Chương 10
20.
Nguyện vọng của Hoàng Hậu nương nương là gì ư?
Mãi cho đến ngày nàng tu sat hôm ấy, ta cũng chưa từng suy nghĩ cho rõ ràng.
Mới đầu ta không hiểu vì điều gì mà Hoàng Hậu không muốn sống. Cũng không hiểu vì sao nàng phải dùng cái chet để trả thù một người. Nhưng khi nhìn thấy Đế Vương điên cuồng ôm thi the của Hoàng Hậu, ta đột nhiên hiểu rõ. Nếu hận không thể giet chet một người, vậy thì hãy dùng tình yêu để giet chet hắn.
Hoàng Hậu nương nương cũng không gieo tình cổ, nàng nói với ta bấy nhiêu tình cảm đã bị bào mòn đến không còn vết tích nữa rồi. Nàng vĩnh viễn nhớ rõ những đau đớn cùng oán hận ngập trời trong quá khứ.
Thế nhưng nương nương à, nếu biết trước nương nương sẽ dùng cách tuyệt tình như vậy để trả thù một người thì ta làm sao có thể thuận theo ý người cho được.
Sau ngày Hoàng Hậu nương nương nhập vào Hoàng lăng, Hoàng Thượng đã xông vào tẩm cung của ta. Đôi tay hắn bóp chặt cổ ta, con ngươi đỏ bừng nhìn ta chằm chằm.
“Ngươi lừa trẫm?”
“Không phải A Viện đều không nhớ gì cả sao? Tại sao lại như vậy?”
A Viện khuê danh của Hoàng Hậu nương nương.
Đế Vương anh minh thần võ à, hiện tại ngươi cũng biết mùi vị thương tâm là như thế nào rồi sao? Nếu có thể, ta thực sự muốn liều mạng chửi bới hắn một trận. Nhưng mà ta không thể, ta còn có chuyện chưa làm xong đâu.
Ta chỉ có thể nhì Hoàng Thượng một cách bi thương. Giãy giụa khóc rỗng, chất vấn hắn. Tại sao lại muốn tổn thương Hoàng Hậu nương nương một lần nữa? Hoàng Thượng nghe xong ánh mắt chợt mơ hồ. Sức lực trên cánh tay cũng nới lỏng hơn rất nhiều. Ta thấy thế thì giọng điệu cũng nâng cao.
“Bệ hạ, đến cùng thì đứa bé thứ hai của Hoàng hậu nương nương đã ra đi như thế nào vậy?”
Ánh mắt của hắn càng thêm mê man.
“Trước khi ch.ết Trương Quý Phi đã nhờ người nói với Hoàng Hậu, rằng Hoàng Thượng ngài không cho phép giữu lại đứa bé của nàng ấy.”
“Nói bậy!”
Hoàng Thượng đột nhiên nổi giận.
“Tiện nhân! Tiện nhân Trương Lan kia!”
Thực ra, hơn ai hết ta biết rõ đứa bé của Hoàng Hậu nương nương mất đi như thế nào. Nàng dùng một đứa bé chưa chào đời quật ngã Quý Phi. Cũng găm một nhát dao ở trong lòng Hoàng Đế.
21.
Di Phi thất sủng tựa như đã có báo hiệu từ trước. Hoặc là nói, sau khi Hoàng Hậu nương nương ra đi, tất cả phi tần đều thất sủng.
Mỗi đêm Hoàng Thượng đều tá túc ở tẩm cung của Hoàng Hậu. Thân thể hắn cũng ngày càng xuống sức. Cuối cùng thì sau một lần lâm triều hắn cũng đã ho ra m/áu rồi ngã xuống. Hắn bắt đầu triền miên trên giường bệnh. Người người đều biết Hoàng Thượng chẳng còn được bao lâu nữa.
Những nương nương trong cung đều đang liều mạng tìm chỗ dựa. Hai Hoàng tử của Hoàng Thượng đều đấu đá đến ngươi sống ta ch/ết. Mẫu phi của Đại Hoàng tử là Thục phi nương nương, nàng ngày ngày đều ăn chay lễ Phật. Nhưng vì nhi tử mà hai ngày này cũng không được thâm tâm quả dục. Ngược lại còn có phần sát phạt quyết đoán. Trong cung có rất nhiều phi tần đều đến lấy lòng nàng. Ngưỡng cửa của cung Cảnh Vân cũng đều muốn đạp vỡ luôn rồi.
Xuất thân của Nhị Hoàng tử không tốt, là được cung nữ sinh ra, vị cung nữ kia vì khó sinh nên đã ra đi rồi. Nên hắn vẫn luôn được Thái Hậu nuôi dưỡng. Mấy năm trước sau khi Thái Hậu mất, Nhị Hoàng Tử tự mình xin đến quân doanh rèn luyện, chưa từng trở về Hoàng cung. Thế nhưng trước mắt hắn cũng không thể không trở lại.
