Một Nhà Hai Trái Tim


Chương 1

Tôi công khai việc mình là gay, bố tôi tức đến mức phải nằm viện nửa tháng, xuất viện xong lập tức đi xem mắt.

Nguyên văn lời ông ấy nói là:

“Tranh thủ lúc ta còn sung sức, mau chóng kiếm thêm đứa nối dõi.”

Tôi có tội, tôi tự kiểm điểm. Vì tôi đã phá vỡ mười lăm năm giữ mình của bố dành cho mẹ tôi.

Nhưng tôi không hối hận, vì những năm qua bố tôi đã rất khổ sở.

Mẹ kế tương lai là một người dịu dàng, rộng lượng, cũng đối xử với tôi khá tốt.

Tuy nhiên, tôi không hề lơ là.

Bởi vì bà ấy còn có một đứa con trai, một đứa con trai có vẻ ngoài… xinh đẹp.

Góa phụ trẻ tuổi, con trai xinh đẹp.

Hê hê hê, bạn nói xem có ma quỷ gì không.

Bố tôi vì muốn có người nối dõi đã hóa điên rồi, tôi sẽ không dễ dàng bị lừa gạt như vậy.

Vì thế, khi bố tôi gọi tôi về nhà ăn cơm cùng họ, bề ngoài thì vâng vâng dạ dạ, nhưng sau lưng thì ra tay cực gắt.

Tôi lập tức gọi trợ lý đặt hẹn với một người đàn ông chờ tôi ngay trước cửa nhà. Tôi phải cho họ biết, tôi không phải người dễ đối phó.

Khi về đến nhà, quả nhiên tôi thấy một bóng người cao gầy đứng ở cửa. Không nói hai lời, tôi trực tiếp ôm cậu ta vào lòng.

“Biết hôm nay phải làm gì không?” Giọng nói lạnh lùng trầm thấp thốt ra.

Cậu trai bị tôi làm giật mình, hoảng hốt ngẩng đầu nhìn tôi, khuôn mặt tinh tế xinh đẹp mang theo chút lấy lòng.

Tôi cúi đầu nhìn cậu ta, trông… đúng gu của tôi. Ba phần cảm xúc lập tức tăng thành năm phần.

Cậu trai ngượng ngùng gật đầu: “Biết ạ, anh trai.”

Anh trai? Cũng biết cách gọi đấy.

Tôi véo eo cậu ta một cái, cười nói:

“Hôm nay hợp tác tốt nhé,” sau đó thổi nhẹ vào tai cậu ta, “sau này tôi còn tìm cậu.”

Khuôn mặt cậu ta đỏ bừng, đẹp đến không tả nổi.

Tôi bật cười, ung dung kéo cậu ta đi thẳng vào nhà. Dưới ánh nhìn của bố tôi và mẹ kế tương lai, tôi hôn lên trán cậu trai.

Cậu trai lập tức căng thẳng nắm chặt góc áo, người còn hơi run.

Tôi thầm nghĩ đây chắc là người mới, liền an ủi xoa nhẹ cậu ta, rồi khiêu khích nhìn về phía mẹ kế tương lai.

“Con dẫn một người bạn về ăn cơm, hai người không phiền chứ!”

Đáp lại tôi là cây chổi lông gà của bố.

“Mày là đồ súc sinh, buông em trai mày ra ngay!”

“!!!”

Đệt.

Tôi theo bản năng kéo người ta lùi lại, ăn trọn một gậy.

Trên cánh tay lập tức nổi lên một vệt đỏ.

Bố già biết rõ tôi, trong mắt bốc lửa: “Mày cố ý phải không! Mày muốn chọc tức chết tao hả!”

Mẹ kế tương lai kéo bố tôi lại, vội vàng nói: “Hai anh em đùa giỡn thôi mà, ông làm gì vậy?”

Rồi bà lại kinh hô: “Ái chà, vệt đỏ to thế này.”

Bố tôi tức đến run người, còn tôi thì đứng hình.

Mẹ kế tương lai luống cuống đi tìm thuốc mỡ.

Bố tôi vẫn cầm chổi lông gà uy hiếp tôi.

“Xin lỗi em trai mày đi!”

Tôi dùng lưỡi tặc một cái vào vòm miệng.

Em trai?

Hay cho cái danh em trai.

Trước đây chỉ liếc qua ảnh, không ngờ người thật còn đẹp hơn ảnh.

Người vẫn là người đó, nhưng cảm giác đã hoàn toàn khác.

Tô Thích đứng ở cửa ngẩn ngơ nhìn vệt đỏ trên tay tôi, khóe mắt ươn ướt: “Anh trai, anh có đau không?”

“Chậc.”

Tôi tức đến bật cười.

“Đau hay không nhìn không ra à?Giả vờ cái gì?”

Trên mặt Tô Thích hiện lên vẻ hoảng loạn, giơ tay muốn đỡ tôi, nhưng bị tôi lạnh lùng hất ra.

“Mạnh Hành, mày cút khỏi đây cho tao!”

Bố tôi tức đến run rẩy.

Tôi liếc Tô Thích một cái, cười lạnh rời đi.

Phía sau truyền đến tiếng hét của bố tôi: “Tiểu Thích, đừng đuổi theo, để nó cút!”

Tôi đón gió lạnh, rời khỏi chính nhà mình.