Một Lần Thả Thính


Chương 5

Tôi chợt nhớ đến chuyện Yến Thù từng muốn đẩy tôi cho người khác, thế là buột miệng:

“Xạ thủ bên kia chơi vị tướng đó nhìn ngầu thật đấy.”

Kết quả là Yến Thù — vốn đang định rút — lại quay đầu lao vào combat.Nhưng phe địch gần như đã tập trung đủ người.Cậu ấy tuy lấy được mạng xạ thủ nhưng cũng bị hội đồng nằm xuống.

Trong voice vang lên tiếng cười chế nhạo của đám bạn Yến Thù:

“Cậu không tự biết mình đang nghèo à? Còn cố đánh trả làm gì?”“Yến tử à, kỹ năng né đâu rồi? Kiếm tiên bay nhảy đâu rồi?”“Không giống cậu mọi khi chút nào luôn á, sao hôm nay nhát thế?”

Nhưng người gây họa thật ra là tôi.Ngay từ đầu đã không mua trang bị hỗ trợ, kéo tụt vàng của Yến Thù.Cũng hơi áy náy… nhưng không nhiều.

Tuy vậy, Yến Thù chẳng nói gì.Hồi sinh xong, cậu ấy farm sạch ba đường, rồi kéo tôi lao thẳng sang phe địch truy sát xạ thủ bên kia.

Rình tới ba lần liên tiếp, khiến xạ thủ tức đến mức chửi um lên.

Trận game đánh rất thoải mái vui vẻ, nhưng tôi thì càng lúc càng cau mày.Tính cách Yến Thù dường như vẫn chưa trưởng thành, cả người toát ra vẻ ngây ngô trẻ con.

Vậy thì… cậu ấy thật sự phân biệt được đâu là “lệ thuộc” và đâu là “thích” sao?

Nghĩ tới đây, tôi lại thấy nhẹ nhõm.

May mà từ đầu tôi chưa từng dùng danh phận thật để tỏ tình.Còn acc game gốc đó… chắc sau này cũng không đăng nhập lại nữa.

Thật ra tôi luôn là kiểu người vừa cố chấp vừa ngang ngược.Không phải của tôi, tôi không cần.Là của tôi mà không cho, tôi cũng chẳng thèm.

Người duy nhất tôi từng chủ động muốn có… chỉ có Yến Thù.

Có thể trong mắt người khác, tôi chưa từng chủ động. Nhưng với tôi mà nói, đây đã là bước tiến lớn nhất rồi.

Ba mẹ tôi là hôn nhân sắp đặt, không có tình cảm.Mẹ thì thờ ơ, ba thì dùng kiểu giáo dục áp lực.Ông yêu cầu tôi lúc nào cũng phải nằm trong top 3 thành tích.Ngoài điều đó ra, không còn bất kỳ sự quan tâm nào khác.

Từ nhỏ tôi đã sống như bị chôn trong một cái mộ, ngột ngạt đến nghẹt thở.

Sự tồn tại của Yến Thù giống như ánh sáng duy nhất trong đời tôi.Tôi khao khát đến gần, nhưng cũng sợ bị chính ánh sáng đó thiêu rụi.

Tôi đã cố kiềm chế bản thân vài ngày không đi tìm cậu ấy.Lúc đi ngang qua đình nghỉ chân trong trường, tôi vô tình nghe thấy có người bàn tán:

“Đã nói chơi thật thì phải làm thật, tôi đang đợi cậu tỏ tình với bạn cùng phòng đó nha!”“Chắc chắn sẽ vui lắm! Tôi chuẩn bị sẵn máy quay rồi đây!”

Một người khác cười chửi:

“Trò chơi là chơi chung, đến lúc bị bạn cùng phòng đấm thì nhớ đỡ giùm tôi đó!”“Yên tâm! Anh em thì sao hại nhau được chứ.”

Thì ra bọn trẻ tuổi này thích đùa kiểu đó.Tỏ tình với người cùng giới… cũng chỉ là một trò tiêu khiển để buôn chuyện.

Tôi bật cười khinh miệt rồi quay đầu rời đi.

Qua vài hành lang, trên đường về, tôi gặp Yến Thù.

Cậu ấy dường như đã chuẩn bị sẵn một bất ngờ.Hai tay giấu ra sau lưng, vành tai đỏ bừng, cả người lúng túng.

“Anh Dư Bạch, em có chuyện muốn nói với anh.”

Nhìn thấy cậu ấy, ánh mắt lạnh lùng của tôi cũng dịu xuống.“Sao vậy?”

Không ngờ Yến Thù lại đột nhiên quỳ cả hai chân xuống, hét lớn:

“Anh Dư Bạch, em thích anh từ lâu lắm rồi!”“Cho em một cơ hội được không?”

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe đám bạn cậu ấy phá lên cười:

“Một bên gối thôi, đồ ngốc!”“Còn giấu tay làm gì! Bị bắt làm tù binh hả?”“Lấy hoa ra mau lên!”

Yến Thù luống cuống đổi tư thế, rồi rút từ sau lưng ra một bó hoa hồng.