Chương 1
1
Sau khi sắp xếp lại mọi chuyện trong đầu, tôi cảm giác máu trong người như đông cứng lại.
Tôi sợ hãi nhắm mắt, tự véo mình để tỉnh dậy.
Nhưng nhịp tim điên cuồng đã khẳng định rằng: đây không phải mơ.
Thương Chước đã phản bội tôi.
Với Trình Tử.
Nhưng… làm sao có thể?
Hai người họ chẳng phải ghét nhau như chó với mèo sao?
Trình Tử từng nói Thương Chước không xứng với tôi, ngoài tiền ra thì chẳng có gì hay ho.
Còn Thương Chước lại luôn than phiền rằng Trình Tử là đồ phiền phức, mỗi lần chúng tôi cãi nhau cô ấy đều xúi tôi chia tay.
Tiếng chuông video call kéo tôi ra khỏi dòng ký ức.
Tôi ngơ ngác tắt máy.
【Sao không nghe máy?】
Thương Chước nhắn tin.
【Không lẽ em đang khóc à?】
【Tới Lan Đình đi, anh sẽ dỗ dành em.】
【Yên tâm, sau khi cưới anh vẫn đối tốt với em.】
【Những gì Lâm Chiếu có, em cũng sẽ có.】
【Kể cả anh.】
Bằng chứng ngoại tình không thể nào rõ ràng hơn được nữa, vì tôi chính là Lâm Chiếu.
2
Tôi sững sờ nhìn màn hình điện thoại, cảm giác ù tai như linh hồn mình vừa bị kéo khỏi thân xác.
Nước mắt rơi lã chã, từng giọt từng giọt lớn, không kìm lại được.
Giữa đôi mắt nhòe lệ, ký ức về lần đầu tiên tôi dẫn Trình Tử tới căn biệt thự này bất giác ùa về.
Không cần tôi chỉ, cô ấy đã biết chính xác phòng ngủ của tôi ở đâu, phòng thay đồ nằm chỗ nào.
Khi tôi lấy điện thoại cô ấy, phát hiện máy đã tự động kết nối với wifi.
Cô ấy chỉ cười bảo mình “tình cờ” nhập đúng mật khẩu QQ của tôi.
Con mèo Oriental Shorthair của Thương Chước, vốn lạnh lùng với tôi, lần đầu gặp Trình Tử đã nhiệt tình lạ thường.
Cô ấy giải thích: “Có lẽ vì trên người tớ có mùi của cậu.”
Con mèo đó, ngay cả khi tôi dùng đồ chơi hay đồ ăn cũng khó lòng dụ dỗ, vậy mà lần đầu gặp Trình Tử đã lăn ra phơi bụng.
Chưa kể trong nhà Trình Tử, tôi từng thấy rất nhiều món đồ giống hệt tôi: quần áo, túi xách, son môi, mỹ phẩm.
Một số món là quà Thương Chước tặng cô ấy, bảo là thay tôi lấy lòng “nhạc mẫu tương lai”.
Còn lại, Trình Tử bảo là do người theo đuổi cô ấy tặng.
Khi tôi phấn khích hóng chuyện, cô ấy ậm ừ né tránh.
Tôi tưởng cô ấy ngại ngùng, hóa ra là chột dạ.
Tôi lại nhớ đến lần cả ba cùng đi mua sắm, hai người họ cãi nhau vì “giành sự chú ý” ngay trước mặt tôi.
Có vài lần, bầu không khí căng thẳng đến mức lại kết thúc bằng những tiếng cười.
Lúc đó, tôi còn ngây thơ vui mừng vì nghĩ họ đã hòa thuận hơn.
Hai người này, biến tôi thành công cụ để tán tỉnh nhau, biến tôi thành kẻ ngốc để che giấu mọi chuyện.