Thử Tình Nhược Hàn


Chương 5

13.

Cố Xương Văn vừa đi thì không quay lại nữa, còn ta cũng không ngủ suốt cả một đêm.

Sáng sớm ngày hôm sau, ta nghe hạ nhân nói rằng Trần Nhị gia và Trần tiểu lang quân đang gây rối ở cổng lớn.

Trần Thư Tuấn là người vốn dĩ không biết ngại, một mực nói “thù cướp vợ” “không đội trời chung”, khiến không ít người tụ tập lại trước cổng lớn.

Cộng thêm Tung Ca lăn lộn khóc lóc trên nền đất, thấy người tới là gào ầm lên, miệng không ngừng kêu “Trả mẫu thân lại cho ta! Trả mẫu thân lại đây!”

Hai người ở bên ngoài phủ tướng quân ầm ĩ đến trời long đất lở, nhưng Cố Xương Văn vẫn một mực đóng cửa không ra, cũng không cho bất kỳ ai vào

.
Còn nói: “Tăng Nhược Hàn là thê tử của ta, gây rối cũng không thể thay đổi được sự thật này.”

Trần Thư Tuấn tức giận đến nỗi đau cả ngực, hậm hừ lôi kéo Tung Ca rời đi mất rồi.

Lúc nghe được tin tức về hắn thì hắn đã đưa chuyện này đến trước mặt Hoàng Đế để cáo trạng luôn rồi.

Hoàng Đế khó xử, Hoàng Hậu cũng khó xử.

Để Cố Xương Văn giả ch-ế-t đầu hàng là chủ ý của Hoàng Đế, ngay cả việc cưới Lý Vinh Nương Hoàng Đế cũng ngầm đồng ý.

Mà Hoàng Hậu lại là cô của Trần Thư Tuấn, từ trước đến nay rất thương đứa cháu trai không học vấn không nghề nghiệp này này.

Chỉ có thể triệu ta, Cố Xương Văn cùng Lý Vinh Nương và những người khác đến Trường Xuân Cung.

Hoàng Đế vừa vào đã nghiêm mặt trách mắng Cố Xương Văn: “Cố ái khanh, đêm qua người thực sự quá đáng, sao có thể bắt người đi như thế? Còn để người vây quanh Cố gia.”

Hoàng Hậu cũng trách mắng Trần Thư Tuấn: “Nhị Lang, việc này cũng có lỗi của ngươi, đã đánh mấy thị vệ canh gác ngoài cửa, lại làm ầm ĩ đến mức lớn chuyện, giờ người người đều rỉ tai nhau bàn tán không ngừng, ngươi nói xem nên làm thế nào?”

Câu chuyện chuyển sang Trần Thư Tuấn, hắn lập tức nói: “Đương nhiên là thê tử nhà ai thì người đó đưa về nhà.”

“Thê tử của thần là Tăng Nhược Hàn, thê tử của Cố tướng quân là Lý Vinh Nương, có gì không rõ?”

Trần Thư Tuấn lén lút vỗ bả vai Tung Ca, Tung Ca lập tức chạy đến bên cạnh ta: “Mẫu thân, con và phụ thân đều nhớ mẫu thân, tổ mẫu cũng bảo con mau đưa mẫu thân về nhà.”

Tung Ca vì ở trước phủ tướng quân ầm ĩ lăn lộn, toàn thân đều là bụi, ta không thể không phủi bụi trên người thằng bé.

Cố Xương Văn không vui, quỳ xuống xin ý chỉ: “Bệ hạ, thần và Nhược Hàn là phu thê kết tóc, giờ đã đi đến mức này, không thể sai lầm thêm nữa, thần sẽ không buông tay.”

Trần Thư Tuấn cũng nói: “Thần cũng sẽ không!”

Hoàng Đế đứng về phía Cố Xương Văn, Hoàng Hậu đứng về phía Trần Thư Tuấn, hai bên không ai chịu nhường ai.

Ta mở miệng phá vỡ bầu không khí căng thẳng trước mặt: “Bệ hạ, Hoàng Hậu, có thể nghe dân phụ nói một lời hay không?”

Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía ta, đặc biệt là Trần Thư Tuấn, nước mắt lưng tròng nhìn về phía ta, sợ rằng giây phút tiếp theo ta sẽ không cần đến hắn nữa.

Hoàng Hậu lén lút liếc Trần Thư Tuấn một cái: không có tiền đồ.

