Chương 5
7.
Ngày Tết hôm ấy, trong cung cũng không hề náo nhiệt.
Bởi vì trận tuyết lớn đã ròng rã bảy ngày. Tuy nói tuyết rơi là điềm báo lành cho một mùa bội thu, nhưng tuyết rơi quá nhiều thì chính là thiên tai. Hoàng Thượng bận rộn đến mấy ngày không tới Hậu cung, các nương nương trong cung cũng vui mừng vì được yên tĩnh. Chỉ có Quý phi nương nương cả ngày ầm ĩ, nàng ta không thoải mái cũng không muốn người khác được thoải mái.
So với Quý phi, mọi người đều thích Hoàng Hậu nương nương hơn rất nhiều. Nàng dùng bữa cùng với chúng ta, còn phân phó phòng bếp làm miến tuyến. Ta vừa ăn vừa khóc. Bên trong không có ớt cay, không có cả nấm nhỏ. Nhưng đây lại là miến tuyến ngon nhất mà từng ăn qua. Các nương nương thấy ta khóc thì tay chân đều luống cuống, một lòng an ủi ta. Hoàng Hậu nương nương cũng vươn tay sờ sờ đầu ta, ôm ta vào trong ngực. Cái ôm của nàng có hơi lạnh, hoặc là nói cả người nàng đều rất lạnh. Dường như chỉ không dùng sức, Hoàng Hậu nương nương sẽ tan tựa mây khói. Hoàng Hậu lau khô nước mắt cho ta, khẽ kéo một nụ cười rồi nói.
“Sinh nhật không thể khóc đâu đấy, phải cười một cái thì năm sau mới vui vẻ được.”
Vào cung lâu như vậy, ta cũng sắp lãng quên. Thế nhưng Hoàng Hậu nương nương lại nhớ rõ. Phải rồi, bát tự sinh thần của ta đều ở trong phủ Nội vụ, đương nhiên Hoàng Hậu nương nương có thể biết. Nhưng nàng lại nhớ rõ đến thế. Ngày ấy ta sinh ra cũng là lần đầu tiên Nam Chiêu có tuyết. Mặc dù ta chưa từng trông thấy nhưng là nghe qua lời nói cùng động tác hoa chân múa tay của cha. Ông ấy nói tiểu Mãn Phúc là một đứa bé may mắn, sẽ mang đến vận may cho những người xung quanh.
Cha lừa gạt người, con mang nhiều may mắn vậy hà cớ làm sao lại không thể mang đến vận may cho Hoàng Hậu nương nương.
Hoàng Hậu nương nương tốt như vậy. Tại sao nàng cứ phải sống khổ sở đến thế này.
8.
Qua năm tới là Mạnh Kiều mười lăm rồi. Hoàng Thượng tựa như cuối cùng cũng nhớ đến nàng. Ngày ấy công công tới cửa, ta cùng Mạnh Kiều còn có Đức phi nương nương đang vây quanh Hoàng Hậu nương nương nói chuyện. Các nàng nói đến chuyện trong cung. Rõ ràng mới trôi qua vài năm lại như đã xa tận mấy đời. Đức phi nương nương nói đến vô cùng vui vẻ, nhổ vỏ hạt dưa đầy đất, vừa phỉ nhổ vừa mắng.
“Hoàng Đế chó má.”
Ta học theo, cũng mắng một câu. Hoàng Hậu nương nương khẽ cong cong khoé miệng nhợt nhạt, mặc cho chúng ta ồn ào tuỳ ý.
Khi hai chúng ta trở về, phát hiện đại thái giám bên người Hoàng Thượng đang chờ ở trước cửa. Quý công công trông thấy Mạnh Kiều thì liên tục nói chúc mừng. Chúng ta đã sống những ngày yên ổn lâu như vậy, lâu đến mức dường như đã quên mất chúng ta đang ở tại Hậu cung. Là nữ nhân của Hoàng Thượng. Sủng hạnh chúng ta chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi. Vẻ mặt Mạnh Kiều vô cùng khinh thường.
