Chương 6
“Con à, buông tay đi thôi.”
Lão phu nhân nói một câu khiến mọi người không dám tin.
“Mẫu thân, tại sao người lại bênh vực người ngoài mà không bênh vực con trai mình?”
Lão phu nhân thoạt nhìn có vẻ tươi cười hớn hở, giống người già đãng trí mơ hồ nhưng thực ra bà rất minh mẫn, ánh mắt nhìn về phía khác, nói rất nghiêm túc:
“Xương Văn, con và Nhược Hàn không hợp. Nhược Hàn không thể chấp nhận mẹ con Vinh Nương, đừng nói là Nhược Hàn không chấp nhận, trên đời này có phụ nữ nào lại muốn chia sẻ phu quân mình với người khác đâu? Bây giờ Nhược Hàn và Thư Tuấn sống rất tốt, con và Vinh Nương cũng sống tốt, hai gia đình hòa thuận sống với nhau thì tốt biết bao, đừng tranh cãi nữa.”
“Năm xưa mọi người đều nói con đã ch-ế-t, Nhược Hàn đau đến thấu tận tim gan, đã vì con mà ch-ế-t đi một lần, nàng không có lỗi với con, chuyện của Nhược Hàn và Thư Tuấn lúc đó là do ta quyết định, con là con trai của ta, ta cũng coi Nhược Hàn như con gái, nếu con có trách, thì hãy trách ta đi.”
“Mẫu thân!” Cố Xương Văn kêu lên đau đớn, nước mắt cũng theo đó mà rơi xuống. Lão phu nhân không dám nhìn, chỉ bình thản nói thêm một câu:
“Việc con giả ch-ế-t năm đó, Bệ Hạ đã cho ta biết.”
Câu nói này càng làm tan vỡ chút hy vọng còn sót lại của Cố Xương Văn.
Ta và Trần Thư Tuấn một trái một phải đỡ lấy lão phu nhân, ta cảm kích nhìn bà, gọi một câu: “Mẫu thân”.
Lão phu nhân vỗ vỗ tay ta, nở nụ cười thật sâu.
Tung Ca cũng không nghịch ngợm nữa, đã chạy đến bên lão phu nhân, ngẩng đầu nhìn bà: “Tổ mẫu, vậy tổ mẫu có còn sống cùng gia đình con không? Con không nỡ rời xa tổ mẫu.”
Lão phu nhân ôm Tung Ca, yêu thương như bảo bối, đương nhiên không nỡ rời xa: “Tổ mẫu cũng không nỡ rời xa Tung Ca đâu.”
“Mẹ, con đã nói với Đại ca rồi, huynh ấy đã đặt mua giúp con một toà nhà bên ngoài, không về nhà cũ nữa, đến lúc đó cả nhà chúng ta vẫn sẽ sống cùng nhau.”
“Thê tử của con sẽ tiếp tục làm nữ nhi của mẹ, còn con sẽ cho mẹ một người con trai.”
Thì ra Trần Thư Tuấn đã sớm tính toán mọi chuyện đâu vào đó.
15.
Hiện tại cũng đã đi đến bước đường này, Cố Xương Văn không còn cách nào khác ngoài việc chấp nhận.
Hoàng đế nói ông ấy sẽ làm chứng, ngay tại chỗ để ta và Cố Xương Văn ký vào thư hoà ly.
Trần Thư Tuấn lấy từ trong ngực ra một phong thư hoà ly, lập tức đưa tới cho ta.
Sau khi ta ký xong, Cố Xương Văn cầm phong thư hoà ly mỏng manh, bàn tay không ngừng run rẩy.
Nhìn thấy hắn sắp sửa ký tên, đúng lúc này Lý Vinh Nương đột nhiên kêu lên:
“Yểu Điệu, Yểu Điệu, con làm sao thế này?”
“Tướng quân, Yểu Điệu hình như tái phát bệnh rồi!”
Ta nghe được từ miệng người khác hai câu, rằng Cố Yểu Điệu bẩm sinh đã có vấn đề về tim mạch, sức khỏe không được tốt, không ngờ hôm nay lại đột nhiên phát bệnh.
