Chương 1
1
Cảm nhận đươc hơi nóng bên cạnh, tôi có chút hoảng hốt.
Lời nói quen thuộc , kiếp trước Cố Cảnh Hoài cũng từng nói qua.
Lúc đó tôi mặt đỏ tới mang tai, thẹn thùng gật đầu đáp lại.
Trong lòng suy nghĩ về cuộc sống hạnh phúc sau này.
Đâu ngờ những ngọt ngào lại chỉ kéo dài vài năm, liền chỉ còn lại có gà bay chó sủa , náo loạn không yên.
Ngày đầu tiên sau kết hôn, mẹ Cố Cảnh Hoài đến tìm tôi , bà ám chỉ tôi hãy nhanh chóng sinh cho Cố gia một đứa cháu trai .
Tôi biết Cố lão gia qua đời đã lâu, Cố gia chỉ có một mình Cố Cảnh Hoài độc đinh.
Gia đình họ khá truyền thống, bà muốn tôi sinh cháu trai cũng không có gì ngạc nhiên.
Tôi thích trẻ con, đối với chuyện này cũng không có ý kiến..
Trái lại, tôi không ngừng nỗ lực, nhân lúc thời kỳ rụng trứng cùng Cố Cảnh Hoài ân ái, tưởng mau chóng có thể mang thai.
Nhưng tôi đã thử qua vô số biện pháp, ngay cả mẹ Cố Cảnh Hoài cũng tìm tới đủ loại phương thuốc cổ truyền mỗi lần tôi đều không nhăn mày uống hết.
Bụng vẫn như cũ không có động tĩnh.
Thời gian lâu rồi, bà ấy cũng thay đổi sắc mặt với tôi .
“Ngay cả còn gà còn biết để trứng, sao tới lượt cô, ta đã tốn công tìm biết bao phương thuốc ngay cả một chút động tĩnh cũng không có”.
Sau này Cố Cảnh Hoài lên nắm quyền cả giới thương mại , bà lại càng ủng hộ hắn ra ngoài bao dưỡng, tìm một người phụ nữ sinh con cho hắn.
“Trong nhà sinh không được, còn không cho Cảnh Hoài tìm người khác sinh sao, cô muốn Cố gia chúng tôi tuyệt hậu?!”
Tôi khóc lóc đem những lời bà nói cho Cố Cảnh Hoài biết.
Hắn cũng chỉ bất đắc dĩ lắc đầu :
“Bắc Bắc, bà ấy dù sao cũng là mẹ anh”
“Em nhường nhịn bà ấy một chút thì sao, cho dù bà ấy có nói gì đi nữa vị trí Cố phu nhân của em cũng không thay đổi được .”
“Gần nhất không phải em nhìn trúng chiếc túi kia sao? ngày mai anh cho người mua đưa đến cho em, được không?”
Hắn luôn là như vậy, vừa đánh vừa xoa làm tôi không chỗ phát tiết.
Chúng tôi thường xuyên phàn nàn,cãi nhau, đối chất, nhưng mỗi khi bắt gặp ánh mắt phiền chán của Cố Cảnh Hoài tôi liền nhụt chí.
Đơn giản vì tôi vẫn luôn cho rằng, không sinh được con là vấn đề của tôi .
Sau này mỗi lần cãi nhau với Cố Cảnh Hoài tôi đều không tự tin .
Nhiều năm trôi qua, mẹ Cố Cảnh Hoài cũng mất.
Quan hệ giữa tôi và Cố Cảnh Hoài cũng hòa hoãn hơn.
Nhưng tôi bụng vẫn như cũ không hề có động tĩnh.
Qua 40 tuổi dù tôi có muốn sinh con cũng là chuyện rất khó.
Đúng lúc này, mối tình đầu của Cố Cảnh Hoài Lâm Vãn Thanh về nước, cô ta còn dẫn theo một đứa trẻ .
Lâm Vãn Thanh cùng tuổi với tôi, chúng tôi học cùng một trường đại học.
Tôi và Lâm Vãn Thanh là bạn cùng phòng..
Quan hệ không tính là thân thiết, nhưng cũng có thể nói chuyện.
Chồng Lâm Vãn Thanh qua đời, chỉ để lại cô ta cùng đứa trẻ..
Nhìn Lâm Cảnh tuổi còn nhỏ, còn Lâm Vãn Thanh bên cạnh hai mắt đẫm lệ.
Tôi có chút mềm lòng, thường xuyên giúp đỡ bọn họ.
