Thụ Diệp


Chương 1

Sau khi đại ca hắc đạo qua đời đã giao con trai cho tôi.

Tôi tận tâm tận lực chăm sóc, không ngờ cậu ấy thừa lúc tôi say rượu làm càn, tôi trực tiếp tát cậu ấy một cái rồi đóng gói đưa ra nước ngoài ngay trong đêm.

Năm năm sau học thành tài trở về, cậu ấy chặn tôi trong thang máy.

Bàn tay sờ lên eo tôi đang run rẩy, khóe miệng ngậm ý cười.

“Cha nuôi, hình như tôi mới hiểu ra, đêm đó cha mắng tôi còn đánh tôi, tôi cứ tưởng cha thật sự tức giận…”

“Thật ra là cha sợ, đúng không?”

1

Tôi không ngờ sẽ gặp Sở Vân Diệp trong tình huống có chút chật vật thế này.

Cậu ấy chặn tôi trong thang máy, tay luồn vào vạt áo sơ mi, nghịch ngợm dùng ngón tay vuốt ve eo tôi.

Vì bị người hạ dược trong buổi tiệc, lúc này toàn thân tôi đang run rẩy, hai mắt đỏ ngầu.

Tôi túm lấy cổ áo cậu ấy kéo lại gần, giọng điệu hung ác: “Đưa tôi đi!”

Sở Vân Diệp nhếch miệng cười: “Từ Thanh Thụ, cha còn chưa trả lời tôi đâu.”

Tay Sở Vân Diệp không nặng không nhẹ bóp eo tôi, cuối cùng lại lần mò sờ soạng lên trên.

Nhìn thấy bộ dạng mất hết hình tượng của tôi dưới camera giám sát trên đầu, chắc cậu ấy hả hê lắm.

“Đồ hỗn trướng!” Tôi tức đến muốn đánh người.

Cậu ấy nhướng mày: “Đừng mắng nữa, sắp mắng tôi sướng luôn rồi.”

Sở Vân Diệp dính lấy tôi, áp sát xuống cắn vào yết hầu.

Tôi túm lấy mái tóc xù như lông chó của cậu ấy, hạ giọng gầm gừ: “Ông đây là cha anh!!”

“Chỉ hơn tôi có bảy tuổi mà anh cũng dám nhận làm cha?”

“Gọi một tiếng cha nuôi thôi mà,” Sở Vân Diệp lầm bầm: “Có phải cha ruột đâu.”

Chưa kịp để tôi đáp lời, cậu ấy lại nhào tới hôn hít, gặm cắn môi tôi, “Hơn nữa…”

“Cha ruột hay cha nuôi thì cũng là cha.”

Nghe xem, đó có phải là tiếng người không hả?!

2

Bị cậu ấy bế ngang một đường không ra thể thống gì vào nhà, tôi lấy tay che mặt, vùi chặt đầu vào ngực cậu ấy.

Quản gia, người giúp việc, vệ sĩ đi ngang qua đều kinh ngạc hỏi: “Thiếu gia về rồi ạ.”

Sở Vân Diệp tươi cười hiền hòa với mọi người: “Ừ, về rồi.”

“Ông chủ Từ làm sao vậy?” dì Trần hỏi.

Khóe miệng Sở Vân Diệp cong lên: “Uống hơi nhiều.”

“Vậy tôi đi nấu canh giải rượu.”

“Không cần để ý, tối nay tôi chăm sóc anh ấy.” Sở Vân Diệp trực tiếp ôm tôi vào thang máy.

Lúc bị ném lên giường, tôi thật muốn đạp cho một trận.

Nhìn cái thứ chó má đang gặm cắn lung tung dưới bụng, tôi giơ chân đạp thẳng vào vai cậu ấy, nhíu mày: “Đồ chó chết, đây là cách chăm sóc người khác của mày hả?”

Cậu ấy ngẩng khuôn mặt rạng rỡ như ánh mặt trời từ hồi mười tám tuổi lên, khóe miệng nở nụ cười tươi rói.

“Cha nuôi không hài lòng?”

Say rồi.

Lần này là say thật rồi.

Năm năm trôi qua, thằng nhóc này sao vẫn có thể dùng khuôn mặt y hệt để trêu người thế này.

“Cha nuôi, năm năm nay có ngủ với ai không?”

“Đúng là vớ vẩn.” Tôi nhíu mày nói.