Cố Xương Văn lập tức chạy đến bên đứa bé, đau lòng không thôi, mọi người lại phải vất vả một hồi mới chấm dứt được tình cành hỗn loạn lúc bấy giờ.
Chỉ là Cố Xương Văn viện cớ nói chăm sóc con gái, không có thời gian xử lý chuyện giữa ta và hắn, lại dây dưa kéo dài thời gian.
Trong lòng Trần Thư Tuấn bất an, muốn kéo người về ký vào phong thư hòa ly.
Ta giữ tay hắn lại: “Bỏ đi, con gái bệnh rồi, người làm cha lo lắng là lẽ thường tình.”
Trần Thư Tuấn lại “hừ” một tiếng, nói:
“Rõ ràng là giả vờ! Làm gì có bệnh chứ?”
Ta và lão phu nhân đồng thời nhìn về phía Trần Thư Tuấn.
“Ta cũng chỉ nhìn Lý Vinh Nương kia trong chốc lát, phát hiện từ đầu đến cuối nàng ta đều nhìn chằm chằm vào nàng và Cố Xương Văn, khi Cố Xương Văn sắp sửa ký vào giấy hoà ly, lúc ấy nàng ta trông có vẻ rất lo lắng, chỉ nhẹ nhàng nắm vai Cố Yểu Điệu một cái, con bé đã bắt đầu kêu đau.”
Ta nói: “Vậy chàng cũng không thể chỉ dựa vào điều này mà nói con bé giả bệnh được.”
“Về chuyện này ta có kinh nghiệm, ta và Tung Ca đã thử qua rất nhiều lần, chỉ cần ta ra hiệu cho thằng bé, Tung Ca sẽ phối hợp với ta ngay lập tức…”
Trần Thư Tuấn nói xong mới phát hiện ánh mắt của ta đã nhìn về phía hắn.
“Chẳng trách được, chàng và Tung Ca kẻ tung người hứng cũng không ít lần có phải không?”
Trần Thư Tuấn tự biết đã lỡ lời, cầu xin ta tha thứ: “Tỷ tỷ…”
“Tỷ tỷ…”
16.
Trở về Cố gia, ta cho người dọn dẹp gia sản, mang theo những thứ thuộc về ta và lão phu nhân. Dẫn theo Trần Thư Tuấn, lão phu nhân và Tung Ca cùng chuyển ra ngoài sinh sống.
Lúc này Tung Ca đang ngủ say trong lòng lão phu nhân, lão phu nhân phe phẩy chiếc quạt tròn đuổi muỗi giúp thằng bé, vẻ mặt thất thần, ta nhìn thôi cũng cảm thấy xót xa trong lòng.
“Mẫu thân, nếu người nhớ mong Cố tướng quân, con sẽ để Thư Tuấn đưa người đến phủ Tướng quân sống một thời gian.”
Lão phu nhân vội vàng ngăn ta lại, ra hiệu ta nói nhỏ một chút: “Đừng để Thư Tuấn nghe thấy chuyện của Xương Văn, hiện giờ nó như một quả bom, vừa nghe đến Xương Văn là phát nổ.”
“Ta chỉ cảm thấy hối hận, nếu biết trước thế này, năm đó ta nhận con làm con gái thì cục diện cũng sẽ không rối rắm như bây giờ.”
“Mẫu thân, người đừng nghĩ nhiều, bây giờ không phải cũng rất tốt đó sao?” Ta bóc cho lão phu nhân một quả quýt.
Tung Ca nhắm chặt hai mắt, mũi nhỏ ngửi ngửi, ngay lập tức giơ tay lên, miệng lẩm bẩm: “Mẫu thân, con cũng muốn ăn quýt.”
Ta nhẹ nhàng vỗ vỗ thằng bé một cái:
“Không có đâu.”
Sau đó đưa cho lão phu nhân. Lão phu nhân thương cháu, vẫn dành miếng đầu tiên cho Tung Ca.
Chỉ là trong khoảng thời gian này, dù cho ta có cử người đến nói với Cố Xương Văn ký tên vào thư hoà ly, hắn vẫn biện đủ mọi lý do để trì hoãn.