Một Nhà Hai Trái Tim


Chương 2

Trợ lý nói với tôi, người tìm nhầm chỗ nên mới gây ra hiểu lầm.

Tôi nhấp một ngụm cà phê. Đây là ngày thứ ba tôi ở công ty.

Hôm đó rõ ràng đã chọc giận bố tôi rồi.

Trời đất lương tâm, tôi chỉ muốn họ đừng có ý nghĩ không nên có, chứ không định phá hoại mùa xuân thứ hai của bố.

Nhưng theo tình hình hiện tại, Tô Thích này tâm tư chắc chắn không đơn giản.

Nếu không thì sao tôi làm hành động thân mật với cậu ta như vậy mà cậu ta còn không đẩy ra, mặc tôi muốn làm gì thì làm.

Cậu ta cố ý!

Tôi tức đến sặc một ngụm cà phê lớn.

Lần này đúng là thất sách.

Nhưng không sao.

Tôi nhìn báo cáo tháng trước, cười toe toét.

Đàn ông mà, không câu nệ thất bại nhất thời.

Chỉ có sự nghiệp mới là mỹ dung tốt nhất của đàn ông.

Chỉ cần tôi nắm công ty trong tay, mặc cậu ta có nhảy nhót thế nào cũng vô ích.

A ha ha ha ha ha ha ha ha ha!!!

Niềm vui đắc ý của tôi kết thúc vào ngày hôm sau, khi nhìn thấy chàng trai xinh đẹp trong phòng khách.

Chàng trai ở giữa thiếu niên và thanh niên mặc áo sơ mi trắng tinh, quần tây thẳng tắp, mày mắt cong cong nhìn tôi.

“Anh trai, em đến giúp anh đây.”

Trong tai tôi chỉ nghe thành:

Anh trai, em đến cướp tài sản nhà anh đây!!!

Bốp.

Tô Thích bị tôi ném thẳng lên ghế làm việc.

Chiếc ghế đen bóng loáng càng làm da cậu ta trắng đến phát sáng.

Hình như tôi làm cậu ta đau.

Tô Thích xoa cổ tay, tủi thân nói: “Anh trai, anh làm gì vậy?”

Cậu! Ta! Sao! Còn! Gọi! Tôi! Anh! Trai!

Tôi sắp bị cậu ta chọc tức chết rồi.

Khí chất phóng đãng ngày thường cũng bị tôi thu lại, một tay chống ghế, ép sát cậu ta.

“Ai cho cậu đến công ty?”

Cậu trai đỏ mặt quay đầu đi, lắp bắp: “Chú bảo em đến.”

Mặt đỏ của cậu ta trong mắt tôi chính là chột dạ.

Hê hê.

Bố tôi phòng tôi như phòng sói, sao có thể tự tay đưa cừu non vào miệng tôi.

Vậy thì chỉ có một khả năng.

Cừu non tự dâng đến cửa.

Tôi cúi đầu nhìn chàng trai trước mắt.

Tuổi vừa lên đại học, dục vọng và dã tâm gần như viết hết lên mặt.

Nếu cậu ta không phải em trai tương lai của tôi, tôi sẽ rất thích, rất thưởng thức.

Nhưng bây giờ tôi chỉ muốn nói với cậu ta một câu.

Cậu ta chọc nhầm người rồi.

Tôi dùng ngón tay vuốt qua mày mắt cậu ta, mũi, cuối cùng dừng ở môi, thân mật ấn một cái.

“Phải không? Trẻ con nói dối là phải bị phạt đấy.”

Không biết từ lúc nào, giọng tôi đã hơi khàn.

Mặt Tô Thích đỏ rực thấy rõ bằng mắt thường, luống cuống nắm vạt áo.

Nhưng vẫn ngẩng đầu bướng bỉnh: “Em không có.”

Lời nói dối vụng về đến buồn cười.

Nhìn chàng trai trước mắt, tôi đột nhiên bật cười.

Không cần thiết, thật sự không cần thiết.

Dù cậu ta là sói, bây giờ cũng chỉ là sói con.

Coi cậu ta là đối thủ, không biết là nâng cậu ta lên hay hạ thấp mình xuống.

Tôi xoa đầu cậu ta, kéo cậu ta dậy, cảnh cáo:

“Về đọc sách đi, cái gì không nên mơ thì đừng mơ.”

Chàng trai vừa đỏ mặt lập tức lạnh mặt, đáy mắt lóe hàn quang.

“Anh trai, em không đi.”

Nhưng lúc này tôi đã mở hợp đồng, ngẩng đầu nhìn cậu ta:

“Muốn ở lại? Để bố tôi đích thân nói với tôi.”

Tô Thích siết chặt tay, giọng lạnh:

“Chú đồng ý là được à?”

“Đương nhiên.”

Tô Thích cuối cùng liếc tôi một cái rồi quay người rời đi.

Tôi chuyên tâm xử lý công việc, đồng thời quyết định tối nay nên đi quán bar nào thư giãn.

Còn chuyện để Tô Thích vào công ty.

Đừng đùa.

Bố tôi chắc chắn là người phản đối đầu tiên.

Ông ấy tuyệt đối là đội trưởng đội anti của tôi.