Chương 11
Giang Dã nghe xong cảm thấy buồn cười.
Thật ra Tôi từ trước đến nay đều như vậy, có thù tất báo, rất thù dai.
Nếu không phải Đào Mộng vu khống tôi, có lẽ tôi đã không nghĩ đến việc đòi lại số tiền đó.
Giống như tôi đã nói.
Nếu tôi thật sự muốn đối phó Đào Mộng, tôi có thể khiến Đào Mộng phải thôi học.
Đào Mộng vẫn muốn ở bên Giang Dã.
Cô ta nghĩ, vì Giang Dã muốn ly hôn, cô ta đương nhiên có thể đường đường chính chính.
Nhưng cô ta không biết.
Giang Dã có thể ở bên bất kỳ ai, trừ cô ta.
Cô ta là chứng nhân cho cuộc sống sa đọa và quá khứ hoang đường của Giang Dã.
Cô ta cũng giống như những việc sai trái mà Giang Dã đã làm, là vết nhơ.
Không ai muốn giữ vết nhơ bên mình.
Số tiền kia, Đào Mộng sớm đã tiêu hết, không trả lại được.
Là Giang Dã đã bù vào chỗ trống đó.
Cậu ta bảo Đào Mộng đừng đến tìm cậu ta nữa, nếu không cậu ta cũng sẽ đòi nợ.
Đào Mộng phẫn nộ rời đi.
Trước khi đi còn tát cậu ta một cái, mắng cậu ta giả tạo.
Giang Dã chịu đựng.
Bất kể là cái tát này hay những lời mắng chửi đó.
Sau khi xuất viện, Giang Dã dồn hết tâm sức vào công việc.
Cậu ta dựa vào công việc để làm tê liệt bản thân.
Cho đến ngày “tử hình” đến.
Cậu ta không hề trì hoãn, cũng không hối hận, ngoan ngoãn đi theo tôi nhận chứng nhận ly hôn.
Tôi ở trạng thái rất tốt, vẫn tự tin và rạng rỡ như vậy.
Giang Dã nhìn theo tôi rời đi.
Tôi đột nhiên quay đầu lại.
“Giang Dã, xin lỗi tôi đi!”
Tay Giang Dã đút trong túi run rẩy.
Cậu ta há miệng, nhưng không thể thốt ra ba chữ kia.
Tôi thất vọng, quay người rời đi.
Giang Dã vội bước lên một bước.
“Tô Hòa… Xin lỗi!”
Tôi khựng lại.
Tôi giơ tay vẫy vẫy, sải bước đi tiếp.
Lần này, bóng lưng tôi dường như nhẹ nhõm hơn!
(Hết!)