Chương 5
9
Khó trách Cố Cảnh Hoài ngay cả che giấu cũng không thèm, nóng lòng đến tìm tôi chất vấn.
Tôi cũng không giấu giếm, gật đầu thừa nhận.
“Quen biết, làm sao vậy?”
Cố Cảnh Hoài có chút nóng nảy :“Làm sao vậy? Em không biết Lục Nam Thần là nhà đầu tư phía sau Thanh Thanh sao ?”.
“Có phải em ở trước mặt Lục Nam Thần nói gì đó, khiến hắn rút vốn đúng hay không?”
Tôi nhướng mày, cười hỏi: “Anh có bằng chứng không ?”
“Em !”
Cố Cảnh Hoài bình tĩnh, ngữ khí tự nhiên mềm xuống :
“Bắc Bắc, chúng ta chẳng phải chỉ đang giận dỗi thôi sao? Em cũng là người trưởng thành rồi, hẳn là biết show thời trang này đối với Thanh Thanh quan trọng bao nhiêu….”
Tôi lạnh nhạt ngắt lời Cố Cảnh Hoài.
“Tôi không biết.”
“Còn có, Cố Cảnh Hoài, anh cũng không có tư cách gì tới chất vấn tôi, vẫn là câu nói cũ tôi và anh không còn bất cứ quan hệ gì nữa “.
“Nếu anh thật sự quan tâm cô ta , tôi kiến nghị anh nhanh chóng cùng tôi ly hôn, đến lúc ấy anh quan tâm cô ta thế nào cũng không ai dị nghị “.
Tôi đứng dậy trực tiếp đem hắn đuổi ra ngoài, cầm cây lau nhà đem chỗ Cố Cảnh Hoài vừa đi qua lau đi lau lại vài lần.
Lại lấy ra nước hoa ở chỗ hắn vừa rồi trạm qua xịt vài lần mới thôi.
Cùng hắn ở chung trong một bầu không khí thôi cũng khiến tôi cảm thấy ghê tởm.
Sau khi đuổi Cố Cảnh Hoài đi, hắn thường xuyên nhắn tin cho tôi vừa mềm vừa cứng lừa gạt tôi bỏ tiền đầu tư cho show thời trang của Lâm Vãn Thanh.
Tôi đơn giản đem hai tấm thiệp mời show thời trang gửi đi hai chiếc.
Một cái cho hắn, còn lại của Lâm Vãn Thanh.
Cố Cảnh Hoài cuối cùng an tĩnh.
Trước ngày đi Cục Dân Chính một ngày, Cố Cảnh Hoài gọi điện cho tôi, nói muốn cùng tôi bàn bạc một chút về việc ly hôn.
Tôi đồng ý, đến quán cà phê lại nhìn thấy cả Lâm Vãn Thanh cùng Lâm Cảnh đều có mặt.
Lâm Vãn Thanh khóc lóc như mưa, chất vấn tôi tại sao muốn nhắm vào cô ta.
“Bắc Nguyệt, Chúng ta tốt xấu cũng có quen biết cô vì sao lại có ý làm khó tôi. Cô có cuộc sống hạnh phúc vì cái gì còn muốn cùng tôi đối đầu? Cô cùng Lục Nam Thần rốt cuộc có quan hệ gì “.
Tôi cười nhạo, hỏi ngược lại: “Lục Nam Thần. Nam Thần Bắc Nguyệt, cô cảm thấy chúng tôi là quan hệ gì ?”
Kỳ thật tên của tôi cùng Lục Nam Thần là do trước kia quan hệ hai gia đình vẫn luôn tốt, mẹ tôi cùng Lục Phu nhân là bạn thần nhiều năm.
Hai người lại mang thai cùng lúc, liền lấy cho chúng tôi hai cái tên như vậy.
Bất quá hiện tại nghe tới, liền rất giống tên lữ tình. ( Tên cặp đôi – Ny á )
Lâm Vãn Thanh cùng Cố Cảnh Hoài đều sửng sốt, Cố Cảnh Hoài không nhịn được lôi kéo tay tôi chất vấn : “Em cùng Lục Nam Thần từng yêu đương? Vì sao trước kia không nghe em nhắc đến “.
Tôi lạnh lùng liếc nhìn Cố Cảnh Hoài, cười.
“Vậy anh đã khi nào nói với tôi? “
Kiếp trước thẳng đến lúc sắp chết, tôi mới biết Lâm Vãn Thanh là mối tình đầu của Cố Cảnh Hoài.
Thời điểm đại học hai người bọn họ chưa từng nhắc đến.
Bất quá tôi không phải bọn họ, tôi cũng không tính toán giấu giếm.
Trực tiếp thẳng thắn nói:
“Tôi cùng Lục Nam Thần là thanh mai trúc mã, nhắc đến tôi cũng được coi là mối tình đầu – bạch nguyệt quang của anh ấy “.
“Giữa bạch nguyệt quang và một người phụ nữ mang theo đứa con cầu xin đầu tư anh nghĩ anh ấy sẽ chọn ai ”
“Cố Cảnh Hoài, anh cũng là nam nhân, đương nhiên cũng hiểu tầm quan trọng của mối tình đầu- bạch nguyệt quang có lực sát thương như thế nào đúng không”
Tôi châm chọc nói, không sai trên mặt Cố Cảnh Hoài hiện lên sự quẫn bách.