Mọi người đều đang tự tìm lối thoát cho chính mình. Chỉ có mình ta, cả ngày đều đi thăm Hoàng Thượng. Bệnh của hắn tới rất nhanh, Thái y cũng không còn biện pháp nào khác.
Bọn họ nói Hoàng Thượng là bị tâm bệnh, tích tụ trong lòng, thuốc thang châm cứu đều vô dụng. Nhưng chỉ có ta biết Hoàng Thượng bị bệnh ở đâu. Hắn là bị trúng độc.
Cổ độc.
Ngay cả Hoàng Hậu nương nương cũng không biết, ta vụng trộm đi tìm Hoàng Thượng, lừa gạt giao thư cổ cho hắn. Hoàng Hậu nương nương mưu toan dùng tình yêu để trả thù Đế Vương ích kỷ. Một kẻ tuyệt tình như vậy, nếu như thực tình thương yêu nàng thì hà cớ làm sao lại tổn thương nàng hết lần này đến lần khác.
Hiện tại, thư cổ đã cảm nhận được người yêu thương đã mất, rất nhanh thôi nó cũng sẽ tuẫn táng vì tình. Sắc mặt Hoàng Thượng tái nhợt đến đáng sợ. Tay ta chậm rãi xoa lên gương mặt hắn, gầy đến kỳ cục.
Dường như là theo bản năng, đột nhiên ta giáng một cái tát trên gương mặt hắn. Hoàng Thượng mở to hai mắt nhìn ta với vẻ căm tức. Đế Vương thông minh như vậy, chắc hẳn cũng hiểu được nguyên do thực sự ẩn bên trong.
“Hoàng Thượng, năm đó vì để lừa gạt ngài mà ta đã dùng chính Nam Chiêu ra thề, nếu như ngài bất tử chẳng phải là không công bằng với ta hay sao.”
Hoàng Thượng giãy giụa muốn đứng dậy đi gọi người. Cánh tay hắn chạm đổ chén thuốc ở bên cạnh. Phía sau rất nhanh đã có tiếng bước chân vang lên. Người nọ nhìn về phía ta, hơi ngẩn ra. Ta thoải mái hào phóng đối diện cùng với hắn. Dù sao cũng là người quen cũ. Năm đó tiểu thái giám vu hãm Mạnh Kiều hiện tại đã một bước lên trời, trở thành chưởng sự công công ở bên người Bệ hạ. Cũng trở thành một thái giám thật.
Hoàng Thượng phát ra âm thanh rất nhỏ.
“Giet……Giet…. Giet nàng ta……:
Tiểu thái giám mở to hai mắt nhìn ta, ta đối diện với hắn không hề khách khí. Hắn há miệng thở dốc, cuối cùng không nói lời nào yên lặng lui ra ngoài. Hoàng Thượng trợn mắt giận dữ nhìn ta.
“Tiện nhân……”
Vừa dứt lời, đột nhiên hắn nhổ ra một đám m.áu. Thân hình mềm oặt ngã xuống giường. Bộ dạng chật vật đến mức muốn cười.
Ta thực sự đã cười. Vừa cười vừa rơi lệ.
Vì thế, ta thuận thế ghé đầu lên người Hoàng Thượng, đau lòng khóc nức nở.
“Hoàng Thượng!”
Những người khác nghe thấy đều vội vã chạy tới, Phía dưới từng người từng người quỳ sụp xuống.
Hoàng thượng đã chet.
Rốt cuộc thì hắn cũng chet rồi…
Chet đột ngột không kịp trở tay, lại khiến cho lòng người vui sướng.
Đức Phi tỷ tỷ lôi kéo ta đi uống rượu, uống đến say khướt, cuối cùng chọc chọc lên đầu ta nói.
“A Phúc…… Thật là tốt……”
Đúng vậy! Thật là tốt.
Trong cung rối ren hỗn loạn, không ai quản chúng ta. Ta cùng Đức Phi ở trong cung thiêu đốt sách. Hiện tại ở trên phố đều lưu hành thoại bản một thời. Đốt một quyển lại thêm một quyển cho Mạnh Kiều. Ngọn lửa cuốn theo tro bụi, hun nhoè đôi mắt.
Ta chớp chớp mắt, đột nhiên khóc nấc lên. Ban đầu là nhỏ giọng mà khóc, về sau càng khóc càng lớn.
Ta rất nhớ nhà.
Rất nhớ Mạnh Kiều.
Rất rất nhớ Hoàng Hậu nương nương……
Đức Phi luống cuống tay chân an ủi ta. Cuối cùng hai chúng ta ôm nhau khóc nức nở.
