Một Lần Thả Thính


Chương 1

Tôi thích thằng em hàng xóm nhỏ hơn tôi hai tuổi, nhưng mãi không dám tỏ tình.Bạn bè động viên:“Thử thăm dò xem nó thích giới nào đi, biết đâu nó lại mê kiểu của cậu?”

Tôi hít sâu một hơi, hơi căng thẳng.Dùng tài khoản phụ lén gia nhập đội game của cậu ta, chơi liên quân suốt cả tháng trời.

Cuối cùng cũng quyết tâm dò hỏi.Nhưng vừa mở khung chat, đã thấy bên kia đang “đang nhập”.

Tôi kiên nhẫn đợi một lúc, nhưng mãi chẳng thấy gửi.Chắc cậu ta cũng đang do dự.

Tôi vốn không kiên nhẫn lắm, bèn chủ động nhắn luôn:【Tôi thích cậu, muốn ở bên cậu, đồng ý không?】

Phản hồi đến rất nhanh, nhưng… kỳ cục cực kỳ:【Em gái, chắc em hiểu nhầm rồi.】【Anh chơi game với bọn em là vì anh thực sự thích game.】【Chứ với em, anh chẳng có tí tình cảm nào cả.】【Hay em thử để ý người khác xem?】【Xạ thủ thì sao? Kỹ năng giỏi lắm, ngoài đời cũng là trai đẹp đấy!】【Nếu em đồng ý, anh gửi WeBat của cậu ấy ngay!】

Sợ tôi từ chối, đối phương gửi luôn danh thiếp.Ảnh đại diện là kiểu selfie “chảnh chó”, trông đúng là đẹp trai thật.Mặt còn có vẻ quen quen…

Nhưng giờ không phải lúc để lăn tăn chuyện đó.

Tôi vẫn kiên quyết:【Không, tôi thích cậu, không dễ thay đổi vậy đâu.】【Hay là cậu thử nhìn mặt tôi đi.】【Biết đâu lại là gu của cậu?】

Tôi rụt rè thăm dò, muốn phá tan lớp ngăn mỏng manh giữa hai người.Nhưng đối phương lại lạnh lùng từ chối thẳng:

【Không cần nhìn. Dù cậu trông thế nào tôi cũng không thích!】【Vì tôi không thích con gái.】【Tôi thích đàn ông.】

Chắc cậu ta nghĩ nói vậy là cắt đứt hết đường tán tỉnh.

Nhưng đến lúc này tôi mới để ý cách xưng hô của cậu ấy.

“Em gái”?

Ủa, tôi là con trai mà?!

Nhưng nghĩ đến việc vừa xác nhận được xu hướng của cậu ta, nỗi thất vọng của tôi lập tức chuyển thành vui mừng:

【Tốt quá rồi bảo bối! Tôi cũng là con trai nè!】

Chỉ vì buột miệng, tôi vô tình gọi cậu ấy bằng cái tên thân mật hồi nhỏ.Khuôn mặt lạnh lùng của cậu ấy thoáng ửng đỏ, còn tôi thì có chút ngại ngùng.

Từ khi nhận ra tình cảm dành cho cậu ấy, tôi không dám gọi như vậy nữa.Bởi mỗi lần gọi, tôi đều cảm thấy bản thân thật đê tiện.Lợi dụng sự lệ thuộc của cậu ấy với tôi từ nhỏ để gọi bằng cái tên thân mật đó.

Tôi sợ, sợ một ngày nào đó nếu cậu ấy biết tôi có tình cảm, sẽ cảm thấy kinh tởm.Sẽ thấy tôi thật đáng ghét.

Qua màn hình, tim tôi đập thình thịch không ngừng.Kìm nén sự xấu hổ trong lòng, tôi nhắn:【Vậy… chúng ta có thể ở bên nhau không?】

Đối phương im lặng một lúc, rồi đột nhiên bùng nổ:【Cậu là nam hay nữ thì liên quan gì đến tôi?】【Cậu muốn tôi nói toẹt ra à?】【Tôi nói tôi thích đàn ông là vì người tôi thích tình cờ là nam!】【Chứ tuyệt đối không phải cái tên giả gái chơi game như cậu, đồ biến thái!】【Là đàn ông mà chơi hỗ trợ chọn Yao á? Lừa rank, ẻo lả!】【Tôi ghét nhất là đàn ông chơi mấy con hỗ trợ mềm yếu như vậy!】【Tôi không thích cậu và cũng sẽ không bao giờ thích!】

Cậu ấy có vẻ rất kích động, hoặc cũng có thể là bị tôi làm ghê tởm đến mức đó.Mỗi câu đều kết thúc bằng một dấu chấm than to đùng.Tôi bị chửi đến choáng váng, không nói được lời nào.

Quả nhiên là người chuyên chơi đi rừng, tốc độ tay nhanh thật…Chưa cho tôi cơ hội phản hồi, lúc tôi đọc xong thì bên kia đã dừng lại từ lâu.

Tôi dè dặt gõ vài từ, định giải thích.Nhưng chưa kịp gửi hết câu thì đã thấy chấm than đỏ hiện lên —Cậu ấy đã chặn tôi rồi.