Chương 7
Đến tiệc sinh nhật của Tung Ca, nhiều bằng hữu của Thư Tuấn đã đến chúc mừng, còn dẫn theo Tung Ca ăn đi ăn uống, lại tặng cho thằng bé không ít đồ chơi mới lạ, thằng bé vui mừng không thôi, cả ngày nhảy nhót, chỉ thiếu chút nữa là trèo lên mái nhà.
Vui vẻ chưa được bao lâu, nụ cười của Tung Ca đã tắt, cúi đầu kính cẩn chào Trần đại gia. Lúc này ta mới phát hiện Trần đại gia đã đến, lập tức cùng Trần Thư Tuấn ra cửa chào đón, cười nói:
“Đại ca đến rồi.”
Trần đại gia và Trần Thư Tuấn tuy cùng một mẹ sinh ra nhưng tính cách lại hoàn toàn khác biệt. Trần đại gia có vẻ ngoài nghiêm chỉnh, cũng là người đàng hoàng đứng đắn, vẻ mặt lại càng nghiêm khắc, lúc nào mặt cũng lạnh như băng, hôm nay thoạt nhìn có vẻ không vui, ánh mắt quét một vòng rồi nói với ta:
“Đệ muội, không biết còn có thể gọi như vậy hay không?”
Thì ra Trần đại gia đến là để tính sổ.
Trần Thư Tuấn vội vàng đỡ lời giúp ta:
“Đại ca, hôm nay sao huynh lại tức giận như vậy? Đừng nói chuyện với nàng như thế.”
Ánh mắt như diều hâu của Trần đại gia chĩa về phía Thư Tuấn, lạnh lùng nói:
“Thời gian qua ta bận rộn đến mức đầu óc choáng váng, mới biết muội ấy và người đó vẫn chưa hoà ly, vậy mà bây giờ đệ lại sống chung với muội ấy mập mờ như thế này, tính làm sao đây hả?”
“Đệ muội, ta cho muội thời gian nửa tháng, tốt nhất hãy cho Nhị lang một lời giải thích.”
“Đại ca, cho dù Nhược Hàn có giải thích hay không, đệ cũng đã theo nàng rồi!”
Trần Thư Tuấn lại cắt ngang lời của Trần đại gia, nói một tràng dài những lời mềm mỏng mới tiễn được huynh ấy đi.
Trong suốt quãng thời gian ấy, lão phu nhân ngồi ôm Tung Ca, không dám ra mặt gặp gỡ Trần đại gia, chỉ sợ Trần đại gia nhìn thấy bà lại nổi nóng.
Đến buổi tối, khi mọi người đã về gần hết, Tung Ca mới kéo ta vào phòng của mình, quà tặng chất cao như núi, Tung Ca chắp tay bái lạy ta.
“Mẫu thân, tổ mẫu nói sinh nhật của con là ngày mẫu thân phải chịu khổ, mẫu thân sinh con không hề dễ dàng, con xin dập đầu trước mẫu thân, gửi mẫu thân một nửa số quà con nhận được.”
Tung Ca vỡ lòng từ rất sớm, cũng thông minh hơn bọn trẻ cùng trang lứa, ngoại trừ nghịch ngợm hay gây chuyện ầm ĩ thì không có gì là không tốt. Nghe được những lời này của con, ta không nhịn được mà rơi nước mắt. Đỡ thằng bé đứng dậy, giọng nghẹn ngào.
“Cẩn thận nền đất lạnh, đừng quỳ nữa.”
17.
Đúng lúc này, Trần Thư Tuấn bước vào, ôm Tung Ca từ dưới đất lên, cân nhắc một hồi: “Nhóc con, nặng hơn nhiều rồi.”
“Mau đi ngủ đi.”
Nói xong, hắn kéo tay ta rời đi, nhưng Tung Ca lại nháy mắt một cách tinh nghịch, kéo tay áo ta, nũng nịu cầu xin:
“Mẫu thân, tối nay mẫu thân ngủ với Tung Ca có được không? Tung Ca muốn nghe mẫu thân kể chuyện xưa.”
Tung Ca rất ít khi thể hiện bộ dáng ngoan ngoãn như vậy, ta nhìn thấy lập tức mềm lòng, không kìm được nói:
“Được.”
