Chương 9
Nhắm mắt, đứng dậy lấy bộ đồ từ tủ quần áo Yến Thù.Thân hình gần giống nhau, chỉ là cậu ấy cao hơn nửa cái đầu.Mặc đồ hơi rộng, nhưng tốt hơn đống quần áo kia nhiều.
Rửa mặt, thay đồ, mở cửa phòng, đối mặt nụ cười rạng rỡ Yến Thù.Đôi mắt cậu ấy long lanh, tinh thần phơi phới.Chẳng thấy dấu hiệu người vừa “vận động” suốt một đêm.
Chỉ có tôi như bị tinh linh hút khô, đau nhức rã rời.Nhưng sĩ diện còn giữ, cố giữ vẻ bình thản:“Anh còn việc, về trước đây.”
Chưa đi được mấy bước, lại bị Yến Thù kéo lại:“Ăn chút gì rồi hãy đi.”
Tôi nhíu mày nhìn cậu ấy, như đang nhìn đứa trẻ không hiểu chuyện.
Nhưng ngay giây tiếp theo, nụ hôn của Yến Thù lại rơi lên khóe môi tôi.Đôi mắt cậu ấy đỏ hoe, nhìn tôi đầy ấm ức:”Anh à, anh ăn sạch em rồi mà giờ lại giả vờ không quen biết đúng không?””Không được, anh phải cho em một danh phận, làm bạn trai của em!””Đừng tưởng em còn nhỏ là anh có thể lừa gạt thân thể em!””Chuyện này gọi là ‘dụ dỗ rồi vứt bỏ’, là vô đạo đức đó!”
Tôi vẫn nhìn cậu ta mà không hề dao động.Không hiểu nổi trong cái đầu non nớt của cậu ấy đang nghĩ gì.Hồi tôi học đại học cũng đâu có điên như thế này?
Nhưng thái độ im lặng của tôi khiến Yến Thù sụp đổ.Cậu ta lộ ra răng nanh nhỏ, uy hiếp mà chẳng chút sát thương:”Anh có tin em đến dưới công ty anh kéo băng rôn không?””Em sẽ nói với mọi người là tối qua anh đã %#&@ em, rồi thì R$^%^&@%…”
Tôi lập tức bịt miệng cậu lại.Thở dài: “Anh thực sự có việc công cần giải quyết…”
Nhưng còn chưa nói xong, Yến Thù đã gạt tay tôi ra, kích động:”Yến Tuấn nói rồi, đàn ông đều viện cớ hết!””Rõ ràng anh muốn chuồn êm, giờ là đang cố dỗ dành em!””Không được, không cho em cơ hội thì em cũng không cho anh cơ hội!”
Nói xong, cậu ta nắm tay tôi, định nhặt cái cà vạt dưới đất.Ban đầu tôi mặc kệ, nhưng vừa nhìn đến cái cà vạt, chợt nhớ mấy chuyện tối qua quá mãnh liệt…Tôi lập tức đầu hàng:”Anh dẫn em đến công ty với anh!”
Vừa dứt lời, mắt Yến Thù sáng rực:”Vậy là để giới thiệu thân phận của em? Cho em danh phận?”
Rồi đột nhiên lại lộ vẻ ngại ngùng:”Thật ra cũng không cần long trọng vậy đâu, chỉ cần…”
Nhưng tôi không có thời gian nghe hết, lập tức kéo cậu ta lên xe đến công ty.
Khi đến văn phòng, thấy có người ngồi ở vị trí của tôi.Người đó là đứa con ngoài giá thú lớn nhất, được nuông chiều nhất của ba tôi, Sở Linh Vũ.
Mẹ hắn là “bạch nguyệt quang” trong lòng ba tôi, cũng là người khiến ba ngoại tình đầu tiên.
Sở Linh Vũ bằng tuổi tôi.Để bảo vệ hắn, ba đã đưa hắn ra nước ngoài, nên hắn chẳng biết gì về thủ đoạn của tôi.
Ban đầu tôi không định đưa Yến Thù đến, không muốn cậu ấy thấy sự hỗn loạn nhà họ Sở.Cũng không muốn cậu ấy biết tôi tàn nhẫn đến mức nào.
Nhưng Sở Linh Vũ hình như không muốn sống nữa.Hắn cầm một bản hợp đồng không rõ nguồn gốc, khiêu khích tôi:”Đây là hợp đồng ba tự ký.””Ông ấy đã chuyển 57% cổ phần Sở Thị cho tôi.””Bây giờ, tôi là cổ đông lớn nhất, cho nên…”
“Sở Dư Bạch, đại thiếu gia Sở gia! Chỗ ngồi này là của tôi rồi!”
Hắn ngạo mạn cười lớn, trong mắt đầy đắc ý.
“Mẹ nó!”Yến Thù nhìn không nổi, giơ nắm đấm định lao lên.Nhưng tôi lập tức ngăn lại:”Tốt thôi, vậy thì mở cuộc họp đi.”