Chương 8
9.
Lớp học chữ của ta đang rất phát triển, gần như từ làng trên xóm dưới người người đều biết đến chuyện này. Chẳng mấy chốc, chuyện đã đến tai phụ thân ta. Ông lấy cớ là muốn mua thêm đồ trang điểm cho Lý Nhàn, muốn gọi ta trở về.
Ban đầu ta không có ý định về nhà, nhưng vì Cố Đình Chi khuyên nhủ, dù sao cũng phải giữ chút thể diện, nếu không bị truyền ra ngoài, người ta sẽ nói ta bất hiếu bất kính.
Cố Đình Chi trở về cùng ta, hắn thuê một chiếc xe bò, chất đầy rau củ tươi theo mùa cùng những con vật sống như gà, vịt, ngỗng mà thôn dân gửi cho.
Tóm lại miễn cho người ta không có lý do gì để chê trách mình thêm được nữa.
Vừa mới vào nhà, mặt mày phụ thân đã tối sầm, chưa kịp nói gì đã vung tay tát ta một cái, đánh đến đầu váng mắt hoa.
“Đồ vô lại! Ngươi càng ngày càng không biết liêm sỉ là gì! Đúng là coi trời bằng vung!”
Ta bụm mặt, trong tiếng mắng mỏ của ông, ta mới vỡ lẽ, thì ra ông nổi giận là vì ta mở lớp học chữ. Ở trong mắt ông, ta không nên xuất đầu lộ diện, không nên nhận nam tử tham gia, theo lời của ông thì ta chỉ nên đóng cửa ở trong nhà, không thể lộ mặt ra khỏi cửa.
Rốt cuộc thì ta cũng chỉ là một nữ tử từng bị hủy hôn, hẳn là phải biết hai chữ “hổ thẹn” viết như thế nào.
Nhưng lão phu nhân không phản đối, Cố Đình Chi cũng không phản đối, lại chỉ có ông – một người chưa từng thương yêu chăm sóc ta ra sức phản đối.
Ta che mặt, nước mắt đong đầy, mặc dù trong lòng đã sớm vụn vỡ, nhưng lúc này đây vẫn cảm thấy đau đớn đến cùng cực.
“Từ nhỏ đến lớn, lúc nào phụ thân cũng yêu cầu ta phải tuân thủ khuôn phép của một quý nữ, từ ăn mặc, đi lại đến chỗ ở đều có yêu cầu, nhưng lại không có yêu cầu nào đối với muội muội.”
“Muội ấy có thể làm nũng trong lòng phụ mẫu, còn ta thì phải ngồi ngay ngắn đoan trang không một chút xê dịch.”
“Nàng có thể chọn món ăn, chọn trang sức, nhưng ta không thể, bởi vì ta phải hiểu lý lẽ, hiểu lễ nghi.”
“Vậy nên, bao nhiêu năm qua, phụ thân chưa từng dành chút quan tâm nào cho ta, sao hiện giờ lại lên tiếng chỉ trích ta không thể làm cái này chẳng thể làm cái kia.”
“Dựa vào cái gì đây? Tại sao chứ?”
Phụ thân bị lời oán trách của ta làm cho tức giận, ông liên tục lùi về phía sau, đập bàn quát lớn. Lúc chúng ta đang cãi vã thì mấy gã sai vặt vội vã chạy vào, thở hổn hển la lên:
“Lão gia, mau đi xem một chút! Phu nhân ngã xuống nước, được cô gia ôm lên bờ! Giờ đang xảy ra chuyện lớn rồi!”
Nghe mấy gã sai vặt nói vậy, ta không còn tâm trạng để mà khóc lóc, ngược lại trong đầu lúc này toàn là những nghi vấn. Cố Đình Chi lại đang làm trò gì thế này? Sao chàng lại dây dưa một chỗ cùng với Nghiêm thị rồi?
Ta cùng phụ thân vội vã chạy ra ngoài, gần như là chạy một mạch đến thằng bờ ao. Trông thấy Cố Đình Chi áo quần xộc xệch, Nghiêm thị một thân ướt sũng, hai người đang cãi cọ qua lại không thôi.
Ta và phụ thân nghe xong, hai mắt lập tức tối sầm lại.
“… Nếu ta đã chạm vào bà rồi, cũng xem như bà đã mất đi trinh tiết, vì để cho nhạc phụ đại nhân một lời giải thích, ta vẫn còn có sẵn đai lưng ở đây, ta thấy nhánh cây này cũng được, nhạc mẫu gầy yếu thế này, chắc chắn nó có thể chống đỡ được ấy mà.”
Phụ thân vội vàng quát lớn:
“Đồ vô lại! Ngươi ầm ĩ cái gì ở đây?”
Cố Đình Chi thấy chúng ta đi đến thì lập tức vui vẻ, khuôn mặt đầy vẻ gian xảo, khoái chí vì đã thực hiện được mưu đồ. Hắn lớn tiếng nói:
“Nhạc mẫu ngã xuống nước, ta vừa ôm vừa kéo bà ấy lên, rõ ràng bà ấy đã mất đi trong sạch, ở chỗ đông người như thế này, nhạc phụ cũng không thể vờ như không thấy được đâu, hay là người mau phóng một phong hưu thư cho nhạc mẫu, để bà ấy được th,ắ,t c,ổ đi!”
