Lý Uyển Đình Chi


Chương 4

Lý Nhàn lau khô nước mắt, lập tức thay đổi vẻ mặt, nàng nói với giọng châm chọc: “Tỷ tỷ xuất thân từ gia đình giàu có lại buộc phải sống trong cảnh nghèo hèn, hẳn là tỷ tỷ sẽ không quen được đâu? Dù sao cũng không có nhà cửa rộng rãi, không có nha hoàn giúp đỡ, cuộc sống chắc hẳn rất khó khăn, thật quá đáng tiếc cho đôi tay mềm mại xinh xắn của tỷ tỷ, sau này chắc phải làm việc cực nhọc rồi!”

Ta không hề cảm thấy tức giận, chỉ đáp lại bằng giọng điềm tĩnh: “Vẫn tốt, ta đã lừa phụ thân hai ngàn lượng bạc, vậy cũng đủ sống rồi.”

Quả nhiên, khi nhắc đến tiền, Lý Nhàn và Nghiêm thị ngay lập tức cảm thấy khó chịu ra mặt, giống như bị chạm vào điểm yếu.

Với bọn họ mà nói, họ cảm thấy bao nhiêu của cải đều thuộc sở hữu của bọn họ, nói chính xác hơn thì chính là tiền của Lý Sâm – người thừa kế duy nhất của Lý gia.

Lý Nhàn trừng mắt nhìn ta, khăn tay cuộn tròn trong lòng bàn tay, nàng chỉ trích không hề khách khí: “Sao tỷ tỷ lại trở nên chợ búa như vậy? Phải biết là trong nhà chỉ có một mình Sâm ca là nhi tử, tất cả tài sản đều là để dành cho đệ ấy!”

Ta không hề bận tâm mà chỉ “ồ” lên một tiếng, để lộ dáng vẻ thành thật dễ bị người ức hiếp như khi xưa: “À, vậy để mẫu thân ngươi trả lại hết của hồi môn của ta đi, vậy hai ngàn lượng bạc này ta sẽ không mang theo nữa.”

Lý Nhàn nắm chặt khăn tay, bất lực không nói nên lời.

So với tiền bạc, nàng lại càng để tâm đến việc có được của hồi môn hoành tráng khi bước chân vào Ngụy gia. Nàng rất giống phụ thân, giống cả Nghiêm thị, thích phô trương hình thức, nhưng lại thực sự không có đủ khả năng.

Những gì phụ thân ta có thể cho nàng chỉ là mặt tiền cửa tiệm cùng ruộng đất của Lý gia, nhưng rốt cuộc cũng không thể mang hết đến Ngụy gia được, vì trong nhà còn có một Lý Sâm kia, chính là người thừa kế duy nhất của gia đình.

Còn muốn có đồ đạc lộng lẫy để khoe khoang, nhưng gia đình Nghiêm thị vốn đã suy tàn, còn không đủ tiền để nuôi sống bản thân, lấy đâu ra mà tích lũy của hồi môn cho nàng?

Nàng biết ta đã nhìn thấu tất cả nên không nói thêm bất kì điều gì khác. Sau cuộc gặp gỡ tỷ muội lạnh nhạt, ta cứ như vậy mà thành hôn với Cố Đình Chi.

Hắn quan hệ xã giao rất tốt, ngày ấy còn dẫn theo một nhóm bạn cùng lớp đến đón dâu.

Ngày hôm nay phụ thân ta gả nữ nhi nhưng nhìn chẳng khác gì chịu cảnh tang thương chet chóc, sắc mặt u ám nhão nhợt như có thể vắt ra được cả nước. Cố Đình Chi còn giúp ông ấy tìm lý do, nói rằng phụ thân ta thương nữ nhi lấy phải một người nghèo túng nên mới biểu lộ vẻ mặt như vậy.

“Nói thật, có thể cưới được Uyển Nhi, đúng là tổ tiên ta có phúc!”

Phụ thâm nở nụ cười gượng gạo giả dối gả ta ra ngoài.

Cố gia không có nhà cao cửa rộng, chỉ có một ngôi nhà ba gian mái ngói bình thường. Lão phu nhân sợ ta chê bai ghét bỏ nên đặc biệt nhường phòng chính cho ta, còn bà lại trở về gian phòng nằm ở phía Đông.

Hôm nay bà ăn mặc chỉnh tề, trang điểm cẩn thận, vẻ mặt đầy tự hào.

“Nàng dâu này của ta giỏi lắm đấy, ngoại tổ phụ của nàng còn là hiệu trưởng trường học! Biết hiệu trưởng trường là cái gì không? Đó là người trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, học vấn uyên bác vô cùng!”

Ta tưởng bà sẽ chê ta là người đã bị huỷ hôn, không ngờ lão phu nhân lại rộng lượng đến như vậy.

Sau khi làm lễ, ta được đưa vào phòng tân hôn. Cố Đình Chi nâng khăn voan lên, không khí náo nhiệt bỗng chốc trở nên yên ắng lạ thường.

Không biết ai đó nói: “Trời ơi, chẳng lẽ là tiên nữ hạ phàm đây sao?”

Nghe vậy, mặt ta lại đỏ bừng. Cố Đình Chi mỉm cười. Hắn quay lại cười mắng: “Đi đi đi đi, ai bảo cậu nói chuyện với tẩu tẩu như thế?”

