Chương 2
Tôi thấy từng túi huyết tương được mang tới rồi thay vào, thấy mồ hôi ướt đẫm trên trán các bác sĩ, ai nấy đều không dám lơi là dù chỉ một chút, ngực tôi chua xót vô cùng.
Đúng lúc đó, một bác sĩ thực tập hưng phấn giơ điện thoại của tôi lên:
“Bác sĩ Phó gọi cho sản phụ rồi, liên lạc được rồi!”
Vì mở loa ngoài nên cả phòng mổ đều nghe thấy giọng Phó Thận.
Anh ta vội vàng mà tức giận hét vào điện thoại:
“Lâm Manh! Em để gói đồ chuẩn bị sinh ở đâu rồi, dù sao em cũng chưa sinh ngay, anh lấy dùng tạm cho Bạch Lộ Lộ!”
2
Tôi thấy bác sĩ điều trị chính của mình cau mày, sắc mặt rất khó coi khi đưa dụng cụ trên tay cho bác sĩ chuyên môn bên cạnh.
Anh ấy bước đến trước mặt bác sĩ thực tập rồi cầm lấy chiếc điện thoại đã được khử trùng.
“Bác sĩ Phó, vợ anh bị thuyên tắc ối cấp tính, hiện vẫn đang được cấp cứu. Anh có kinh nghiệm trong việc này, xin hãy nhanh chóng quay lại bệnh viện để hỗ trợ chúng tôi cứu lấy vợ anh.”
Tút… tút… tút…
Cuộc gọi bị cắt đứt.
“Không phải chứ! Anh ta điên rồi à! Vợ mình không chịu cứu lại đi chuẩn bị đồ sinh cho vợ người khác!”
“Còn chuyên gia, chuyên cái quái gì! Chẳng qua chỉ là một gã khốn nạn từ trong ra ngoài!”
Giọng nói rất to khiến tôi bật cười.
Bác sĩ điều trị chính cũng ý thức được lời nói đó có thể ảnh hưởng đến tôi nên vội vàng xin lỗi.
Trong trạng thái gây mê, tôi cố gắng đảo tròng mắt ra hiệu không sao cả.
Bởi vì tôi thấy anh ấy mắng đúng lắm.
Chỉ là, trong khoảnh khắc đó, nỗi tuyệt vọng như một dòng nước ngập lũ cuốn trôi chút kiên cường cuối cùng trong tôi.
“Oxy trong máu bệnh nhân đang nhanh chóng, báo ngân hàng máu tiếp tục cung cấp huyết tương!”
Bệnh viện Lâm Giang lập tức gửi yêu cầu khẩn cấp đến tất cả các bệnh viện trong thành phố để xin thêm huyết tương.
Việc có một sản phụ bị thuyên tắc ối ở đây cũng nhanh chóng trở thành chuyện ai ai cũng biết.
Thậm chí các bản tin thời sự cũng bắt đầu đưa tin trực tiếp.
Cùng lúc đó, bệnh viện Trung tâm cuối cùng cũng cử đến một bác sĩ từng phụ trách phẫu thuật thuyên tắc ối.
Vừa vào phòng, ông ta liền nói:
“Mọi người nói coi có trùng hợp không, đúng lúc tôi qua thăm vợ của bác sĩ Phó thì nghe tin bên các người cần hỗ trợ, thế là tôi lập tức xin phép chạy qua đây.”
Vợ của bác sĩ Phó?
Bác sĩ điều trị chính của tôi theo bản năng nhìn về phía tôi.
Mà đồng nghiệp của Phó Thận vì đã từng cùng anh ta xử lý vài ca thuyên tắc ối nên cũng không quá căng thẳng.
Sau khi đến, anh ta nhanh chóng kiểm soát được tình hình, thấy các chỉ số của tôi dần ổn định thì bắt đầu thư giãn trò chuyện.
“Lúc nãy khi tôi vừa tới đã thấy bên khoa Nhi cứu sống được đứa bé rồi. Một nhóc trắng trẻo mập mạp.”
“Nhưng lạ thật, tôi gọi mấy lần mà ba của đứa bé cũng không đến. Đây là mẹ đơn thân à?”
Bác sĩ điều trị chính khẽ ho hai tiếng.
Người kia vẫn không nhận ra có gì bất thường.