???”

Mục đích thực sự là tống hắn ta vào tù.

Ai nói tôi muốn tiếp quản đâu.

Mấy cái ngành xám xịt dơ dáy này đang thịnh hành, ai mà muốn rước xui vào người.

Theo dòng chảy giao dịch đen suốt hai mươi năm của Tập đoàn Thẩm Thị phơi bày như thác đổ, Thẩm gia coi như xong đời dưới tay Thẩm Tinh Viễn.

Thẩm phụ tức đến phát bệnh, liệt giường luôn.

Thẩm phu nhân ở đầu dây bên kia oán độc nguyền rủa tôi.

Tôi kiên nhẫn nghe hết lời bà rồi mới cúp máy.

Thẩm Tinh Viễn tiều tụy đến thảm hại, trước khi vào còn hỏi tôi ba chữ cuối cùng.

“Tại sao vậy?”

Tôi nhìn xung quanh.

Vẻ mặt cổ quái, chỉ vào chính mình.

“Anh đang hỏi tôi tại sao?”

Hắn ta quên mất hai mươi năm vết nhơ chồng chất của mình rồi sao.

“Trí nhớ kém cũng không sao, cứ lao động là có thuốc chữa.”

20

Trong cơ thể tôi vẫn còn 738.

Sau lần cưỡng ép khống chế cơ thể trước, 738 ngủ đông hai ngày ngắn ngủi, vừa tỉnh lại đã nghe thấy tôi lẩm bẩm.

“738738738738738…”

[Đừng niệm nữa, còn sống.]

Tôi mừng rỡ.

“Tuyệt vời quá, là 738, chúng ta có hy vọng rồi!”

738 bị tôi chọc cười.

[Học từ đâu ra thế?]

Tôi không nói thêm gì, chỉ khẽ thở dài: “Không biết 738 bảo vệ tôi như vậy là vì cái gì nữa.”

738: […]

“Hệ thống thật sự không thể yêu con người sao? Hay là hệ thống có thể yêu con người, chỉ là có một số hệ thống không thể nói ra.”

Rất lâu sau, trong không khí vang lên một tiếng “Ừ” khe khẽ.

Tôi khẽ cười.

Vậy là đủ rồi.

21

Quan hệ giữa tôi và Thẩm Tư Nghi đã hòa hoãn hơn.

Cô ta dẫn người yêu đến mời tôi ăn cơm, tính tình trầm lắng hơn nhiều, cũng kín đáo hơn, tìm một công việc ổn định và sống hạnh phúc như bao cặp tình nhân bình thường khác.

“Dù sao thì, cảm ơn cô.”

Cô ta mím môi.

“Trước đây tôi có rất nhiều điều không đúng, không tốt, tôi không dám mong cô tha thứ cho tôi, chỉ cần cô chịu gặp tôi là được rồi.”

Nói đến đây, Thẩm Tư Nghi khẽ cười, vẻ mặt lộ rõ vẻ mãn nguyện.

Những ngày tháng phủ định bản thân cuối cùng cũng kết thúc.

Ngôi nhà dơ bẩn kia cuối cùng cũng đã rời xa.

“Tôi hy vọng,” Thẩm Tư Nghi cắn môi, “Hy vọng cô cũng hạnh phúc, dù cô ở một mình hay có ai đó bên cạnh.”

Bản thân cô ta vẫn là một cô bé vụng về, bướng bỉnh.

Tôi suy nghĩ một chút.

“Một mình, nhưng lại không phải một mình.”

Thẩm Tư Nghi ngơ ngác: “Hả?”

Tôi đứng dậy, vẫy tay với cô ta.

“Tạm biệt.”

[Mặc áo khoác vào, bên ngoài lạnh lắm, cài hết cúc áo rồi hãy ra ngoài.]

Tôi nghe theo răm rắp mà phanh gấp — mặc vào ngay.

Đến lượt câu chuyện của tôi và 738, sẽ bắt đầu trên con đường đời thuận buồm xuôi gió trong tương lai.

738, trong giọng nói ẩn chứa sự dịu dàng không nói thành lời—— Đánh thuê đẳng cấp nhất là thay tôi đánh tan mọi ác ý trên đời, rồi dạy tôi cách một mình tỏa sáng rực rỡ.

(Hết).