Chương 5
Hai đại gia tộc hợp sức, sự nghiệp lên như diều gặp gió, đồng thời củng cố địa vị trong giới thương trường.
Người đời chỉ thấy vẻ hào nhoáng bên ngoài của giới thượng lưu, nào biết được những bất đắc dĩ đằng sau.
Tôi vì muốn thoát khỏi sự ràng buộc nên mới quyết định tự mình gây dựng sự nghiệp.
Nhưng sự nghiệp dở dang, giữa đường đứt gánh.
Tất cả đều do bố tôi sắp đặt.
Giờ đây ông còn giảng đạo lý với tôi: “Bố thấy Ôn tiểu thư rất ổn, hai đứa thử tìm hiểu xem sao.”
Tôi bình tĩnh đáp: “Bố, con đã nói rồi, con thích đàn ông.”
Nghe vậy, bố tôi giận dữ: “Sao bố lại đẻ ra thằng con trai như con thế này?”
“Con thích đàn ông có gì sai đâu?”
“Sai chứ sao không!? Chu gia chỉ có mỗi mình con! Chẳng lẽ con không nối dõi tông đường cho Chu gia?”
“Bố ơi, nhà mình đâu có…” Tôi nuốt xuống lời định nói, thực ra thì nhà tôi có cả tỷ gia sản để lại, có khi còn hơn thế.
Tôi đổi giọng: “Con không thể hại người ta.”
Đạo lý này tôi hiểu rõ, ba nguyên tắc sống của tôi là: Kiếm tiền hợp pháp, tôn trọng tình cảm, biết đủ là vui.
Bây giờ đâu phải xã hội phong kiến, con cái phải nghe theo ý bố mẹ.
Tôi không thể lừa dối tình cảm của một cô gái.
Đối với cả hai đều chẳng tốt đẹp gì.
Bất kỳ mối tình nào trên đời cũng xứng đáng được tôn trọng và thấu hiểu.
Tôi hiểu cuộc hôn nhân không tình yêu giữa bố mẹ, và tôi cũng mong bố tôi hiểu rằng, tình yêu phải được tự do.
Yêu một người nào đó là quyền tự do của con cái.
Bố tôi khuyên nhủ: “Ôn tiểu thư thích con lắm. Sao con không thử xem?”
“Ôn gia không phải dạng vừa đâu, nếu họ phát hiện con bạc đãi con gái họ, không biết họ sẽ trả thù chúng ta như thế nào!”
Bố tôi là người thông minh, nghe câu đó liền hiểu ra ngay.
Ông biết tính tôi, không thể nào chịu khuất phục, dù có miễn cưỡng kết hôn thì cuộc sống sau này cũng chẳng hạnh phúc.
Nếu thật sự phụ bạc Ôn Tuân Lễ, Ôn gia nhất định không để yên cho Chu gia.
Hôn nhân thương mại lúc này chỉ thêm thiệt thòi.
Tôi nhận ra cãi vã là cách giao tiếp vô ích nhất.
Ngoài việc khiến hai người ghét nhau đến già thì chẳng giải quyết được vấn đề gì.
Quan trọng là phải biết đặt mình vào vị trí của đối phương.
“Con giúp bố tìm một người con trai khác để quản lý công ty, chẳng phải tốt hơn sao?”
Cuối cùng, bố tôi thở dài: “Đám trẻ bây giờ, lão già như bố không hiểu nổi.”
Tôi giả vờ trầm ngâm vỗ vai ông: “Hơn nữa con không muốn lặp lại vết xe đổ, đi theo con đường cũ của bố và mẹ.”
Ông tức giận hất tay tôi ra: “Con là con của bố hay bố là con của con thế?”
Tôi cười hề hề giơ tay đầu hàng.
Tôi biết ông cần thời gian chấp nhận, nên không thúc ép.
Dù sao tôi cũng là con trai độc nhất, ông chẳng làm gì được tôi.
“Nhưng con phải tìm thời gian nói rõ với Ôn tiểu thư, đừng để lỡ dở người ta.”
Bố tôi đã nhượng bộ, nghĩa là sự việc đã có chuyển biến.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, vội đáp: “Con biết rồi.”
Mấy ngày nay lo lắng trằn trọc, đêm nay cuối cùng cũng được ngủ ngon.
Không còn trở ngại từ phía bố tôi, công việc ở công ty phần lớn đều thuận lợi.
Công ty tôi mới thành lập vài năm, nền móng còn non yếu.
Qua sự việc này, tôi hiểu ra đại gia tộc muốn nghiền nát một công ty nhỏ chỉ là chuyện trong nháy mắt!
Cũng khiến tôi thấm thía bản thân còn nhiều thiếu sót.
Những ngày qua, tôi đau đầu suy nghĩ để điều chỉnh chiến lược phát triển công ty.
Vô tình bỏ bê Trình Thư Dã, người đã tìm tôi nhiều lần.
Hắn thậm chí còn chờ ở cổng biệt thự ngoại ô, nhưng phát hiện tôi không hề ở đó.
Tin nhắn gửi đến tôi cũng không hồi âm, bởi lúc này có việc quan trọng hơn.
Ôn Tuân Lễ đã hẹn gặp tôi.
Thôi thì nhân cơ hội này nói rõ cho xong.
Tôi vốn không thích dây dưa. Ôn Tuân Lễ hẹn tôi tại nhà hàng cao cấp.