22.
Về sau, tiểu thái giám kia có tới tìm ta một lần. Ta chẳng hề để ý, hỏi hắn muốn tố giác ta sao? Lúc này hắn lại quỳ xuống nói lời xin lỗi với ta. Ta lạnh nhạt hỏi hắn, mạng sống hắn nợ ta, dùng cái gì để trả?
Sau đó nghe có người nói hắn đã chet. Trái tim ta vẫn khẽ run lên. Ta lẳng lặng nhìn Hoàng thành tráng lệ huy hoàng. Rõ ràng mọi thứ đều đẹp đẽ đến như vậy, sao lại khiến toàn thân lạnh lẽo.
Lần đầu tiên ta có ý định chạy trốn……
Sau ba ngày Hoàng Thượng ra đi, Đại Hoàng tử bức vua thoái vị. Người này có hơi vụng về. Rõ ràng có thể quang minh chính đại cùng nhau tranh đoạt thế nhưng cứ phải làm loạn thần tặc tử mới được. Nhưng chuyện này cũng là cơ hội dành cho ta.
Ta chạy đi tìm Đức Phi nương nương, bảo nàng đi cùng ta. Nhưng nàng lại lắc đầu, nhìn công chúa Kiều Kiều trong lồng ngực vô cùng trìu mến. Một người khi còn vướng bận sẽ không thể rời đi.
Cuộc đảo chính trong cung kéo dài không bao lâu. Nhị Hoàng Tử đã xử tử Đại Hoàng Tử một cách chính đáng. Thục Phi nương nương lần này có thể an tâm mà ăn chay niệm Phật được rồi. Nhị Hoàng Tử cũng tiêu diệt toàn bộ tay chân còn sót lại của Đại Hoàng Tử.
Ta thu dọn đồ đạc, thừa dịp mọi người hỗn loạn chạy trốn ra bên ngoài cung. Nhưng chạy chưa được mấy bước đã bị người ta tóm được. Làn da của người nọ hơi đen, hé miệng mở lời lại là một hàm răng trắng bóc. Hắn vừa nói vừa cười.
“Tiểu nha đầu, chuẩn bị đi đầu à?”
Tên này ta đã từng gặp ở trước cửa Ngự Thư Phòng. Trong lòng ta thầm nhủ một tiếng, không xong rồi. Còn chưa kịp chạy trốn đã bị hắn xách lên như xách gà, đặt trên đầu một con ngựa cao lớn. Ta hoảng sợ đến mức hô lên một tiếng, thao bản năng ôm chặt eo của hắn. Lỗ tai người nọ chợt đỏ bừng. Sau đó trầm giọng nói một câu, bảo ta giữ cho thật chắc.
Ngựa phi nước đại hướng về phía cửa cung.
Ngày ấy trong cung xảy ra biến loạn, trong Hoàng cung đã chet một vị Chiêu Nghi. Mà ở Nam Chiêu lại có thêm một công chúa.
Sau này ta mới biết được, hắn là Thẩm Tuỳ An. Là đệ đệ của Hoàng Hậu nương nương. Cũng là thuộc hạ của Nhị Hoàng Tử. Hoá ra Hoàng Hậu đã sớm tìm đường lui cho ta. Sau khi rời khỏi thành, Thẩm Tuỳ An thả ta xuống ngựa. Hắn vươn tay sờ sờ đầu ta, sau đó móc ra một cây hồ lô ngào đường.
“Đây, như đã hứa với nàng.”
“Tiểu nha đầu, quãng đường còn lại nàng phải tự mình đi rồi.”
Ta nhìn bóng dáng hắn rời đi, bỗng nhiên kinh ngạc nhận ra. Thì ra Thẩm Tuỳ An chính là vị Tướng quân đã đưa ta đến Kinh thành. Vận mệnh quanh đi quẩn lại vẫn là gặp nhau. Đưa ta rời đi rồi lại một lần nữa đưa ta trở lại.
Ta hít hít mũi, túm chặt tay nải. Bên trong có cuốn sách Mạnh Kiều đưa cho ta, còn có kẹo đậu phộng do chính tay Đức Phi nương nương làm. Còn có…… rượu nữ nhi hồng mà Hoàng Hậu đã ủ cho ta. Nàng nói, A Phúc, nếu có cơ hội, nhất định phải tìm một người mà muội thực lòng yêu thương, nam tử kia cũng yêu muội, hai người bên nhau một đời không chia cắt.
Ta ngửa đầu nhìn lên bầu trời. Ánh mặt trời chói chang thế nhưng chiếu lên người thật ấm áp.
Hoàng Hậu nương nương, A Phúc sẽ làm được.
Người cũng phải… được như ý nguyện nhé.
(Xong Toàn Văn)