Chương 5
Khi Cố Đình Chi thức dậy đã là gần trưa. Hắn chẳng còn nhớ rõ những gì bản thân đã nói vào tối hôm qua, chỉ biết rằng giờ đây ta đã trở thành phu thê với hắn. Vừa mở mắt nhìn thấy ta, hắn còn không kìm được mà “À” một tiếng.
Ta cắn môi, không dám nhìn thẳng vào hắn. Cố Đình Chi cũng đỏ mặt, cúi đầu nhanh chóng mặc quần áo, đeo tất đi giày.
Bữa cơm sáng là ta và Liễu Nhi cùng làm. Kết quả là hai người họ ngủ đến khi mặt trời lên cao, đành biến thành một bữa ăn trưa. Lão phu nhân nấu một con gà làm canh, con còn lại mang đi xào.
Cố Đình Chi gắp đùi gà cho ta.
“Nàng đã gả cho ta rồi, không ăn được sơn hào hải vị, ta chỉ có thể gắp cho nàng đùi gà ha ha.”
Ta cúi đầu ăn thịt gà, nhưng trong lòng lại cảm thấy rất mãn nguyện.
Ăn xong, ta định đi rửa bát, nhưng lão phu nhân lại đuổi ta đi.
“Chưa đến lượt con làm việc đâu! Tay con giống như tay Đình Chi, đều là để viết chữ, ta làm cũng đã quen, con mau về phòng ngủ thêm một lát đi!”
Bà nói xong lập tức đuổi ta ra ngoài. Ta quay về phòng, nhìn thấy Cố Đình Chi đang cầm bút, không biết đang suy nghĩ điều gì, liền lên tiếng hỏi.
“Tướng công, chàng làm sao vậy?”
Cố Đình Chi bừng tỉnh, hắn lẳng lặng nhìn ta rồi nói:
“Ta muốn thử viết kịch bản cho gánh hát, lấy chủ đề về phẩm hạnh của nữ tử, nương tử, nàng có để ý việc ta lấy hoàn cảnh của chính nàng dựng thành kịch bản gốc hay không?”
Ta ngạc nhiên vì hắn lại có ý tưởng như vậy, vừa cảm thấy không thích hợp, lại vừa cảm thấy hắn làm như vậy cũng rất có lý.
“Nếu chàng muốn viết thì cứ viết đi, chỉ là đừng tiết lộ quá nhiều, miễn cho phụ thân ta biết được lại gây thêm phiền phức cho chàng!”
Cố Đình Chi mỉm cười với ta, ánh mắt dịu dàng.
“Ta không sợ nhạc phụ chỉnh đốn ta, chỉ sợ trong lòng nương tử không được thoải mái.”
“Thói đời này, bức ép nữ tử tuân theo tam tòng tứ đức, nhưng lại không coi trọng mạng sống của họ, chỉ vì bảo vệ thanh danh mà phải chịu cảnh bị từ hôn, thậm chí phải t,ự v,ẫ,n, ta vẫn luôn cảm thấy định kiến này quá mức hà khắc.”
“Nam tử tùy tiện ra vào lầu xanh, đó là học đòi văn vẻ; mà nữ tử chỉ cần nói với nam tử nhiều thêm một chút thì lại coi như mất phẩm hạnh, bị người đời khinh bỉ.”
“Đương kim Thánh thượng còn cưới cả một quả phụ làm Hoàng hậu, cũng chẳng thấy bọn họ lải nhải thêm vài câu.”
“Chẳng qua cũng chỉ ức hiếp nữ tử không quyền không thế mà thôi!”
6.
Cố Đình Chi viết một vở kịch, lấy một cái tên rất trang nhã, gọi là “Lê Hoa Lạc”.
Vở kịch kể về nữ tử thế gia vì muốn bảo vệ tính mạng mà phải ở cùng nam tử lạ mặt trong một căn phòng. Sau một đêm, dù cả hai đều trong sạch, nhưng lại bị người ta lan truyền tin đồn rằng họ đã có quan hệ thân mật.
Nữ tử vì muốn bảo vệ thanh danh của gia tộc mà trở về t,ự t,ử.
Sau này, vì cái chet oan ức khiến nàng không thể siêu sinh, chỉ có thể lang thang trên khắp chốn trần gian. Nàng gặp được những cô nương khác cũng vì trinh tiết mà sinh ra quẫn bách trong lòng, từ đó cứu rỗi bọn họ.
Nếu có ai bịa đặt tin đồn sau lưng, nàng sẽ biến thành lệ quỷ vào ban đêm đến hù dọa người.
Vì nàng bị chôn dưới gốc cây lê, đến khi hoa lê nở, những người đã được nàng cứu rỗi sẽ tự động đứng dưới gốc cây lê để nhặt những cánh hoa rơi, tránh cho những cánh hoa trắng tinh bị dẫm nát.
