Chương 4
Hoàng Hậu nương nương bệnh nặng một trận. Mạnh Kiều đưa ta đến thăm nàng. Vốn dĩ là một người với sức sống mãnh liệt đến thế, giờ phút này nằm trên giường sắc mặt tái nhợt đến không tưởng nổi. Thế nhưng trông thấy ta đến, Hoàng Hậu nương nương vẫn kéo lấy tay của ta, từ tốn vuốt ve.
“Bé ngoan, khiến ngươi sợ hãi rồi.”
Ta lắc đầu, nước mắt cứ thế rơi xuống. Ta chán ghét Hoàng Thượng. Cũng chán ghét Trương Quý Phi. Bọn họ đều là người xấu xa.
Hoàng Hậu nương nương xúc động mà cười, nhàn nhạt nói:
“Nếu như chưa từng thích hắn thì tốt rồi.”
Lúc này ta mới biết được chuyện xưa càng bi ai hơn nữa. Thì ra, Hoàng Hậu nương nương đã từng thật lòng thích Hoàng Thượng. Nhưng vì Đế Vương thời niên thiếu đa nghi khiến hắn không nhận ra chân tình của Hoàng Hậu. Hắn điên cuồng ghen ghét tình nghĩa của Hoàng Hậu cùng vị Tướng quân kia. Vốn dĩ là bằng hữu tốt lại trở mặt thành thù. Thiếu niên Tướng quân vì cô nương yêu dấu trong lòng mà chạy tới biên cương, cuối cùng lại chet trong sự đố kỵ cùng nghi ngờ của Đế Vương.
Hoàng Hậu nương nương chỉ nhận ra mọi thứ đã hoàn toàn thay đổi không biết tự bao giờ từ sau khi bản thân gả cho chàng thiếu niên mình yêu mến. Đế Hậu kiêu ngạo không chịu thừa nhận tình cảm. Cũng may sao đứa bé kia đã đến khiến cho quan hệ giữa bọn họ trở về như lúc ban đầu. Đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời của Hoàng Hậu nương nương.
Đáng tiếc làm sao.
Nàng vẫn biết được chân tướng về cái chet của thiếu niên Tướng quân. Mười hai phong thư cầu chi viện ra roi thúc ngựa đưa đến Hoàng thành đã bị dập tắt bởi lòng đố kỵ của Đế Vương. Hắn không chịu phái binh. Cứ thế trơ mắt nhìn người anh em cùng lớn lên từ thời thơ ấu vật lộn trong cuộc chiến đến chet. Cuối cùng, đến thi the cũng chẳng còn nguyên vẹn.
Ngày hôm ấy, Hoàng Hậu nương nương xông vào thư phòng của Hoàng Thượng, hai người cãi nhau một trận ầm ĩ. Hoàng Hậu không muốn tin rằng Đế Vương mà bản thân nàng cảm mến lại nhẫn tâm đến thế này. Hoàng Thượng lại càng khẳng định Hoàng Hậu không chung thuỷ.
Vốn dĩ Đế Hậu nên ân ái đến bạc đầu giờ đây lại trở thành đôi ta người hận kẻ oán.
6.
Trong Kinh đã bắt đầu có tuyết rơi.
Trận tuyết lớn triền miên đã nhiều ngày, Hoàng cung vàng son lộng lẫy khắp nơi đều bị phủ một tầng trắng xoá. Ta ở Nam Chiêu chưa từng được thấy tuyết. Chuyện xảy ra trong những ngày qua dường như đã hoà tan cùng với tuyết trắng.
Sau khi tiến cung gặp qua Hoàng Thượng một lần, về sau không còn gặp lại hắn lần nào khác. Ở trong cung nửa năm, ta dần hiểu rất nhiều điều mà trước đây ta không rõ. Nếu có thể gặp lại mẹ, nhất định bà sẽ cười tủm tỉm vuốt đầu khen ta sao lại giỏi đến thế.
