Chương 4 :
7
Tôi dừng tay ngừng động tác, đứng dậy nhìn về phía hắn.
“Làm cái gì.”
Cố Cảnh Hoài ở bàn trang điểm tìm nửa ngày cũng không thấy, chỉ có thể nhìn tôi giải thích nói:
“Vãn Thanh không phải mới về nước sao? Cô ấy muốn tham gia mở show thời trang, nhưng vừa rồi cô ấy gọi điện thoại cho anh nói, nhà đầu tư phía sau cô ấy đột nhiên rút vốn “.
“Nhưng thiếp mời tham gia show đều đã phát đi , nhu cầu cấp bách cần tài chính để xoay vòng. Em đem thẻ ngân hàng anh mượn dùng trước một chút “
Tôi tức giận bật cười: “ Chuyện riêng tư của Lâm Vãn Thanh, liên quan gì đến anh?”
“Còn nữa, anh giúp cô ta là chuyện của anh, vì cái gì còn tìm tôi lấy tiền, kết qua thanh danh, lợi ích tốt đều là của anh, tiền của tôi mất đều không trở lại được “.
Cố Cảnh Hoài nhíu mày, thần sắc có chút không vui.
“Bắc Bắc, sao em có thể nói như vậy? Chúng ta hiện tại là vợ chồng, đây cũng là tài sản của anh “.
“Anh dùng một chút thì có làm sao ?”
Lòng tôi cả kinh, đột nhiên nghĩ tới Cố Cảnh Hoài cùng Lâm Vãn Thanh hứa hẹn chuyện kia.
Hắn lúc trước muốn cưới tôi, đến tột cùng thật sự chẳng hề thích tôi, chẳng qua nhìn trúng số tiền của tôi.
Kiếp trước Cố Cảnh Hoài sau lưng tôi âm thầm giúp Lâm Vãn Thanh chen chân vào vòng trong trở thành nhà đầu tư lớn nhất.
Số tiền bỏ ra không ít.
Nhưng hắn vẫn kiên trì như cũ lừa gạt tôi, thẳng đến lúc tôi sắp chết hắn mới nói rõ chân tướng.
Mà tôi không để di chúc, tất cả tài sản dưới tên tôi đều cố định để lại cho Cố Cảnh Hoài.
Nghĩ lại cảnh tượng kiếp trước, tôi mới nhận ra chính mình ngu xuẩn đến mức nào.
Bị Cố Cảnh Hoài cũng Lâm Vãn Thanh xoay vòng trong lòng bàn tay làm vật trang trí.
Tôi hít sâu một hơi, lạnh lùng nhìn Cố Cảnh Hoài nói:
“Tôi không có tiền.”
Cố Cảnh Hoài nhíu mày: “Không có tiền? Như thế nào lại không có tiền. Của hồi môn của em không phải có mấy chục vạn sao? Còn có ngày hôm qua hôn lễ những cái tiền biếu đó cũng phải hơn một trăm vạn .”
“Bắc Bắc, Vãn Thanh tốt xấu cũng là bạn bè cũ, em hà tất phải nói như vậy .”
Tôi cười nhạo: “Bạn bè ? Tôi cùng cô ta quan hệ chỉ sợ còn không bằng anh cùng cô ta thân thiết “.
Cố Cảnh Hoài sửng sốt, trên mặt hiện lên một tia hoảng loạn, sau đó nhanh chóng che giấu:
“Em đang nói cái gì vậy, Bắc Bắc.”
Tôi cúi người, đem vali hành lí đã thu thập kéo lên.
“Tôi nói, tối hôm qua cùng anh nói ly hôn là sự thật “.
“Tôi đã hẹn lịch ,Cục Dân Chính sáng thứ sáu tuần sau chín giờ, đừng đến trễ “.
Cố Cảnh Hoài bây giờ mới phản ứng lại, đồ dùng của tôi trong phòng đều không còn.
Hắn khẩn trương bắt lấy cánh tay tôi ngăn lại.
“Thẩm Bắc Nguyệt, em thật sự muốn ly hôn sao?”
Tôi nhướng mày nhìn hắn, lập lại lần nữa nói:
“Thứ sáu tuần sau buổi sáng chín giờ, Cục Dân Chính .”
8
Tôi mới ra khỏi Cố gia không bao lâu, mẹ Cố Cảnh Hoài liền gọi tới.
Bà từ Cố Cảnh Hoài biết được tin tức, thay đổi thái độ hoàn toàn, ở trong điện thoại đối với tôi một mực cung cung kính kính, không ngừng hướng tôi xin lỗi, khuyên bảo .
Nhưng tôi lại nghe ra không ít lời oán trách ẩm ý.
Oán trách tôi không chỗ Cố gia bọn họ chút mặt mũi nào, oán trách tôi không hiểu chuyện.
Tôi lười phản bác, trực tiếp ngắt điện thoại đem số kéo vào danh sách đen.
Tôi về nhà Cha mẹ nói ra quyết định của mình.
Hai người tuy rằng để ý thể diện, nhưng càng vui mừng nhiều hơn vì tôi quay đầu kịp thời .
Để ý thể diện?
Thể diện đều là dựa vào chính mình mang đến.
Xong việc, tôi cùng bạn thân Hứa Nhiên đang ở nước ngoài nói chuyện suốt đêm.
Tôi tính toán một lần nửa, quyết định tổ chức một show thời trang cá nhân.
Lục Nam Thần mất đi một cơ hội kiếm tiền, tôi tự nhiên muốn giúp anh lấy lại.
Hơn nữa tôi có niềm tin, tôi so với Lâm Vãn Thanh khiến anh có thể kiếm càng nhiều tiền hơn.
Lúc trước Lâm Vãn Thanh vẫn luôn bị tôi đè đầu, đấu không lạl liền chạy ra nước ngoài, mượn danh trở về liền thành nhà thiết kế thiên tài.
Kiếp trước nếu không phải tôi bởi vì Cố Cảnh Hoài từ bỏ sự nghiệp, chuyên tâm ở nhà làm nội trợ.
Danh hiệu thiên tài này sợ không đến lượt cô ta .
Hứa Nhân biết chuyện, trong đêm liền từ nước ngoài trở về, cùng tôi thiết kế show thời trang.
Cũng may tôi sống lại đúng lúc mọi chuyện mới bắt đầu.
Lúc này vẫn còn kịp, tôi vẫn còn sự nghiệp của mình, không hoàn toàn từ bỏ vì Cố Cảnh Hoài .
Hơn nữa kiếp trước thời điểm này tôi vốn dĩ muốn tổ chức một show thời trang .
Nhưng chỉ vì một câu nói của Cố Cảnh Hoài tôi liền từ bỏ , chuyên tâm ở nhà làm nội trợ.
Tôi ở trong nhà tìm lại bản phác thảo thiết kế trước kia, cùng Hứa Nhân làm việc.
Mỗi ngày đều vội đến khi trời tối sầm.
Cố Cảnh Hoài không biết từ đâu biết được, trực tiếp đến phòng làm việc tìm tôi.
Hắn lạnh mặt, xách theo ô che mưa phong trần mệt mỏi mà tới.
Nước mưa tí tách rơi xuống sàn nhà trắng tinh không chút tì vết, làm tôi theo bản năng mà nhíu mi.
Tôi có thói quen ở sạch, chuyện này Cố Cảnh Hoài cũng biết .
Nhưng hắn hiện tại hoàn toàn không để ý, chỉ dùng ngữ khí lạnh lùng hỏi tôi :
“Em có phải cùng Lục Nam Thần có quen biết? “.