Cố Cảnh Hoài nhấp môi, yên lặng cúi đầu trầm mặc không nói.
Lâm Vãn Thanh có chút nóng giận, dùng bả vai đẩy đẩy Cố Cảnh Hoài.
Cố Cảnh Hoài nhận được tín hiệu, lại ngẩng đầu lên giáo dục tôi:
“Bắc Bắc, là em cùng Vãn Thanh cùng lúc mở một show thời trang, mọi chuyện đều có thứ tự trước sau đúng không? Em đi nói với Lục Nam Thần một tiếng, để hắn tiếp tục đầu tư cho Vãn Thanh đi.”
“Nhà em thực lực hùng hậu, thiếu hắn ta em cũng có thể tự mình đầu tư.”
“Hơn nữa, lúc trước không phải đã nói, sau khi kết hôn em ở nhà lo việc nội trợ còn anh ra ngoài kiếm tiền hay sao, em làm sao đột nhiên lại muốn phát triển bản thân”.
Tôi cười nói: “ Chúng ta không phải sắp ly hôn rồi sao ?”
10
Lâm Vãn Thanh giật mình, không thể tưởng tượng nhìn về phía Cố Cảnh Hoài, dò hỏi:
“Các người muốn ly hôn?”
Cố Cảnh Hoài lại trầm mặc không hé răng.
Hắn hiện tại tuy rằng không tiền không thế, nhưng hắn sâu trong xương cốt luôn có lòng tự trọng của một người đàn ông, hắn cần mặt mũi.
Căn bản sẽ không để Lâm Vãn Thanh biết chúng tôi sắp ly hôn.
Sau khi trọng sinh tôi điều tra qua Lâm Vãn Thanh.
Cô ta cùng Cố Cảnh Hoài cao trung đã yêu nhau, cùng thi đậu đại học .
Nhưng không bao lâu liền chia tay.
Nguyên nhân cũng bởi Lâm Vãn Thanh không vừa ý gia cảnh Cố Cảnh Hoài .
Sau này Cố Cảnh Hoài liền quen biết tôi.
Tôi hiện tại thật sự nghi ngờ Cố Cảnh Hoài lúc trước chỉ vì giận dỗi muốn chứng minh bản thân với Lâm Vãn Thanh mới cùng tôi kết hôn.
Tôi đã từng sỉ nhục ,mắng chính mình kiếp trước ngu xuẩn, thậm chí chán ghét chính mình.
Nhưng gần sau khi bắt đầu lại sự nghiệp tôi đã thông suốt.
So với việc tự mắng chửi chính mình đắm chìm trong quá khứ còn không bằng tự thay đổi vận mệnh ,nắm lấy tương lai của chính mình.
Đến nỗi Cố Cảnh Hoài cùng Lâm Vãn Thanh.
Tôi còn nghĩ nếu bọn họ yêu nhau như vậy, tôi ly hôn nói không chừng có thể thành toàn cho hai người.
Còn có Lâm Cảnh, kiếp trước không phải oán trách tôi ngăn cản gia đình bọn họ ba người một nhà hay sao .
Cũng không biết, hiện tại với sự nghiệp trì trệ không thăng tiến, cùng hai bàn tay trắng của Cố Cảnh Hoài, còn có Lâm Vãn Thanh sắp rơi từ trên cao xuống, có thể cùng nhau bạc đầu giai lão ,thân mật mấy năm.
Tôi trả lời Lâm Vãn Thanh, mỉm cười nhìn về phía Lâm Cảnh.
“Đúng vậy, chúng tôi ngày mai liền tới Cục Dân Chính ly hôn, Cố Cảnh Hoài không nói cho cô biết sao?”
“Cố Cảnh Hoài, anh không hiếu kỳ tôi vì lý do gì muốn ly hôn sao?”
Cố Cảnh Hoài đột nhiên ngẩng đầu, theo bản năng hỏi tôi :
“Vì cái gì?”
Tôi chỉ chỉ Lâm Cảnh.
“Tôi nhìn đứa nhỏ này, rất giống anh ”
“Như vậy đi, không bằng anh cùng nó đi làm xét nghiệm ADN?”
Cố Cảnh Hoài sắc mặt kinh hãi, Lâm Vãn Thanh càng hô to không thể làm xét nghiệm ADN.
Lâm Vãn Thanh nghiến răng nghiến lợi, trừng mắt nhìn Cố Cảnh Hoài một cái, nắm tay Lâm Cảnh rời đi.
Cố Cảnh Hoài bất động, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Tôi không muốn ở lại cùng hắn lãng phí thời gian, nói hắn ngày mai nhớ đến Cục Dân Chính đúng giờ liền rời đi.
Sáng sớm ngày hôm sau, khi đến tôi thấy Cố Cảnh Hoài đã chờ sẵn ở trước cửa Cục Dân Chính .
Tôi coi trọng điểm này của Cố Cảnh Hoài.
Hắn từ trước đến nay đều tuân thủ, coi trọng lời hứa hẹn.
Tôi từ túi xách lấy ra tờ đơn ly hôn ý bảo hắn đi vào.
“Em ngay cả đơn ly hôn cũng mang theo ”
Cố Cảnh Hoài nặng nề nhìn tôi, hỏi một đằng trả lời một nẻo:
“Em đã biết rồi phải không.”