Nghiêm thị lập tức khóc không ra nước mắt :”Ngươi thật quá đáng! Lão gia đừng nghe lời hắn nói!”
Lúc này mặt phụ thân đã tái mét, ông tức đến nỗi đôi môi run rẩy, há miệng “A” vài tiếng, thật sự không biết phải phản bác đối phương như thế nào. Cố Đình Chi nhìn ta, nháy nháy mắt.
Ta biết chàng đang giúp ta trả thù, nhưng cách làm lại quá lộ liễu, trong lòng ta vừa buồn cười lại vừa cảm thấy xót xa.
“Hẳn là nhạc mẫu vô cùng lo lắng khi việc này không dưng lại rơi trên người mình.”
“Sao lúc trước nhạc phụ ép nương tử ta đến con đường chet, thì bà lại thờ ơ chẳng thèm bận tâm?”
“Nhạc phụ đại nhân à, ngày thường người nói lễ nghĩa, liêm sỉ rành rọt đến mức nào, sao giờ lại quên hết rồi?”
“Nhạc mẫu ta cũng đã ôm rồi, kéo cũng kéo rồi, ngài xem…”
“Cút đi! Đều cút hết ra ngoài cho ta!”
Cuối cùng, ta và Cố Đình Chi bị phụ thân đuổi ra ngoài.
Trên xe bò, Cố Đình Chi ôm ta, đau lòng nói: “Bọn họ thật là quá đáng! Ông ấy đánh nàng! Ta nhìn thấy rồi!”
Nhưng chàng không thể trực tiếp đối đầu với phụ thân ta, chỉ đành lén lút ra hậu viện làm cái trò này, khiến phụ thân ta tức giận đến chet.
Trong vòng tay chàng, lần đầu tiên ta cảm nhận được cảm giác có người che chở.
Trong lòng có chút ấm áp, lại có chua xót không nói được thành lời.
10.
Ngày Lý Nhàn xuất giá, với tư cách là tỷ tỷ, vốn dĩ ta không muốn trở về nhà. Nhưng vì trong tên ta còn có một chữ Lý, cho dù phụ thân đã hoàn toàn ghét bỏ, ông vẫn phải cố nín nhịn ghê tởm mà gọi ta và Cố Đình Chi trở về nhà.
Nghiêm thị bị Cố Đình Chi dọa sợ, vừa nhìn thấy chàng đã vội vã tránh né, bộ dáng chột dạ không biết giấu mặt vào đâu.
Người khác còn để ý đến lễ nghĩa liêm sỉ, nhưng Cố Đình Chi thì không bận tâm nhiều đến thế.
Trước khi Lý Nhàn thành hôn với người của Nguỵ gia, vừa đúng lúc diễn ra kỳ thi mùa thu, Cố Đình Chi sau khi cắm cúi dùi mài kinh sử đã lên đường tham gia thi Hương.
Ta và lão phu nhân ở nhà chờ đợi, vất vả mãi mới đợi được chàng thi xong trở về, ấy cũng là lúc Lý Nhàn đại hôn. Không còn cách nào khác, mặc dù Cố Đình Chi còn chưa kịp nghỉ ngơi đã vội vã kéo ta chạy về Lý gia.
Phụ thân ta vừa trông thấy chàng rể xui xẻo này lập tức trong lòng đã dâng lên ghê tởm, khuôn mặt ông tối sầm lại, nhìn mắt chẳng ra mắt, mũi chẳng ra mũi.
Cố Đình Chi không bận tâm đến ông, kéo những người họ hàng khác sang trò chuyện rôm rả.
Ta vào phòng Lý Nhàn, nhìn nàng rạng rỡ trong chiếc áo cưới đỏ rực, ngượng ngùng chờ đợi Nguỵ Hành đến rước dâu.
Nàng còn hỏi ta: “Tỷ tỷ không ghen tị chứ?”
Còn ta thì đã học được bản lĩnh mặt dày không biết xấu hổ, khắp thiên hạ chẳng người địch nổi của Cố Đình Chi.
Ta nhẹ nhàng vỗ tay nàng an ủi: “Nếu muội cảm thấy áy náy, giờ tỷ tỷ có thể trở về hoà ly cùng anh rể của muội, cả hai chúng ta cùng gả vào Nguỵ gia đi!”
Vừa nói xong câu này, không chỉ Lý Nhàn mà cả những nữ tử trong phòng đều trợn mắt há mồm, không ai bảo ai đồng loạt im lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi.
Thấy mục đích đã đạt được, ta lập tức cười ha hả nói: “Xem mọi người bị dọa sợ kìa, đây chẳng phải là tỷ tỷ chỉ đang an ủi muội thôi sao. Ngày ngày muội đều lo lắng sẽ khiến ta khó chịu, ta làm vậy chẳng phải để cho muội biết ta đang rất thoải mái đó sao?”
“Tuy rằng tướng công của ta chỉ là một tú tài, nhưng vẫn luôn yêu thương, bảo vệ ta. Đời này ta ghét nhất những nam nhân không có trách nhiệm, không có lập trường! Vậy nên muội đừng lo lắng, ta thực sự không để Nguỵ Hành ở trong lòng đâu, muội cứ an tâm mà gả qua đó!”
Lời này nói ra chi bằng đừng nói, Lý Nhàn nghe xong mặt mày lập tức xám xịt, đến cười cũng không cười nổi.