Chương 2
3
Cố Cảnh Hoài nghe thấy tôi để nghị ly hôn nháy mắt liền luống cuống.
Hắn kích động xuống giường, đem tôi ôm vào lòng ngực.
“Bắc Bắc, chúng ta không phải hôm nay mới kết hôn sao ? Vì cái gì? Vì cái gì lại nói chuyện như vậy?”
“Là anh nói câu nào không đúng sao? Thật xin lỗi, anh xin lỗi có được không? Hôn nhân không phải trò đùa, em đừng nói mấy lời như vậy nữa .”
“Chúng ta vừa kết hôn, hôm nay đã nhận được nhiều lời chúc bạn bè thân thích, tại sao có thể vừa kết hôn đã ly hôn ? Truyền ra ngoài thật kỳ cục.”
“Mẹ anh ở trước mặt họ hàng thật vất vả mới ngẩng đầu lên, người đời ác khẩu, sau hôn lễ một ngày liền hồ nháo ly hôn, sẽ bị người đời chê cười, em nói xem mặt mũi bà ấy phải để đi đâu ?”
“Bắc Bắc, em nghe luôn nghe lời. Chúng ta sau này không nói những lời đó nữa được không? Nếu em cảm thấy sinh con là gánh nặng chúng ta từ từ hẵng sinh được không?
Cố Cảnh Hoài không ngừng thuyết phục tôi, phân tích đủ mặt lợi hại.
Nhưng tôi vẫn như cũ thờ ơ.
Hắn thấy tôi như vậy lập tức lạnh mặt chất vấn :
“Thẩm Bắc Nguyệt, có phải hôm nay em đã nghe những lời bọn họ nói ? “.
“Em liền khinh thường anh?”
“Đúng , anh biết hiện tại anh không có tiền, không lo được cho em cuộc sống tốt đẹp. Nhưng trước kia không phải vẫn rất tốt sao, tương lai anh nhất định sẽ thành công. Lúc đó có thể cho em một cuộc sống tốt đẹp chỉ cần em bằng lòng chờ anh.”
“Anh biết cha mẹ em không hài lòng về anh, em vì thế cũng phải trả giá rất nhiều. Nhưng nhà anh rất truyền thống, em biết mà ,cha anh mất sớm, mẹ luôn trông ngóng anh sớm lập gia đình, bà mong có cháu nội để bế.”
“Em chẳng lẽ liền ngay cả điều này cũng không chịu hiểu sao ? “.
Cố Cảnh Hoài cuồng loạn làm bộ như vậy, làm tôi nhớ đến kiếp trước khi Lâm Cảnh tới phòng bệnh thăm tôi.
Kiếp trước tôi không thể có con , liền đem Lâm Cảnh xem như còn mình, mọi chuyện tốt đều nghĩ đến nó đầu tiên.
Mẹ nó Lâm Vãn Thanh viện cớ không có thời gian liền đem con đưa cho tôi.
Lâm Cảnh từ trong ra ngoài, ăn uống, ngủ nghỉ, đi chơi, đi học… đều là tôi tự tay chuẩn bị.
Tôi đối Lâm Cảnh có thể nói là không thẹn với lương tâm, một đường bao bọc đem hắn bồi dưỡng thành tài.
Nhưng Lâm Cảnh ở trước khi tôi chết lại nghiến răng ,nghiến lợi hướng tôi quát:
“Bà tại sao còn không nhanh chết đi ? Nếu không phải tại bà, gia đình ba người chúng tôi đã sớm có thể cùng nhau hạnh phúc!”
Lâm Cảnh không hề nhắc đến tôi vì nó khổ tâm bao nhiêu, cũng như hiện tại Cố Cảnh Hoài tương tự không hề đề cập đến tôi giúp hắn bao nhiêu .
Nếu không phải bởi vì tôi, một phân lễ hỏi cũng không lấy, còn cho không mấy chục vạn của hồi môn, thậm chí ngay cả tiền tổ chức hôn lễ cũng tự mình bỏ ta .
Hắn cùng mẹ hắn sao lại có thể ở trước mặt họ hàng diễu võ dương oai.
Hiện tại Cố Cảnh Hoài khẩn trương không muốn ly hôn như vậy.
Thật sự bởi vì yêu thích con người tôi sao ?
Chẳng qua hắn chỉ là luyến tiếc đống của hồi môn kếch xù tôi đã mang theo.
Nghĩ đến số tiền tôi đã mang theo, tôi nhẹ nhàng thở ra.