Trần Thư Tuấn nhíu mày, lợi dụng lúc ta không chú ý làm mặt quỷ với Tung Ca, nhưng đành trơ mắt nhìn ta ôm Tung Ca chứ biết làm sao được.
Ta kể cho thằng bé nghe câu chuyện “Phong Lang Cư Tư”, rồi lại kể “Tiểu Nhi Bão Trụ”, nhưng thằng bé vẫn không hề buồn ngủ, cứ thế ôm chặt lấy ta.
Trần Thư Tuấn không chịu nổi, gỡ tay Tung Ca ra, rồi ôm ta đi. Tung Ca lập tức bò dậy đuổi theo.
“Phụ thân, người xấu quá đi!”
“Người trả mẫu thân lại cho con!”
Trần Thư Tuấn không quan tâm đến thằng bé, ôm ta chạy như bay vào nhà rồi khóa chặt cửa lại.
Lúc này ta hoàn toàn bị sốc đến không nói nên lời, vội vàng bảo Trần Thư Tuấn thả ta xuống, nhưng hắn vẫn một mực ôm chặt không chịu buông tay.
Tung Ca đã thở hổn hển chạy đến, đứng ngoài đập cửa:
“Mẫu thân, mẫu thân.”
Ta liếc mắt nhìn Trần Thư Tuấn, vừa định mở miệng đã bị hắn dùng miệng chặn lại.
Tiếng kêu khóc của Tung Ca rất nhanh đã làm kinh động đến lão phu nhân, bà sai người đưa Tung Ca về phòng mình, lúc này chuyện mới coi như xong.
Còn Trần Thư Tuấn vẫn tỏ ra như bản thân chưa hề làm gì.
“Có ngây thơ hay không hả, đi ghen với cả con mình?”
Trần Thư Tuấn nhẹ nhàng vuốt lưng ta, ấp úng nói: “Ai bảo tên nhóc đó cứ quấn lấy nàng.”
“Tỷ tỷ, đừng tức giận.”
“Ta kể chuyện xưa cho nàng nghe có được không?”
“Kể chuyện gì?”
“Ngày xưa có một ngọn núi, trên núi có một ngôi chùa, trong chùa có một lão hòa thượng —”
Mặt ta ửng đỏ, mặc dù đã nghe câu chuyện này vô số lần, nhưng vẫn thuận theo Trần Thư Tuấn, hắn thích nghịch ngợm, ta cũng thích ở bên cạnh hắn, cảm thấy nhẹ nhàng, trong lòng thoải mái, lão phu nhân nói đây mới là tình thú giữa phu thê.
Ta hỏi: “Lão hòa thượng thế nào?”
“Trộm ni cô!”
……
Sau khi xong việc, Trần Thư Tuấn để ta dựa vào bên trong khuỷu tay hắn, hơi thở ấm áp phả ra khiến mặt ta nóng bừng, vô cùng xấu hổ.
Hắn một câu lại một câu nói “Tỷ tỷ, ta rất thích tỷ” khiến ta mơ màng, nhưng đúng lúc không phòng bị, hắn lại hỏi:
“Tỷ tỷ, tỷ còn thích Cố tướng quân không?”
Tôi biết tính cách của Trần Thư Tuấn, thích ghen, mà khi ghen thì náo loạn đến long trời lở đất, rất khó dỗ dành, ta thì thầm bên tai hắn:
“Thư Tuấn, nói bao nhiêu lần rồi, hiện giờ ta sống cùng chàng, sẽ không thích người khác nữa.”
Lúc này Trần Thư Tuấn mới yên tâm, lại hôn ta một cái rồi mới chịu buông tha.
Ngày hôm sau, lão phu nhân dẫn Tung Ca đến ăn cơm, Tung Ca không thèm nhìn Trần Thư Tuấn, cố tình đẩy Trần Thư Tuấn ra rồi lao vào trong ngực ta.
Lão phu nhân lại vội vã kéo ta chạy mất.
Vừa chạy vừa che miệng cười: “Để cho hai cha con họ náo loạn đi.”
“Trong phòng ta có nhiều đồ tốt, con đi với ta, cho con thôi, không cho hai người bọn họ.”
Lão phu nhân càng sống càng giống một đứa trẻ.
Ở bên cạnh bà, khiến cho người ta cảm thấy vui vẻ.