Thụ Diệp


Chương 3

4

Vừa đến công ty đã nhận được tin tốt, nói rằng có đối tác mới để mắt đến năng lực cạnh tranh cốt lõi của sản phẩm công ty, nguyện ý xuất vốn giúp chúng tôi giải quyết khó khăn dòng tiền bị đứt đoạn hiện tại.

Trên đời này lại có chuyện tốt như vậy sao?

Thư ký đã chuẩn bị xong toàn bộ tài liệu của công ty đối tác đặt trước mặt tôi, tôi lật xem vài lần, vung bút ký ngay: “Gặp mặt! Ký hợp đồng!”

Khi thư ký chuẩn bị ra ngoài, tôi gọi lại: “Gọi Triệu Trợ vào đây.”

Triệu Trợ là người do đại ca sắp xếp bên cạnh tôi, đi theo tôi hơn mười năm, trước kia toàn diện phụ trách mọi mặt sinh hoạt và an toàn đi lại của tôi, mấy năm nay thời thế đã yên ổn, thấy ông ấy cũng có tuổi rồi, nên bây giờ chỉ khi có chuyện khuất tất tôi mới gọi ông ấy, bình thường thì cho ông ấy làm một chức nhàn tản trong công ty.

“Chuyện hôm qua điều tra thế nào rồi?”

Triệu Trợ đặt một chiếc USB lên trước mặt tôi, “Video đã bị xóa ngay lập tức, nhưng đã điều tra ra người hạ thuốc, chỉ là khi lần theo dấu vết để điều tra kẻ đứng sau thì phát hiện hắn đã bỏ trốn.”

“Chạy rồi?” Tôi nhướng mày.

“Không phải.” Triệu Trợ nói, “Giống như có người hành động nhanh hơn chúng tôi một bước, khiến người đó trực tiếp biến mất khỏi thế gian vậy.”

“Giết người diệt khẩu?” Tôi hỏi.

“Không giống.” Triệu Trợ nói.

“Đã là thời đại này rồi, tôi ngược lại chưa từng nghe nói ở Kinh Hải còn có người nào có thể hô mưa gọi gió như vậy.” Tôi cười.

Triệu Trợ nhìn tôi, muốn nói lại thôi, “Thiếu gia, cậu…”

Tôi tùy ý khoát tay, “Thôi, tôi biết rồi.”

Kẻ đã hạ thuốc tôi, không cần điều tra tôi cũng đoán được là ai. Chỉ trách lúc trước tôi mềm lòng, không thể nhổ cỏ tận gốc, giờ tự mình chuốc lấy họa ngầm.

Tần gia và chúng tôi đối đầu mấy chục năm trời, từ thời anh cả tôi đối đầu với Tần lão gia tử, đến giờ tôi đối đầu với con trai ông ta, Tần Cừu.

Chỉ vì miếng đất dự án của chính phủ ở phía tây thành phố, mà đôi bên tranh nhau đến sứt đầu mẻ trán. Có điều tôi không ngờ Tần Cừu lại dùng những thủ đoạn bẩn thỉu đến vậy, ngay cả hạ thuốc cũng nghĩ ra được. Dù có chụp được cảnh tôi say xỉn mất mặt ở bữa tiệc, thì loại chuyện đó cũng chỉ gây ảnh hưởng tiêu cực đến công ty, chứ không đến mức khó giải quyết.

Người hạ thuốc đã chết thì coi như không có chứng cứ đối chất, ngoài mặt tôi không làm gì được Tần gia, nhưng những gì chúng anh ta nợ tôi, tôi sẽ từng chút từng chút đòi lại.

Buổi tối về đến nhà, Alaska đột nhiên xông tới nhào vào người tôi, tôi xoa đầu nó, tránh cái lưỡi ướt dính của nó.

Liếc mắt nhìn quanh phòng, tôi nghiêng đầu hỏi: “Sở Vân Diệp đâu?”

Quản gia nhanh chóng bước tới: “Thiếu gia hình như đang chơi với bạn trong phòng.”

Tôi bỏ tôi chó lại, xông thẳng lên lầu, vừa đến cửa đã nghe thấy tiếng động phát ra từ phòng ngủ của Sở Vân Diệp.

Vừa nghe tiếng động đó là biết đang làm gì.

“Nhẹ thôi mà ~”

“Ấy da, rốt cuộc anh có biết làm không đấy? Lát nữa có người nghe thấy thì…”

Giọng của Quý Dương Dương vốn dĩ mềm mại, khi lâm vào tình ái lại càng thêm quyến rũ, nghe qua cánh cửa lại càng trở nên mơ hồ.

Nắm đấm tôi siết chặt suýt chút nữa đã vung ra, nhưng rồi lại dừng lại, nghiến răng nghiến lợi quay về phòng mình.

Mẹ kiếp, đồ chó ngu xuẩn, mình thì hăng say gặm người khác, còn dám quản tôi ngủ với ai chưa hả?

Mang theo lửa giận đi ngủ, nửa đêm luôn cảm thấy phía sau cấn khó chịu, còn có một cái lưỡi lớn liếm tới liếm lui trên người tôi.

Tôi tưởng Alaska chạy lên lầu, mơ màng dùng tay đẩy đầu nó ra.

“Đừng liếm nữa, xuống mau!”

Con chó kia căn bản không hiểu tiếng người, trực tiếp liếm lên môi tôi.

Tôi giật mình kinh hãi, mở bừng mắt, đối diện với ánh mắt như hổ rình mồi của Sở Vân Diệp.

Đầu óc tôi nhất thời trống rỗng, tạo cơ hội cho cậu ấy thừa cơ tiến công.

Tôi bị cậu ấy hôn đến thở dốc, người nóng bừng.

“Năm năm rồi chưa từng hôn ai sao?”

Không nói thì thôi, vừa nói tôi lại nhớ đến chuyện của cậu ấy.

Tôi vung tay tát thẳng vào mặt cậu ấy: “Cút xuống cho tôi.”

Sở Vân Diệp nhíu mày, cố nén lửa giận, vẫn ngồi trên người tôi: “Anh nổi điên cái gì?”

“Tôi thích thế đấy, được không?” Tôi bực bội nói.

“Mồm miệng cứng rắn quá coi chừng ăn đòn vào mông đấy.” Sở Vân Diệp cảnh cáo.