Ta rất nhớ mẹ.
Mạnh Kiều nói vài ngày trước Tết, trong cung sẽ cho phép người trong nhà tới thăm. Nàng vui sướng lấy ra đủ các loại quần áo ướm thử lên người. Ta biết cha mẹ ta không tới được. Nhưng vẫn rất vui vẻ giúp nàng lựa chọn quần áo thật lâu. Mẹ của Mạnh Kiều cùng a tỷ của nàng đều tới. Nàng vươn đầu trông ngóng về phía sau lưng hai người. Mạnh phu nhân thở dài nói cha nàng không tới. Mạnh Kiều nghe vậy thì chẹp chẹp miệng, vẻ mặt không để ý chút nào, nàng không muốn nhìn đến ông lão nóng tính kia đâu. Mạnh phu nhân chọc chọc đầu nàng, nói nàng chỉ giỏi mạnh miệng.
Mạnh phu nhân là người cực kì dịu dàng, bà túm tay ta nói rất nhiều lời quan tâm, dặn dò ta và Mạnh Kiều ở trong cung hãy giúp đỡ lẫn nhau, cũng có thể giúp đối phương ứng chiến. Qua một lát, tỷ tỷ của Mạnh Kiều âm thầm kéo nàng qua một bên rồi đưa cho nàng một cái bọc. Mạnh Kiều nhìn thấy thì hai mắt đều sáng rực. Các nàng vẫn ríu rít bên nhau cho tới khi cửa cung sắp đóng mới lưu luyến tách ra. Biểu cảm vui mừng trên gương mặt của mạnh Kiều trong chốc lát đã biến mất. Nàng nhìn ta, cười khổ.
“Mãn Mãn, có phải cha ta không cần ta nữa hay không.”
Các nương nương trong cung đều thích kêu ta là A Phúc, chỉ có Mạnh Kiều vẫn luôn kêu ta là Mãn Mãn. Nàng nói gọi như vậy thì nửa đời sau của ta nhất định sẽ hạnh phúc mỹ mãn.
Ta cẩn thận đánh giá Mạnh Kiều, không biết phải an ủi nàng như thế nào mới phải. Vì thế liền hỏi nàng, Mạnh a tỷ mang theo cái gì cho nàng thế. Mạnh Kiều nghe xong lập tức rạng rỡ, nàng vui vẻ mở bọc ra. Bên trong có rất nhiều thoại bản lưu hành một thời.
Hai người chúng ta vui mừng hớn hở mà xem.
Ngày hôm sau chỉ có thể đem theo hai quầng thâm mắt đi diện kiến Hoàng Hậu nương nương. Đức phi tỷ tỷ trông thấy chúng ta thì có hơi kinh ngạc.
“Đêm qua hai người các muội làm gì vậy?”
Ta nhớ tới một đoạn tình tiết có ghi trong thoại bản, vui vẻ kể lại cho nàng nghe. Đức phi nương nương không thích xem những câu chuyện tình ái xưa cũ giữa thư sinh và tiểu thư. Nàng thích thiên nhai hiệp khách, giang hồ tự do. Nếu như không bị đưa vào cung, nói không chừng nàng đã du sơn ngoạn thuỷ.
Hoàng Hậu nương nương vẫn còn bệnh, không có dấu hiệu hồi phục. Cuối cùng thì tính tình của nàng cũng bị bào mòn dưới cánh cửa cùng bức tường cung. Ngày thường nàng thích nhất là nghe ta nói về thoại bản. Hiện giờ nàng chỉ thích yên tĩnh ngồi ngây ngốc. Đức phi tỷ tỷ thở dài, nói ta không có việc gì thì ở bên cạnh Hoàng Hậu nương nhiều hơn một chút.
“Thẩm tỷ tỷ nàng thích muội lắm đó.”
Ta gật gật đầu, ta cũng thích Hoàng Hậu nương nương.