Chương 9
Tôi ngủ lại một đêm ở nhà Lục Tiếu, là cảm giác quen thuộc.
Anh vẫn ôm chặt eo tôi, cọ cọ mặt vào hõm vai tôi.Đây là lần đầu tiên tôi ngủ cùng Lục Tiếu với thân phận Giang Hòa.
Khi tôi tỉnh, Lục Tiếu vẫn ngủ say.Chân anh kẹp chặt chân tôi, khiến tôi không nhúc nhích được.
Tôi nhìn gương mặt khi ngủ của anh, trùng khớp với ký ức.Chỉ khác một chút: dịu dàng.
Lông mày, ánh mắt không còn sắc bén như thuở ban đầu, trong mắt còn phảng phất vẻ đáng thương.
Chợt nhớ đến câu nói kia: Gặp ánh mắt của em, như gặp gió mát trăng thanh.
Nhân lúc Lục Tiếu còn đang ngủ, tôi tranh thủ về nhà một chuyến.Chuẩn bị nói với ba mẹ chuyện tôi và Lục Tiếu đang yêu nhau.
Ba mẹ tôi suy nghĩ khá thoáng.Nhưng tôi vẫn lo, lỡ họ không chấp nhận thì sao.
Không ngờ ba mẹ chẳng những không phản đối, mà còn tỏ ra khá ủng hộ.Ông anh trai còn gửi cho tôi một cái sticker “cảm ơn tao đi”.
Cái này là sao?
“Anh, anh nói với ba mẹ rồi à?”
“Ừ, anh kể lại chuyện tình của hai đứa cho họ nghe, ban đầu họ còn không đồng ý, nhưng sau khi nghe xong thì đều ủng hộ em.”
“Chuyện tình?”
“Là Lục Tiếu nói với anh đó.”
“Sao anh ấy cái gì cũng kể cho anh vậy.”
Tôi bực bội, mấy chuyện tình cảm kiểu này đâu phải muốn nói là nói.“Rồi rồi, mau đi mà ở bên bạn trai em đi.”
Giang Trình cười đẩy tôi một cái.
Tôi nghiêm túc nhìn anh trai: “Anh, nhà mình trông cậy vào anh nối dõi đó.”
Nói xong còn vỗ vai anh.Giang Trình bỗng bật cười, cười như thằng ngốc.
“Em à, anh cũng có người mình thích rồi, cũng là đàn ông.”
Ô hô, vậy là hai thằng con trai trong nhà đều cong hết.“Lục Tiếu còn tìm anh hỏi bí quyết theo đuổi vợ đó.”
Xong rồi, thì ra là nhắm vào tôi.Mặt tôi đỏ bừng, nhéo một cái chắc ra máu.Biết thế đã chẳng nói.
Lục Tiếu khi yêu thì chiều tôi hết mực, cuộc sống còn sung sướng hơn lúc tôi làm mèo.Muốn làm gì thì làm, anh ấy đều chiều theo.
Còn đặc biệt dính người, như cái đuôi đi theo sau tôi.“Vợ ơi, hôn cái.”
Lục Tiếu ôm tôi, đòi tôi hôn.“Không, dạo này cơ bụng anh biến mất hết rồi, không hôn.”
Ánh mắt Lục Tiếu tối xuống: “Em chê anh rồi sao?”
“Không, chỉ là nhìn thân hình rắn chắc của người khác rồi so với anh, chẳng còn cảm giác gì.”
Tôi chỉ muốn trêu anh, ai ngờ anh lại tưởng thật.Một mình trốn vào góc tường, ngồi xổm khóc không tiếng động.
Đúng rồi, từ khi yêu nhau, anh ấy khóc nhiều hẳn.Mà cứ mỗi lần anh khóc, tôi lại mềm lòng dỗ anh.
“Thôi mà, không trêu anh nữa, anh là nhất.”“Thật không?”
Tôi nhẹ nhàng “ừ” một tiếng, như chạm vào công tắc nào đó trong anh.
Anh bỗng ôm tôi lên giường, khoảng cách bằng không, tham lam chiếm lấy tôi.Cảm giác mềm mại trên môi, sự tê dại nơi eo, hơi thở nóng bỏng bên cổ.
Nụ hôn này dài đến tận cùng trời đất.Cho đến khi tôi sắp ngạt mới buông ra, mặt đỏ bừng, có chút trách móc nhìn anh.
“Còn dám nhìn đàn ông khác không? Em chỉ được thuộc về anh, biết không?”
Chưa kịp trả lời, một nụ hôn khác đã phủ xuống, quấn quýt, triền miên.Tôi bị anh hôn đến rên khẽ, đầu óc mơ hồ.
Bàn tay anh vuốt lên mặt tôi, nhìn kỹ: “Em thế này, anh… sợ mình không kiềm chế được.”
Tôi theo Lục Tiếu đi công tác, tối mới xuống máy bay.Đói bụng nên ghé quán gần đó ăn một bữa no nê.
Vác cái bụng căng tròn về khách sạn.Tôi làm nũng với Lục Tiếu: “Lục Tiếu, no quá.”
“Vậy có muốn vận động tí không?”
Lục Tiếu cười gian, tôi có linh cảm chẳng lành.Nhưng câu nói đó nghe thì chẳng có gì sai, nên tôi đồng ý.
Có ai ngờ lại là loại “vận động hai người” kia chứ!