Lại một trận cười đùa, Cố Đình Chi bị mọi người kéo ra ngoài uống rượu. Trước khi đi, hắn còn đặc biệt dặn dò rằng hắn đã để lại cho ta một món quà bất ngờ.

Sau khi mọi người đều ùa ra ngoài, một bóng dáng khập khiễng xuất hiện trước mặt ta. Ta tập trung nhìn kỹ, nước mắt lập tức trào ra không ngừng.

Người nọ thế mà lại là Liễu Nhi!

Liễu Nhi khóc nức nở quỳ xuống trước mặt ta: “Cô nương, nô tì mạng lớn không chet, chỉ là bị què chân, cô nương sẽ không ghét bỏ nô tì chứ?”

Ta bất chấp hôm nay là ngày trọng đại đáng ra phải vui mừng, vừa cười vừa khóc mà đấm nàng: “Nha đầu chet tiệt, ta tưởng em đã chet, khóc ròng rã suốt mấy tháng trời, còn đưa tiền cho cha mẹ em, cảm thấy tội lỗi đến mức ăn không ngon ngủ không yên giấc, đâu ngờ em lại lẳng lặng không nói một lời chạy đến Cố gia! Còn lừa gạt ta!”

Lúc này Liễu Nhi mới kể, Cố Đình Chi thật sự là một người tài giỏi. Hắn viện cớ là con rể đã được Lý gia thừa nhận, trực tiếp sai người khiêng Liễu Nhi đến Cố gia vừa chữa trị vết thương lại còn giet gà bồi bổ thân thể cho nàng.

“Lúc trước lão phu nhân vốn nuôi một sân gà, đều bị nô tì ăn sạch rồi.”

Nói đến đây, Liễu Nhi có vẻ hơi xấu hổ.

Ta nắm tay nàng an ủi: “Là lỗi của ta, là ta làm liên lụy đến em rồi, chỉ là mấy con gà mà thôi, hiện giờ cô nương nhà em có rất nhiều bạc để mua gà. Ngày mai em cầm số bạc này ra ngoài mua hết gà cho ta.”

5.

Đêm tân hôn, Cố Đình Chi uống một chút rượu, say khướt nói với ta:
“Ta biết nàng không thật lòng muốn gả cho ta, thật ra nếu không phải Trời xui đất khiến, ta cũng không có ý định định thành thân sớm như vậy.”

“Cho nên nàng yên tâm đi, ta sẽ không chạm vào nàng đâu. Ta vẫn luôn giữ gìn bản thân trong sạch, đến giờ vẫn thế, nàng đừng chê cười, ta nói thật đấy!”

“Trước mắt ta phải thi cử, đạt được công danh, muốn nàng làm nữ nhân của ta một cách vẻ vang, danh chính ngôn thuận.”

“À, còn nữa, dù sao cũng đã gả cho ta rồi, nếu sau này gặp người mà nàng cảm thấy yêu thích thì cũng không thể bỏ chạy được đâu, nàng có thể ngồi lại bàn bạc cùng ta, chúng ta có thể hoà ly, khi ấy nàng có thể tái giả gả cho người khác…”

Hắn nói luyên thuyên một thôi một hồi, ta và Liễu Nhi phải cùng nhau đỡ hắn lên giường. Nhìn vẻ mặt hắn say ngủ không chút phòng bị, ta cũng mệt mỏi đến mức thiếp đi.

Sáng ngày hôm sau, ta dậy sớm để thỉnh an lão phu nhân. Kết quả bà vẫn còn đang say giấc.

“Con dâu à, con dậy sớm thế là định ra đồng làm việc sao? Trong nhà không có việc gì cho con làm đâu, mau về ngủ đi!”

Lão phu nhân vẫn còn đang say trong giấc nồng, ậm ừ đuổi ta trở về. Ta vốn định sẽ dâng trà, ai ngờ lão phu nhân lại không cư xử theo lẽ thường. May mà Liễu Nhi đã sống chung với họ một thời gian, cũng xem như là hiểu được phần nào tính cách của họ.

“Cô nương, chúng ta vẫn nên về phòng trước đi, cô gia cũng ngủ rồi, lão phu nhân có thói quen thức giấc khi mặt trời đã lên cao.”

Liễu Nhi nói thế mà vẫn còn cười được, có lẽ hai người bọn họ chẳng phải đang giả vờ đâu.

Về phòng rồi mới thấy Cố Đình Chi vẫn còn ngủ say. Ta tỉnh dậy rồi sẽ không ngủ lại được nữa liền lấy khung thêu ra, bắt đầu thêu thùa.

Ta đưa bạc cho Liễu Nhi, bảo nàng ra ngoài mua ít gà, vịt, ngan ngỗng về. Chừng một canh giờ sau, ngoài vườn vang lên tiếng gà, vịt, ngan ngỗng kêu ầm ĩ.

Lão phu nhân thức dậy, thấy cả sân đầy những gà, vịt, ngan thì vui mừng như thể phát tài.

“Ta đây chẳng lẽ là tìm được Thần tài làm con dâu rồi đó ư?”

Bà kéo ta lại, cười không khép miệng lại được.

“Nam nhân nhà ta vô dụng, không thể cho con một cuộc sống tốt, còn phải để con dùng của hồi môn mua về những thứ này, ta thực sự thấy không đành lòng.”

Vì vậy, bà tức giận giet hai con gà nuôi lúc trước.

“Phải bồi bổ cho con dâu của ta!”