Ta không hạ mình cũng không kiêu ngạo, chỉ nói: “Dân phụ và Cố tướng quân tuy nói quen biết từ thuở thiếu thời, lớn lên lại kết tóc phu thê nhưng trong lòng dân phụ, Cố tướng quân đã ch-ế-t từ năm năm trước, dân phụ là góa phụ tái giá, hợp tình hợp lý, chưa bao giờ nghĩ tới ngài ấy lại quay trở về.”

“Không nói tới Cố tướng quân đã có người bên cạnh, cho dù ngài ấy trở về lẻ loi một mình, dân phụ và ngài ấy cũng khó có thể lại làm phu thê.”

14.

Hoàng Đế và Hoàng Hậu liếc nhìn nhau, Hoàng Đế còn muốn nói tốt vài lời cho Cố Xương Văn, dùng giọng của bậc trưởng bối nói những lời nhẹ nhàng:

“Nhược Hàn, rốt cuộc thì ngươi và Xương Văn đã có tình cảm bao nhiêu năm qua, sao bây giờ đã vội từ bỏ? Trẫm nhớ hai người hồi nhỏ khăng khít như một.”

Ta lại nghĩ đến bản thân và Cố Xương Văn khi còn nhỏ, chúng ta đã ở cùng một chỗ, cùng nhau thả diều, đọc sách, làm gì cũng ở cùng nhau.

Đã nhiều lần hắn xông pha chiến trường, ta ở nhà đều lo lắng không yên, vừa lau nước mắt vừa thêu cho hắn những bộ quần áo giày dép, lại đến chùa dâng hương cầu khấn.

Có một lần Cố Xương Văn bị thương được khiêng về, sốt cao mấy ngày, khi mở mắt đã thấy ta khóc sưng vù cả hai mắt, không biết hắn lấy từ đâu ra một cái còi nhỏ xấu xí dỗ dành ta khiến cho ta vui vẻ đến mức mặt mày cong cong.

“Nhược Hàn, đừng khóc, đợi tới khi vết thương lành lại ta sẽ cưới muội, hai nhà đã sớm định sẵn, chúng ta từ nhỏ đã ở bên nhau, đến già cũng sẽ ở bên cạnh nhau.”

Nói xong còn nắm tay ta: “Ta sẽ nắm chặt tay muội như thế này, cả đời cũng không buông.”

Ký ức đã sớm vỡ vụn thành từng mảnh, ta nghĩ về những chuyện đã qua, lòng đau thắt như bị kim châm, không biết là ta thay đổi hay Cố Xương Văn đã thay đổi, dù sao thì đến hiện giờ trong lòng ta cũng đã rõ, ta và hắn sẽ không thể quay lại, ta đã có Trần Thư Tuấn, có Tung Ca, hai người bọn họ mới là tương lai sau này của ta.

Ta vững vàng nói: “Không hối hận.”

“Ta chỉ cần Trần Thư Tuấn.”

Trần Thư Tuấn không có tiền đồ nhảy đến bên cạnh ta, ánh mắt đều đã sáng lên, hất cằm về phía Cố Xương Văn.

“Nhược Hàn, nàng thật sự vô tình như vậy sao?” Cố Xương Văn chỉ cảm thấy toàn thân đau đớn, đau đến mức từng kẽ xương như muốn nứt vỡ.

Vì đâu nên nỗi?

Hắn chợt nhớ ra điều gì: “Nàng và hôn sự của chúng ta là do trưởng bối hai nhà định ra, hiện giờ cũng phải xem ý của mẫu thân như thế nào.”

Phụ thân của Cố Xương Văn mất sớm, cha mẹ ta hiện giờ lại không ở kinh thành, nên trưởng bối hai nhà chỉ còn mỗi lão phu nhân.

Hoàng Đế liếc nhìn Cố Xương Văn, ánh mắt hai người giao nhau, lập tức đi mời lão phu nhân.

Lão phu nhân vừa đến, Cố Xương Văn “phịch” một cái quỳ xuống đất, nói với lão phu nhân: “Mẫu thân, con và Nhược Hàn lớn lên dưới ánh mắt của người, người cũng không muốn thấy chúng con ly tán mà phải không?”

Trên đường đến đây, lão phu nhân đã biết đại khái về chuyện này, bà vẫn luôn cúi đầu, không dám ngẩng đầu đối diện với Cố Xương Văn.

Cố Xương Văn là con trai độc nhất của bà, từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ cầu xin bà bất cứ điều gì, làm sao bà có thể không biết những suy nghĩ trong lòng Cố Xương Văn chứ.