Tài khoản phụ, tình cảm thật


Chương 9

Anh nhíu mày khó chịu.

Một lúc lâu sau, anh nhếch miệng cười, nụ cười đầy quái dị.

“Đợi đến khi em mang thai con của tôi, em sẽ không dễ dàng nghĩ đến chuyện rời xa tôi nữa.

“Lâm Chiếu, chúng ta sinh con đi…”

Toàn thân tôi lạnh buốt như rơi vào hầm băng.

Khi anh bắt đầu gia tăng áp lực lên người tôi, tôi vùng vẫy trong tuyệt vọng.

“Thương Chước?”

Một giọng đàn ông từ bên ngoài vọng vào.

Từng tiếng, từng tiếng, là giọng của Yến Thành Chu.

“Thương Chước, anh ở phòng nào vậy? Trả lời tôi đi! Bác gái gọi tôi cả chục lần rồi đây này!”

Thương Chước khựng lại.

Tận dụng khoảnh khắc đó, tôi gom hết sức mạnh, trốn khỏi anh, chân trần chạy băng qua sàn nhà lạnh buốt.

Khi ra khỏi cửa phòng ngủ, tôi đâm sầm vào Yến Thành Chu đang đứng đó nhưng không dừng lại.

Xuống đến sảnh chính, tôi quay đầu nhìn lại.

Xác nhận Thương Chước không đuổi theo, tôi xách vali lên, không ngoái đầu lại, chạy thẳng ra ngoài và chui vào xe.

Nhấn ga, chiếc xe lao đi vài trăm mét trước khi tôi giảm tốc, vẫn còn sợ hãi.

10

Vì đám cưới với Thương Chước, trước đó tôi đã xin nghỉ phép một năm ở công ty.

Sau đám cưới còn có hai tháng đi hưởng tuần trăng mật.

Bây giờ, tuần trăng mật không còn nữa.

Thời điểm này, bên ngoài đầy những lời đàm tiếu, mà tôi lại không thể lấy công việc để vùi đầu quên đi tất cả.

Thế nên tôi quyết định đi du lịch một mình.

Ngày trước khi khởi hành, tôi đến thăm bố mẹ mình.

Trước mộ họ, tôi kể lại những trải nghiệm đau đớn trong thời gian qua.

“May là hai người không có mặt ở đó.

“Nếu không, hai người sẽ đau lòng biết bao.

“Chỉ cần đối diện với ánh mắt đầy hy vọng của hai người, chắc nước mắt tủi thân của con cũng rơi xuống ngay.”

Bố tôi là tài xế xe tải, thường phải chạy bốn năm ngày mỗi chuyến.

Mùa hè, các chuyến xe chở trái cây còn nhiều hơn.

Xong một chuyến là bảo dưỡng xe, rồi lại tiếp tục chuyến tiếp theo.

Mẹ tôi là nội trợ, ngoài việc nhà và chăm sóc tôi, bà còn làm thêm vài công việc thủ công.

Họ đã cố gắng hết sức để cho tôi những điều tốt đẹp nhất.

Mặc dù, tôi không phải con ruột của họ.

Trong ký ức của tôi, thời gian cả gia đình ngồi ăn cùng nhau rất ít.

Nhưng những dịp sinh nhật quan trọng hay lễ tết, tất cả đều có mặt.

Chúng tôi thích nhất là ăn món bún nhà phía Tây thành phố vào bữa sáng.

Tôi ngồi trên vai bố, nghe ông cất giọng khỏe mạnh gọi lớn:

“Ông chủ, ba bát! Một phần một lượng, hai lượng, ba lượng!”

Rời khỏi dòng hồi tưởng, tôi bỗng nhận ra có người đứng cạnh mình.

Quay đầu lại, tôi nhìn thấy khuôn mặt của Thương Chước.

Mặt tôi lập tức tái nhợt.

Tôi suýt ngồi bệt xuống đất.

Thương Chước thấy phản ứng của tôi, ngẩn người trong giây lát.

Sau đó anh quay mặt đi, giọng nói trầm thấp:

“Xin lỗi, hôm đó anh đã ép em.

“Những ngày qua anh đã nghĩ rất nhiều và nhận ra mình sai nghiêm trọng.

“Anh nghĩ, chúng ta cần nói chuyện với nhau.”

Ánh mắt anh thoáng vẻ buồn bã.

Trước đây, mỗi khi cãi nhau, chỉ cần thấy ánh mắt này, tôi sẽ mềm lòng và ôm lấy anh ngay sau đó.

Nhưng lúc này, tôi cau mày đầy chán ghét, giọng lạnh lùng:

“Không có gì để nói cả. Anh mau đi đi, tôi không muốn nhìn thấy anh!”

Anh khựng lại trong giây lát, như thể không nghe thấy lời tôi nói.

Anh cầm một tờ giấy vàng bên cạnh, châm vào nến rồi ném vào đống tro trước mộ.

“Thương Chước! Tôi bảo anh đi ngay!”