Tài khoản phụ, tình cảm thật


Chương 13

Tôi có thể nhận ra, những nụ cười trong ảnh không phải là diễn, mà là từ tận đáy lòng.

Người đàn ông trong ảnh cũng rất điển trai, khí chất trầm ổn, trông có vẻ rất đáng tin cậy.

Hồi trước, khi chúng tôi đoán nhau thích mẫu đàn ông thế nào.

Tôi từng nghĩ, Trình Tử chắc sẽ thích kiểu người như vậy.

Cô ấy quá nghịch ngợm, cần một người chững chạc, có thể cho cô ấy cảm giác an toàn.

Một người có thể chiều chuộng cô ấy, nhìn cô ấy làm loạn, nhìn cô ấy cười.

Lúc đó, phản ứng của Trình Tử rất phóng đại.

“Sao cậu lại nghĩ tớ sẽ thích kiểu đó chứ! Haha, tớ không thích kiểu này đâu.

“Kiểu này chỉ hợp để kết hôn thôi, yêu đương tất nhiên phải tìm người kích thích, cuồng nhiệt rồi!”

“Thế nào là kích thích, cuồng nhiệt?”

“Phải ngầu, phải đẹp trai, không phải kiểu đẹp trai đoan chính mà là kiểu ‘trai hư’ ấy.

“Phải biết thả thính, biết dỗ ngọt, chỉ cần nhướng mày một cái là tớ không kiềm được mà muốn hôn anh ấy ngay…”

Tôi nghĩ một lúc, đúng là Thương Chước rất giống kiểu người đó.

Chợt trong thoáng chốc, tôi hơi bần thần, cũng có chút cảm khái.

Tôi thoát khỏi thiệp mời, vào xem trang cá nhân của Trình Tử.

Hai năm qua, cô ấy sống rất tốt.

Cô ấy có một công việc ưng ý, không còn vô định như trước.

Cô ấy có một nhóm bạn mới, quan hệ rất hòa hợp.

Vị hôn phu của cô ấy cũng đối xử rất tốt với cô ấy, dẫn cô đi nhiều nơi, chụp rất nhiều bức ảnh đẹp.

Tôi thoát khỏi trang cá nhân, nhắn cho cô ấy hai câu:

“Chúc mừng đám cưới, tớ sẽ không đến dự.”

“Sau này đừng làm phiền tớ nữa.”

Tôi chặn và xóa liên lạc với Trình Tử.

Thật ra hôm đám cưới của tôi, nếu nói thật lòng, tôi đã hy vọng Trình Tử cũng sẽ đến.

Tôi đã mong cô ấy sẽ ở bên tôi, cùng tôi hoàn thành buổi lễ.

Dù rằng, hôm trước đó chúng tôi đã làm mọi chuyện trở nên tệ hại.

Nhưng cô ấy không đến.

Chính cô ấy là người đầu tiên phá vỡ lời hứa của chúng tôi, nên đám cưới của cô ấy, tôi cũng không muốn đến.

Dù cô ấy đã cùng vị hôn thê phản bội tôi, nhưng thật tình tôi và cô ấy đã có 20 năm gắn bó, tôi hi vọng sau chuyện đó cô ấy sẽ biết an phận với cuộc sống của mình.

Từ giờ, mọi chuyện của cô ấy, đều không liên quan đến tôi nữa.

Ngoại truyện: Góc nhìn của Thương Chước

Tôi yêu Lâm Chiếu ngay từ lần đầu gặp gỡ.

Hôm đó, vì quá chán, tôi đến sớm tại nơi tổ chức lễ cưới của Yến Thành Chu.

Người qua lại rất đông, bận rộn bê vác đủ loại đạo cụ.

Nhưng tôi lập tức nhìn thấy Lâm Chiếu đang ngồi xếp bằng trên thảm cỏ.

Cô ấy có một góc nghiêng gần như hoàn hảo, làn da trắng muốt, tay chân thon thả.

Cô cúi đầu, chăm chú nhìn vào tờ danh sách trong tay.

Trang phục rất giản dị, tóc hơi rối, nhưng vẫn khiến tôi kinh ngạc.

Tôi tưởng cô là người phía nhà gái.

Nhưng người bên cạnh lại kinh ngạc nói với tôi:

“Đến cô ấy mà anh cũng không biết sao?

“Lâm Chiếu, nhà thiết kế chính của ArtGrn, học trò duy nhất của Lâm Chung, cô ấy nổi tiếng lắm ở Bắc Hoài.”

Tôi sững lại một chút.

Tôi không định kết hôn, nên chẳng để ý ai nổi tiếng trong ngành này hay không.

Nhưng tôi lại nhớ rõ Lâm Chung.

Ông ấy từng là một nghệ sĩ rất nổi danh, sau này chuyển sang ngành tổ chức lễ cưới, gây nên một cơn sốt không nhỏ.

“Lâm Chung không nhận học trò nữ mà?”

“Nhưng không chống lại được tài năng và sự bền bỉ của Lâm Chiếu.

“Cô ấy kiên trì đến mức Lâm lão tiên sinh phải nhận cô ấy làm đồ đệ.”

Tôi càng nghe càng cảm thấy tò mò.

Tôi định bước tới bắt chuyện, nhưng Lâm Chiếu đã biến mất khỏi tầm mắt.