Chương 4
Đúng lúc đó, tôi nghe thấy Yến Thù văng tục:
【Anh Dư Bạch sắp vào rồi, mẹ nó mấy người bình thường chút cho tôi!】【Không chơi thì biến—】
Có vẻ lúc này cậu ấy mới phát hiện đội đã thêm một người, nên câu chửi đang ra miệng lập tức bẻ lái:
“Không chơi thì cứ làm việc của mình đi!”“Không cần ở lại với tôi đâu, không sao mà.”
Đám bạn chí cốt đồng thanh:
“Không bận.”“Làm xong việc rồi.”“Lần sau nhất định không như vậy nữa.”
Yến Thù nghiến răng:
“Vậy chắc mấy người chỉ chơi một trận thôi ha! Tiếc ghê á!”
Nghe là biết đang uy hiếp.Bị hù xong, đám kia không dám giỡn nữa, đứa nào cũng ngoan ngoãn hứa chỉ chơi một ván.
Tôi lặng lẽ nghe họ đấu võ mồm, khóe môi không kìm được cong lên.
【Anh ơi, em đang ở slot đầu, có thể giúp anh chọn tướng.】
Thế là tôi để cậu ấy chọn cho mình tướng Yêu.Dù sao tôi cũng chỉ biết chơi mỗi con này, mà chính cậu ấy từng nói — tôi không cần cố gắng, chỉ cần “treo” trên người cậu là được.
Để chọc tức cậu ấy, vừa vào game tôi đã mua thẳng một cây kiếm sắt.Bám sát Yến Thù ăn ké tài nguyên, còn “vô tình” cướp quái rừng của cậu lúc cậu đang farm.
Người đi mid chịu không nổi, lên tiếng:
【Anh ơi, chơi vậy không đúng đâu.】【Phải mua đồ hỗ trợ chứ không rừng không farm nổi.】【Cũng đừng cướp quái, nhất là bùa xanh, tướng của Yến Thù xài mana hơi nhiều đó.】
【Lắm mồm… Khụ, nói ít lại, lo mid của cậu đi.】
Yến Thù chẳng trách tôi nửa lời, còn dẫn tôi đi ăn bùa xanh.
Thực ra không cần mid nhắc, tôi đương nhiên biết mấy chuyện này.Trước kia từng chơi với đám này không ít, bị Yến Thù mắng cũng chẳng phải một hai lần.
Biệt danh của cậu ấy là “Bạo Quân”, vì đi rừng thì nóng tính khỏi nói.Ai làm hỗ trợ mà mắc lỗi, bất kể là ai, đều bị cậu chửi cho tối tăm mặt mũi.
Đặc biệt là kiểu không mua đồ hỗ trợ, còn cướp quái, KS mạng.Bị mắng một lần mà không sửa thì chắc chắn không bao giờ có cơ hội thứ hai.
Trước đây tôi từng lỡ cướp bãi heo của cậu, kết quả bị cậu tốc biến ném thẳng vào đội địch, bị hội đồng nằm luôn.Cậu thì quay lưng đi farm nội tại, chờ địch hết kỹ năng mới quay lại “lượm xác”.
Chỉ cần nhớ lại mấy lần oan ức đó là tôi đã thấy bực.Vì thế tôi lại một lần nữa “vô tình” cướp luôn bùa xanh đầu game của cậu.
Tôi giả bộ ngây thơ:
“Á, xin lỗi nha, anh lại làm sai rồi à?”
Mid nghe xong lập tức gào lên:
【Á á á, Dư Bạch ca, anh tiêu rồi!】【Yến Thù chơi game là không nhận họ hàng đâu!】
Không ngờ Yến Thù lại phản bác ngay:
【Đừng dựng chuyện về tôi!】【Tôi chơi game là người điềm đạm nhất đấy!】【Với lại Dư Bạch ca đâu phải cố ý, tôi tình nguyện cho anh ấy ăn bùa!】【Bùa đỏ tôi cũng cho! Cho hai cái luôn!】
Nói xong, Yến Thù dắt tôi sang rừng đối phương ăn bùa đỏ.Lúc đi ngang mid còn tiện tay “ăn ké” luôn cả đợt lính, lên cấp 4 ngay.
Mid lại kêu trời.
Yến Thù chẳng thèm đáp, đánh bùa đỏ xuống gần hết máu rồi dùng giọng vừa ngoan vừa ngọt nói:
【Anh ơi! Em cố ý đánh sẵn bùa đỏ cho anh đó!】
Tôi không khách sáo, ăn luôn.
Mơ hồ nghe thấy có người bắt chước cái giọng ẻo lả đó:
“Dư Bạch ca~ người ta cố ý đánh sẵn bùa đỏ cho anh đó~”
Cuối cùng còn chốt hạ:
【Xì, đồ tiêu chuẩn kép!】
Nhưng lúc này Yến Thù chẳng rảnh cãi lại đám bạn.Bởi vì… tụi tôi vừa bị team địch phát hiện đang trộm rừng.
Phía địch chi viện cực nhanh.Đặc biệt là xạ thủ — do đứng gần nên lập tức cùng trợ thủ lao tới.
Dùng đúng vị tướng giống người trong chiến đội kia.