Sau này Lâm Vãn Thanh để Lâm cảnh nhận tôi làm mẹ nuôi.
Tôi đem hối tiếc chính mình không thể có con đều đặt hết trên người đứa trẻ này.
Toàn tâm toàn ý bồi dưỡng đứa nhỏ.
Nhìn hắn trưởng thành, trở nên nổi bật.
Nhưng thẳng đến khi tôi cận kề cái chết.
Nằm trên giường bệnh.
Lâm Vãn Thanh ung dung kéo tay Cố Cảnh Hoài tình tứ tới trước giường bệnh tôi hỏi thăm.
Tôi mới phát hiện chính mình đã sai, sai ngay từ đầu.
Sai đến cực kỳ thái quá.
Khuân mặt Cố Cảnh Hoài tràn đầy nếp nhăn sủng nịch nhìn về phía Lâm Vãn Thanh hướng mặt tôi áy nói :
“Anh biết em vẫn luôn muốn có một đứa con của riêng mình. Nhưng Thanh Thanh từng sinh con trai cho anh, anh đã đồng ý với cô ấy, dù một trong hai kết hôn, tài sản của vợ chồng cả hai đều sẽ để lại cho con cô ấy.”
“Nếu anh sinh thêm, sẽ vi phạm lời thề.”
“Em biết mà, đời này anh coi trọng lời hứa nhất.”
Chỉ vì một câu hứa hẹn của hắn, tôi cả đời sống trong sự cười chê , châm chọc mỉa mai, đều vì Cố Cảnh Hoài buộc ga-ro.
Tôi chịu khuất nhục, oan ức mà chết.
Tôi hận chính mình không biết nhìn người, hận chính mình mềm yếu, càng hận chính mình hồ đồ!
Ngay cả trời cao cũng thương hại tôi, cho tôi làm lại cuộc đời một lần nữa.
2
Tôi nhẹ nhàng đem Cố Cảnh Hoài đẩy ra, đứng dậy mặc quần vào.
Cố Cảnh Hoài sửng sốt một giây, cười đứng dậy đến gần tôi.
“Làm sao vậy Bắc Bắc?”
Tôi dịch ra xa hắn .
Hiện tại ở gần hằn một giây thôi, tôi cũng thấy ghê tởm .
Ngại bẩn.
Tôi mặt không biểu cảm vô cảm nhìn về phía hắn, lạnh lùng hỏi:
“Cố Cảnh Hoài, nếu cả đời tôi không có con, anh liền sẽ không cùng tôi đi hết đời sao?”
Cố Cảnh Hoài cho rằng tôi vì chuyện này mà khó chịu, thất thanh cười :
Vươn tay nắm lấy tôi.
“Bắc Bắc, anh không phải có ý này.”
“Em không phải rất thích trẻ con sao? Chúng ta cùng sinh một đứa được không ?”
“Em yên tâm, cho dù không có con, anh cũng sẽ cả đời đối tốt với em ”
“Em biết mà, con người anh coi trọng nhất là lời hứa ”
Tôi cười lạnh hất tay Cố Cảnh Hoài ra.
Hắn nói không sai, hắn đúng là người coi trọng lời hứa .
Hắn hứa với Lâm Vãn Thanh, liền ở trước đêm kết hôn đi buộc ga-rô.
Hắn hứa sẽ đối tốt với tôi cả đời, ở đời trước quả thật không sai luôn không bạc đãi tôi về mặt vật chất.
Hắn cũng xác thật làm được, cùng tôi đầu bạc răng long.
Thẳng đến lúc tôi sắp chết mới nói cho tôi biết rõ chân tướng.
Nếu không phải vì hắn tôi căn bản không gặp phải những chuyện này.
Hắn chỉ làm người đứng xem, im lặng nhìn tôi vì hành động ích kỉ của hắn bị mẹ hắn làm khó đủ điều.
Nhìn tôi không ngừng hành hạ chính mình, uống bao nhiêu bát thuốc kì lạ chỉ vì muốn mang thai một đứa con.
Nhìn tôi bị người đời trào phúng, nhìn tôi khi đã già đi, còn móc tim móc phổi đối đãi với Lâm Vãn Thanh cùng con trai của bọn họ.
Tất cả những điều này .
Đều bởi vì hắn Cố Cảnh Hoài!
Tôi hít sâu một hơi, khống chế thân hình đang run rẩy của mình, trong đêm tân hôn nhìn Cố Cảnh Hoài:
“Chúng ta ly hôn đi.”
“Cố Cảnh Hoài, tôi hối hận.”