Tài khoản phụ, tình cảm thật


Chương 14

Ánh mắt lướt qua, tôi nhìn thấy bóng cô ấy ngã nhào xuống đài phun nước.

Theo bản năng, tôi lao tới, nhảy xuống nước và kéo cô ấy lên.

Cả người Lâm Chiếu ướt sũng.

Cô ấy nhẹ như một chiếc lông vũ trong vòng tay tôi.

Nước chảy dọc theo khuôn mặt cô, làm gương mặt thanh tú ấy như bừng sáng.

Cô ấy nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt đầy tôi.

Khoảnh khắc đó, tôi nghe thấy nhịp tim mình dồn dập, mạnh mẽ như tiếng trống trận.

Tôi xin thông tin liên lạc của Lâm Chiếu.

Sau lễ cưới của Yến Thành Chu, tôi mời cô ấy đi ăn vài lần.

Lúc đầu, cô ấy đồng ý và mời lại.

Nhưng sau đó thì liên tục từ chối.

Rất kỳ lạ.

Những tiểu thư danh giá kia như lũ sói nhìn chằm chằm vào vị trí trống trên sổ hộ khẩu của tôi.

Vậy mà cô ấy lại vội vàng đẩy tôi ra xa.

Tôi từng lăn lộn trong tình trường bao năm, tôi biết rõ cô ấy cũng có cảm tình với tôi.

Tôi nghĩ, Lâm Chiếu khác với những người phụ nữ tự dâng tới cửa.

Phải nghiêm túc mà theo đuổi.

Nhưng chính trong quá trình theo đuổi đó, tôi đã hoàn toàn rơi vào lưới tình.

Trời mới biết, ba tiếng cô ấy mất liên lạc khi về quê thăm mộ đã khiến tôi hoảng sợ đến thế nào.

Tôi sợ cô ấy vì hạ đường huyết mà ngất xỉu ở nơi hoang vắng, bị người khác bắt đi, hoặc bị thú dữ ăn thịt.

Tôi không thể mất cô ấy.

Và hôm đó, tôi đã có được cô ấy.

Khi xác nhận mối quan hệ, tình yêu từng bị dồn nén bấy lâu của tôi cuối cùng cũng có nơi để dốc toàn bộ vào: chính là Lâm Chiếu.

Tôi nuông chiều cô ấy hết mức.

Nhưng dần dần, tôi bắt đầu bình tĩnh lại.

Thỉnh thoảng, khi cùng cô ấy soi gương, tôi vừa cảm thấy hạnh phúc, vừa cảm thấy mâu thuẫn.

Giống như người đàn ông hoàn hảo trong gương kia không phải là tôi.

Dường như, vì Lâm Chiếu, tôi ngày càng đánh mất bản thân.

Bạn bè trong giới từng gọi tôi là “si tình”, trước đây tôi vui vẻ chấp nhận, nhưng giờ tôi lại thấy đó như một lời chế nhạo.

Vì thế, khi Trình Tử thử thăm dò, tôi đã thuận nước đẩy thuyền để lộ bản chất.

Cô ấy nhân đó uy hiếp tôi.

Tôi cảm thấy buồn cười, rõ ràng cô ấy cũng có ý đồ với tôi.

Tôi kéo cô ấy xuống nước, kéo cô ấy cùng chìm vào vũng lầy phản bội Lâm Chiếu.

Từng chút một, tôi cân bằng được giữa việc yêu Lâm Chiếu và giữ lại bản ngã của mình.

Tôi chưa từng nghĩ chuyện mình ngoại tình sẽ bị Lâm Chiếu phát hiện.

Càng không ngờ cô ấy lại chọn đám cưới long trọng ấy, trước bao nhiêu con mắt, để làm nhục và trả thù tôi.

Tôi cảm thấy vô cùng tức giận.

Nhưng sau khi cô ấy trở lại vài ngày, thu dọn đồ đạc để rời đi, tôi bắt đầu cảm thấy hoảng sợ.

Tôi mới nhận ra, Lâm Chiếu thật sự muốn rời xa tôi.

Còn tôi, không thể mất cô ấy.

Trong cơn mê loạn của rượu, tôi đã nói những lời rất tệ.

Những lời đó không phải điều tôi muốn nói, tôi thật sự chỉ muốn khuyên cô ấy.