Sau này, công lao cứu người của nàng đã làm cảm động Bồ Tát, nàng trở thành hoa lê tiên tử, cũng đại diện cho tấm lòng trong trắng của nữ tử, cho dù trong sạch thuần khiết nhưng không cần phải tuân thủ những quy tắc nghiêm ngặt đã được định sẵn.
Vào những thời khắc quan trọng, sinh mệnh luôn phải đặt lên trên trinh tiết. Trong vở kịch, mỗi lời của hoa lê tiên tử đều tràn ngập nỗi đau và nước mắt.
Nàng hát rằng: “Từ xưa đến nay, số phận của nữ tử vẫn luôn gian truân, nếu mạng sống không quan trọng bằng trinh tiết, vậy cần gì phải sinh ra nữ tử trên cuộc đời này?”
Không biết đã có bao nhiêu khán giả rơi lệ vì lời ca ấy.
Vở “Lê Hoa Lạc” thử diễn vài ngày, nhận được vô vàn lời khen ngợi, khiến cả kinh thành xôn xao bàn tán.
Không biết người nào đã nhắc tới việc hủy hôn của Nguỵ gia chẳng phải vì nữ tử muốn bảo toàn tính mạng mà đành chấp nhận trốn tránh qua đêm ở một nơi có nam tử lạ mặt đó sao?
Ngay lập tức Nguỵ gia bị cuốn vào vô vàn lời đàm tiếu, ngay cả phụ thân ta cũng không thể ngẩng cao đầu. Bởi mọi người nói rằng ông chỉ quan tâm đến lễ nghi và danh dự treo ở trên mặt mà mặc kệ cả sống chet của nữ nhi rứt ruột sinh ra.
Cũng may sao vở kịch này không bị cấm diễn.
Trong cung, các nương nương đều chọn vở kịch này, nghe xong đều khen ngợi không ngớt, khiến những kẻ xấu bụng không dám có hành động ép buộc ngừng vở diễn.
Cố Đình Chi cũng kiếm được không ít bạc từ vở kịch này, ngay lập tức mua về hai nha hoàn khỏe mạnh.
“Ta không thể để một cô nương tay mười ngón tay không dính nước phải giặt quần áo nấu cơm mỗi ngày được.”
Hắn nói xong lời này, lại thấy lão phu nhân nhìn hắn bằng ánh mắt xem thường.
“Ý con là gì? Là ta nên chịu khổ cực có phải không?”
Cố Đình Chi trơ mặt chạy đến dỗ dành bà.
“Mẫu thân nói gì vậy chứ, đây chẳng phải là dựa vào Uyển Nhi mà được thơm lây hay sao. Nếu nàng không đồng ý để con viết vở kịch này thì làm sao chúng ta kiếm ra được số bạc này?”
Lão phu nhân cũng chỉ nói ngoài miệng thế thôi, chứ thực ra trong lòng không hề giận dỗi hắn.
“Nhưng nhạc phụ kia của con mới là người tệ hại! Mạng sống của nữ nhi quan trọng hay là danh dự quan trọng?”
Hai người thi nhau chỉ trích phụ thân ta suốt nửa canh giờ, nói đến mức miệng đắng lưỡi khô, phải uống hơn một nửa bình trà mới dịu đi đôi chút.
Dù cuộc sống ở Cố gia không mấy giàu có, nhưng ta lại cảm thấy yên ổn, muốn ngủ đến mấy giờ thì cứ việc ngủ. Cố Đình Chi không bao giờ thúc ép ta, lão phu nhân lại càng không. Cuộc sống thoải mái thế này, ta ở Lý gia lâu như vậy lại chưa từng có được một ngày thoải mái giống như vậy.
Liễu Nhi cùng với hai nha hoàn mới mua bận rộn dọn dẹp tiểu viện từ trong ra ngoài thật sạch sẽ ngăn nắp. Khi chúng ta tỉnh dậy, gà, vịt, ngan đã ăn no căng bụng, những con lớn dẫn theo con nhỏ xuống nước thoải mái bơi lội.
Cố Đình Chi hiếm khi dậy sớm, mấy ngày nay hắn bận rộn gần chet. Từ khi biết hắn có thể viết kịch bản, mà lại còn nổi tiếng đến như vậy, khắp nơi đều có gánh hát muốn mời hắn viết cho một bộ.
Ngày nào hắn cũng bận rộn từ chối. Sau đó hắn thẳng thừng nói với mọi người rằng, trong nhà nương tử quản lý nghiêm ngặt, không cho phép hắn xuất đầu lộ diện. Mọi người gọi hắn là “thê nô”, nhưng hắn chẳng màng bận tâm.
Sau khi về nhà, hắn nói muốn thi lên cử nhân.
“Không dám mơ tới Trạng nguyên, nhưng cử nhân thì vẫn có thể thử.”
Lão phu nhân đứng bên cạnh phụ hoạ:
“Con phải khiến cho thê tử con mở mày mở mặt!”
Cố Đình Chi mỉm cười kéo tay ta: “Ta là để nương tử được tự hào!”