Tôi tuy rằng là não yêu đương, nhưng cũng may cha mẹ không hồ đồ , sau khi hôn lễ kết thúc lập tức đem tất cả tiền biếu cùng của hồi môn chuyển vào trong thẻ ngân hàng của tôi.
Cố Cảnh Hoài thấy tôi thần sắc buông lỏng, phỏng chừng cho rằng tôi nghe lọt tai những lời hắn nói.
Giọng nói nhẹ lại, lại đi tới giữ chặt tôi.
“Bắc Bắc, về sau loại lời nói như vậy đừng nói nữa !”.
Tôi lạnh nhạt né tránh.
“Cố Cảnh Hoài, đây không phải chỉ là lời nói. Tôi thật sự muốn cùng anh ly hôn.”
“ Em !”
Cố Cảnh Hoài có chút nóng giận, đứng dậy khoác áo đi ra ngoài.
“Thẩm Bắc Nguyệt, hôm nay là đêm tân hôn anh không muốn cùng em cãi nhau. Chính em tự mình nghĩ lại đi “.
4
Cố Cảnh Hoài rời đi mà không hề quay đầu lại .
Chắc hẳn hắn nghĩ tôi chỉ đang nổi tính tiểu thư, chỉ cần đợi tôi hết nóng giận, cuối cùng đều sẽ nghĩ thông suốt .
Tôi lười cãi cọ, trực tiếp đem cửa phòng ngủ khóa trái.
Rạng sáng 6 giờ, bên ngoài phòng ngủ đã vang lên tiếng đập cửa thật mạnh.
Mẹ Cố Cảnh Hoài ở ngoài kêu to:
“Cảnh Hoài ! Như thế nào đột nhiên đem cửa phòng ngủ khoá lại ! Không phải nói đừng khóa cửa sao!”
“Con dâu , còn không mau rời giường ! Nên xuống bếp làm bữa sáng cho cả nhà rồi !”
Tôi không thèm để ý, trực tiếp để điện thoại di động ở chế độ im lặng, lấy gối che đầu tiếp tục ngủ.
Kiếp trước đêm tân hôn tôi cùng Cố Cảnh Hoài lăn lộn đến tận nửa đêm mới ngủ.
Nhưng vừa đến 6 giờ bà ta liền trực tiếp vào phòng, kêu tôi rời giường.
Bảo tôi vì bà làm bữa sáng .
“Cô đã gả vào Cố gia, thì chính là người Cố gia ta. Trước kia cô chưa gả qua, ta xem cô như người ngoài mới đối đãi khách khí. Hiện tại là người một nhà, tự nhiên không cần vậy nữa .”
“Cố gia chúng tôi luôn có quy củ, con dâu phải dạy sớm lo toan việc nhà, nấu cơm, quét dọn, đều là việc cần làm.”
Trước khi gả cho Cố Cảnh Hoài , tôi mười ngón tay không dính nước là thiên kim đại tiểu thư chính hiệu.
Tay của tôi, chỉ dùng để thiết kế .
Nào đã từng làm những việc đó.
Đời trước khi tôi mới gả quá , đã bị mẹ Cố Cảnh Hoài hành hạ không ít lần.
Mỗi lần tôi oán trách cũng chỉ có thể đổi lấy một câu từ Cố Cảnh Hoài :
“Đó là mẹ anh ”
Tôi không còn cách nào khác, liền dùng tiền của mình thuê một người giúp việc.
Nhưng mẹ Cố Cảnh Hoài nhất quyết không đồng ý:
“Cô tại sao những việc đơn giản như vậy cũng không thể làm? Trước kia ta cùng Cảnh Hoài còn ra đồng làm việc !”
“Cô tiêu tiền phung phí, một ngày luôn ở nhà không đi làm, không biết tiết kiện một chút để Cảnh Hoài đỡ áp lực sao.”
Bị tra tấn trong nhiều năm, làm tôi mắt đầy nếp nhăn, bàn tay đều là vết chai sạn.
Ngay cả sự nghiệp mà tôi luôn lấy làm tự hào cũng trì trệ không phát triển.
Sau này gặp lại Lâm Vãn Thanh tôi thậm chí so với cô ta dù đã sinh con còn già hơn vài tuổi.
Lần này tôi hạ quyết tâm nhất định phải rời xa cái vực thẳm này ,tôi mới không cần đồ bỏ đi của Lâm Vãn Thanh.