Tài khoản phụ, tình cảm thật


Chương 16

Tôi cảm thấy bất lực.

Những vết thương trên lưng đau rát, nhưng trái tim trong lồng ngực còn đau hơn.

Chẳng lẽ tôi thật sự không thể níu kéo được Lâm Chiếu sao?

Trên đường trở về, trong đầu tôi cứ quẩn quanh câu hỏi:

Chỉ vì một lần phản bội, cô ấy sẽ không bao giờ muốn nhìn tôi nữa sao?

Tôi cố tình lái xe đâm vào tường hầm.

Sau đó gọi 120, rồi nhờ nhân viên y tế gọi điện cho Yến Thành Chu.

Tôi dùng mạng sống để mong nhận được ánh mắt quan tâm từ cô ấy.

Nhưng ngay cả qua điện thoại, cô ấy cũng không thèm dỗ dành tôi.

Khoảnh khắc đó, tôi thật sự muốn chết.

Yến Thành Chu tức giận đánh tôi một trận.

Anh ấy nói, nếu tôi còn từ chối điều trị, anh ấy sẽ đi tìm Lâm Chiếu trả thù.

Tôi nằm viện hơn một tháng.

Trong suốt khoảng thời gian đó, Lâm Chiếu không gọi cho tôi một cuộc, cũng không gửi bất kỳ tin nhắn nào.

Một đêm nọ, không kìm nén nổi nỗi nhớ, tôi gọi cho cô ấy.

Đầu dây bên kia chỉ vang lên giọng nói lạnh lùng của máy trả lời tự động.

Lâm Chiếu đã chặn tôi…

Thật sự quá tàn nhẫn.

Thật sự quá đáng hận!

Xuất viện xong, tôi uống đến say mèm, rồi châm lửa đốt rụi cả Lan Đình.

Tôi trả thù bằng cách quay lại với tất cả những thói xấu cũ.

Lâm Chiếu không ở bên tôi cũng tốt thôi.

Như vậy, tôi có thể tự do buông thả bản thân.

Một ngày nọ, khi đang uống rượu trong quán bar, có người nói với tôi rằng, Lâm Chiếu đã quay về.

Nhưng cô ấy chưa từng đến gặp tôi dù chỉ một lần.

Tôi càng uống nhiều hơn, Yến Thành Chu khuyên nhủ, tôi lại đấm anh ta một cú.

Sau lần đó, anh ta không bao giờ đến tìm tôi nữa.

Khi không còn ánh sáng, ngay cả cái bóng cũng sẽ rời đi, huống hồ là con người?

Hôm đó, tại Đình Bộ, tôi nghe thấy giọng của Lâm Chiếu vọng ra từ đại sảnh.

Thì ra bố mẹ tôi đã bắt cô ấy đến, mong cô ấy sẽ khuyên tôi.

Tôi đứng ở cửa, nắm chặt tay, nín thở lắng nghe câu trả lời của cô ấy.

Tôi nghĩ, dù cô ấy chỉ vì mềm lòng mà miễn cưỡng khuyên tôi đôi câu, tôi cũng sẽ cố gắng vực dậy.

Nhưng cô ấy nói, cô ấy không ngại khiến tôi phát điên thêm.

Cô ấy đối với tôi dường như không còn chút tình cảm nào.

Tôi thật sự phát điên!

Tôi lao vào, hét lên với họ.

Lâm Chiếu né tôi, bước ra ngoài.

Khi mọi hy vọng đều tiêu tan, tôi nghe thấy cô ấy gọi tôi.

Cô ấy bảo tôi đừng quát mẹ mình.

Cô ấy dường như thật sự đã buông bỏ…

Nhưng tôi phải làm sao đây?

Tôi vẫn mắc kẹt trong quá khứ.

Tôi không thể quên cô ấy.

Tôi chỉ yêu một mình Lâm Chiếu, từ trước đến giờ vẫn vậy.

Tôi cố gắng vực dậy, hiếu thuận với mẹ, tiếp nhận công việc gia đình.

Thời gian trôi qua, mẹ sắp xếp cho tôi ngày càng nhiều buổi xem mắt.

Nhưng tôi từ chối tất cả.

Một ngày nọ, mẹ tôi rưng rưng hỏi rằng có phải tôi vẫn đang chờ Lâm Chiếu không.

Đúng vậy, cô ấy là người duy nhất tôi muốn cưới.

Tôi đang chờ cô ấy.

Tôi cũng không biết mình sẽ chờ đến bao giờ.

Có lẽ là đến khi cô ấy kết hôn, có lẽ là đến khi tôi từ bỏ.

Hoặc có lẽ…

Đến ngày tôi chết đi.
 

(Hết).