“Nếu không phải vì tuyết rơi nhiều ngày khiến cho biên giới Đại Ý hỗn loạn, lại cần đến cha và huynh ta trấn áp thì liệu rằng ngài ấy có nhớ đến ta không?”
Rõ ràng tuổi của nàng không lớn nhưng lại sáng suốt hơn ta rất nhiều. Biết rằng ân sủng trong cung chẳng qua cũng chỉ là trao đổi lợi ích. Hoàng Thượng triệu kiến đẻ sủng hạnh nàng là để trấn an cha và huynh của nàng, khiến cho bọn họ ở nơi tiền tuyến xa xôi cũng có thể cảm tạ ân điển của Đế Vương như sóng cuộn biển trào. Cũng vì thế mà cam tâm tình nguyện bán mạng cho Hoàng gia. Ta không khỏi nhớ tới cha mẹ ta. Liệu sự tồn tại của ta có phải cũng khiến cho họ khó xử hay không.
Ta cùng Mạnh Kiều đi cầu xin Đức phi nương nương, xin nàng nghĩ cách giúp chúng ta. Chúng ta không dám làm phiền đến Hoàng Hậu nương nương, nàng đã quá khổ sở rồi.
Đức phi nương nương trìu mến sờ sờ lên đầu ta.
“Bé ngoan, đừng sợ, nhắm mắt một cái là sẽ qua thôi.”
Bộ dạng thật giống khuyên người đi vào chỗ chet. Kỳ thực, chúng ta đều hiểu rõ, đến người tôn quý như Hoàng Hậu nương cũng không thể can thiệp được loại chuyện như thế này. Thời điểm Mạnh Kiều bị nâng đi, ta ôm nàng khóc đến khó thở. Công công tới đón người muốn kéo ta ra lại không dám dùng sức nên chỉ có thể sốt ruột mà xoay vòng vòng xung quanh chúng ta. Cuối cùng vẫn là Mạnh Kiều bất đắc dĩ mà gõ nhẹ lên đầu ta.
“Ngậm miệng, ồn muốn chet.”
Ta ngoan ngoãn ngừng khóc. Chỉ là vẫn đáng thương nắm lấy tay áo của nàng. Mạnh Kiều dịu dàng dỗ dành ta, bảo ta hãy ngoan ngoãn, nàng sẽ trở về nhanh thôi.
Ta đã xem nhiều thoại bản như vậy, đã từng thấy rất nhiều cảnh sinh ly tử biệt nhưng lại chưa từng có cảm giác khó chịu như trong giây phút này.
9.
Các nương nương trong cung có người yêu Hoàng Thượng, có người lại không yêu. Các nàng bị lợi ích ràng buộc cùng một chỗ. Ta và Mạnh Kiều cũng không phải ngoại lệ.
Sau khi Mạnh Kiều trở về, nàng đã cắt nát bộ váy áo màu củ sen mà nàng yêu thích nhất.
Sau đó, ta mới biết được. Buổi tối ngày hôm ấy, Hoàng Thượng giống như vô tình nhắc tới, rằng Mạnh Kiều mặc màu bột củ sen rất đẹp, tựa như bông sen xinh xắn trong hồ nước trong đầu hạ. Mấy ngày sau đó, Hoàng Thượng đều sẽ cho triệu kiến Mạnh Kiều, sủng hạnh nàng. Từ lúc ấy, Mạnh Kiều bắt đầu chán ghét, sau này lại trở nên vô cảm.
Cuối cùng, thậm chí nàng còn có thể tươi cười duyên dáng tựa vào cánh tay Hoàng Thượng, nũng nịu để Hoàng Thượng ban phân vị cho nàng.
Mạnh Kiều trở thành phi tần chỉ là chuyện sớm hay muộn. Ở trong triều, cha và huynh nàng đều tay cầm trọng binh. Lại so sánh mà nói, Nam Chiêu nho nhỏ phía sau ta quả thực là vô dụng đối với Hoàng Thượng. Chỉ là từ xưa đến nay, những người ở địa vị cao luôn muốn dùng cách thức hòa thân để thể hiện uy quyền của họ.
Nắng mưa hay giông bão đều là ân sủng của Trời.