Chương 4
Tôi cố che giấu sự bối rối của mình, càng như thế lại càng bực, lần này lông tôi thật sự xù hết lên.
Lục Tiếu nhìn tôi đầy ẩn ý, khẽ lẩm bẩm:“Luôn cảm thấy em rất giống một người nào đó.”
Ai cơ?
Tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại, cuối cùng cũng xong.Lục Tiếu lại bế tôi đặt lên giường, mặt đối mặt ôm chặt.
Lần này tôi cảm nhận rõ ràng hơn sự mềm mại của cơ bắp anh ta — không phải tôi muốn sờ đâu, mà là móng mèo của tôi không nghe lời, cứ muốn chạm vào.
Đã sờ một cái thì lại muốn sờ thêm cái nữa, móng không ngoan tôi cũng hết cách, đành mặc kệ.Nhìn sang Lục Tiếu, anh không có phản ứng gì nhiều, chỉ hơi nhíu mày, nhắm chặt mắt, cũng không ngăn cản — thế là tôi càng làm tới.
Cái “hạt đậu đỏ” mê người ấy nhìn thôi đã thấy ngon miệng.Nhưng so với nó, tôi càng muốn xem vẻ mặt tiếp theo của Lục Tiếu hơn — liệu có khó coi như vừa ăn phải thứ gì ghê tởm không.
Nghĩ thế, cơ thể tôi liền hành động.
Nắm lấy “hạt đậu đỏ” lộ ra kia đã không còn thỏa mãn, tôi quyết định dùng miệng luôn.Đầu vừa chạm tới liền khẽ cắn một cái, Lục Tiếu khẽ rên một tiếng, chậm rãi mở mắt, lặng lẽ nhìn động tác của tôi.
Nhìn thì nhìn, chứ tôi đâu có dừng lại — ngược lại còn tăng lực cắn.
Trên “hạt đậu đỏ” đã in rõ vết răng đỏ au của tôi. Nét mặt Lục Tiếu thay đổi liên tục: kinh ngạc? thản nhiên? cưng chiều?
Cuối cùng, anh ta chịu không nổi nữa, nhấc bổng tôi lên.Tôi còn tưởng anh ta sắp đánh tôi.
Kết quả chỉ thở dài rồi tiếp tục ngủ?
Nhắm mắt, giọng mệt mỏi nhưng dịu dàng:“Đừng quậy nữa, ngủ đi.”
Anh ta ôm tôi chặt đầy chiếm hữu, hơi ấm phía sau lưng đã tố cáo anh ta.Anh ta tuyệt đối không thể bình tĩnh như vẻ ngoài!
Ngay cả chuyện “bú sữa” này cũng chịu được à?
Nếu anh ta mãi đối xử với tôi như thế… tôi thề chết cũng không đi du học.
Không biết vì sao, dạo này Lục Tiếu toàn ở nhà làm việc.Đối với tôi mà nói, đây đúng là tin mừng nhất trên đời.
Ai mà hiểu được cảm giác được ngắm mỹ nam ở cự ly gần chứ?
Lục Tiếu ngồi nghiêm chỉnh, ngón tay gõ trên bàn phím. Đôi tay với khớp xương rõ ràng khiến tôi ngứa ngáy trong lòng.
Thật muốn thơm một cái.
Haizz, nghĩ lại cuộc đời xui xẻo trước kia của tôi còn chẳng bằng thân phận một con mèo bây giờ.
Muốn làm gì thì làm, Lục Tiếu cũng chẳng phản ứng gì.
Nếu là thân phận Giang Hòa, thì cơ bụng, ôm ôm, thơm thơm, dụi dụi… cái gì cũng không dám làm.
Thỉnh thoảng tôi liếc về phía Lục Tiếu, không nhịn được tò mò muốn biết anh đang làm gì.Nhìn một cái thì không sao, nhưng nhìn rồi lại giật mình.
Lục Tiếu tự cười ngốc với điện thoại, chắc là đang tán tỉnh cô nào đó rất rôm rả.Hừ, sao anh ta lại cười vui thế? Yêu đương rồi à?
Nụ cười của Lục Tiếu như nắng ấm mùa xuân, khiến người ta say đắm.Tiếng cười của anh như bản giao hưởng, khiến lòng người rung động.Nụ cười ấy như khung cảnh tuyệt đẹp, khiến người ta lưu luyến không rời.
Mẹ ơi, tôi thất tình rồi!
Là ai? Rốt cuộc là ai đã cướp đi của tôi… à không, cướp mất Lục Tiếu của tôi?
Nhân lúc Lục Tiếu tạm rời đi, tôi thử mở điện thoại của anh.
Anh từng nói, mật khẩu điện thoại sẽ đặt thành ngày sinh nhật của người anh yêu.Tôi thử nhập sinh nhật của Lục Tiếu.Không đúng.
Tốt thôi, đúng là có yêu ai đó thật.Để xem nào, anh sẽ thích ai nhỉ?
Dù tôi đã tự nhủ hàng nghìn lần rằng anh tuyệt đối không thể đặt sinh nhật của tôi.Nhưng tôi vẫn muốn thử, biết đâu…