Chương 8
Tay anh đặt lên môi tôi, tư thế mập mờ khó phân, rất dễ khiến người khác hiểu lầm.
Tôi gạt tay anh ra, giọng không mấy thiện ý:“Làm gì vậy?”
Nghe tôi nói thế, Lục Tiếu bật cười, tiếng cười vang rõ.“Ăn sạch sẽ xong lại muốn phủi mông bỏ đi à?”
Ăn sạch sẽ? Lại thêm một câu lời lẽ mập mờ.“Ý gì?”
Tôi chẳng hiểu, sao lại nói tôi ăn sạch sẽ anh.Chẳng lẽ anh phát hiện tôi chính là con mèo đó rồi?
“Dạo này con mèo tôi nuôi hình như bỏ đi mất, em nói xem nó sẽ đi đâu nhỉ?”
Chết thật, thằng nhóc này chắc chắn biết gì đó rồi.
Tôi buột miệng:“Con mèo đó không phải tôi.”
Có lúc thật sự muốn đem cái đầu này đi tặng người khác.“Tôi đâu có nói con mèo đó là em, em tự nhận sao?”
Lục Tiếu lại cười, nụ cười khiến tôi nổi da gà.Đáng chết, đã biết là tôi mà còn buông thả cho tôi như vậy.
“Khi nào thì anh biết?”
“Hôm em bắt gặp tôi… tự vui một mình thì tôi đã nghi ngờ rồi, sau đó em lại không chịu ăn đồ ăn mèo, tôi chỉ mới phán đoán đại khái. Hôm em đi, em mặc đồ của tôi, mà trong tấm hình anh trai em đăng em cũng mặc đồ của tôi, nên tôi chắc chắn đó chính là em.”
Tốt lắm, cuối cùng vẫn là do anh trai hại tôi!
“Bây giờ biết rồi, anh muốn làm gì?”
“Theo tôi chứ?” – Lục Tiếu nhướng mày, trong mắt là ham muốn sâu không thấy đáy.
“Đừng quá đáng.” – Tôi quay mặt sang chỗ khác, không nhìn anh.
Tôi hơi sợ, sợ Lục Tiếu sẽ đưa ra yêu cầu quá quắt gì đó.Dù sao tôi cũng chiếm của anh không ít tiện nghi, chắc cũng phải trả giá chút ít.“Vậy thì phạt em… làm bạn trai tôi.” – Lúc nói câu này, Lục Tiếu còn mang theo vẻ cầu khẩn.
“Làm bạn trai tôi”… bốn chữ này tôi nhẩm đi nhẩm lại, sợ mình nghe nhầm.
Tôi gần như không thể tin được đây là lời nói ra từ miệng Lục Tiếu.Nhưng… chẳng phải Lục Tiếu ghét đồng tính sao?
Hay là đang lấy tôi ra làm trò đùa?“Đừng lấy tôi ra đùa, coi chừng tôi tưởng thật đấy.”
Tôi nở nụ cười sảng khoái, che giấu sự tự giễu và bất an trong lòng.Ánh mắt tôi chợt lảng đi, càng không dám nhìn thẳng vào mắt Lục Tiếu, sợ pháo đài mà tôi khó khăn dựng lên sẽ sụp đổ trong chốc lát.
Lục Tiếu bất ngờ trở nên bá đạo:“Nhìn tôi, tôi nói thật đấy.”
“Giang Hòa, tôi thích em.”
Mỗi câu của Lục Tiếu vang trong tai tôi như sấm rền hổ gầm, tất cả đều không thực.Nhưng vẻ mặt của anh lại vô cùng nghiêm túc, không thể là giả.
Về chuyện Lục Tiếu tỏ tình với tôi, đến trong mơ tôi cũng không dám nghĩ tới, chứ đừng nói là thật sự xảy ra.
Tôi đã chẳng còn quan tâm là thật hay giả, chỉ muốn nghiêm túc đáp lại chàng trai trước mắt.“Tôi cũng thích anh, Lục Tiếu.”
Đôi mắt Lục Tiếu sáng bừng lên, như chứa cả bầu trời sao.Cuối cùng anh không kìm được, bật khóc, đôi mắt ngấn lệ, trông vô cùng đáng thương.
“Thật không? Không được lừa tôi đấy!” – Giọng anh run run vài phần.
“Thật, không lừa anh, lừa người là cún con.” – Tôi an ủi Lục Tiếu.
“Vậy coi như hình phạt xong chưa?”
“Chưa, em phải hôn tôi một cái mới được.”
Nụ hôn cuối cùng dây dưa thật lâu, Lục Tiếu ôm chặt tôi mà hôn sâu.Khi tách môi ra, tôi không kìm được cũng khóc.
Lục Tiếu tưởng vì anh quá tham lam nên mới khiến tôi khóc, liền vội vàng xin lỗi:“Xin lỗi, Giang Hòa, tôi không nên như vậy.”
“Không liên quan đến anh.”
Tình đơn phương nở hoa, kết trái, người bên cạnh cũng là người trong tim.Tình cảm của thiếu niên bắt đầu từ mùa hè, rung động thuở niên thiếu khép lại bằng một cái kết hoàn mỹ trong mùa hè.