Chương 2
Ánh mắt Sở Vân Diệp trở nên tối tăm khó dò, giọng điệu trầm thấp: “Anh đè người ta hay người ta đè anh?”
“Đè cái đầu mày! Con trai cũng dám quản cha hả?” Tôi cười khẩy.
“Không sao, tôi tự mình kiểm tra.” Ngón tay cái của Sở Vân Diệp hung hăng xoa nắn môi dưới của tôi, khóe miệng nở một nụ cười lạnh lẽo.
“Giờ còn mạnh miệng, lát nữa xem anh có mềm nhũn ra mà cầu xin không.”
Tôi vốn không phải hạng người dễ bị uy hiếp, nếu sợ thì đã chẳng sống đến hôm nay.
“Buông tôi ra! Năm năm nay tôi không quản anh, anh cũng đừng đến hỏi tôi.” Tôi nhíu mày.
“Không quản tôi?” Sở Vân Diệp khẽ cười một tiếng, “Cha nuôi, miệng người không thành thật nha.”
Nói xong liền nắm lấy cổ chân tôi, nghiêng đầu khẽ ngửi, nhíu mày khó chịu nói: “Có mùi của thằng đàn ông chó má khác.”
Tôi giơ chân định đạp thêm lần nữa, kết quả hắn thuận thế kéo tôi vào lòng.
“Cha nuôi, tôi tắm rửa sạch sẽ cho người.”
Xấu hổ bị người tôi ôm lên, tôi khó chịu che mặt.
Đối diện với ánh mắt trêu tức lại nóng vội của Sở Vân Diệp, tôi quay mặt đi, vành tai ửng đỏ: “Anh thả tôi xuống, tôi tự tắm được.”
Sắc mặt Sở Vân Diệp không đổi, giọng điệu nghiêm nghị nói: “Con trai chăm sóc cha, đó là lẽ đương nhiên.”
Mẹ kiếp, tôi cũng không biết mình bị chăm sóc đến ngất đi kiểu gì.
Thằng nhóc này năm năm chưa “mở hàng” hay sao?
3
Sáng sớm tỉnh lại thì Sở Vân Diệp không có ở trong biệt thự, quản gia nói cậu ấy nửa đêm đã ra ngoài rồi.
Tôi ngồi trước bàn ăn nhíu mày, vừa lo chuyện chuỗi tiền vốn của công ty bị đứt, lại lo có người sau lưng hãm hại tôi, còn hạ dược cho tôi, giờ nghĩ đến Sở Vân Diệp tối qua, đầu óc càng thêm sầu não.
Sao lại về sớm thế này?
Về thì cũng thôi đi, nhưng kết quả sao vẫn giống hệt năm năm trước?
Tôi giơ tay lên lặng lẽ tự tát mình một cái, trong lòng thầm mắng, đó chính là con trai của đại ca tôi đấy! Trước khi chết đại ca chỉ lo lắng cho mỗi Sở Vân Diệp, dặn dò tôi phải chăm sóc cậu ấy thật tốt, sao tôi có thể vong ân bội nghĩa như vậy?
Khi tôi theo đại ca xã hội đen lăn lộn, anh ta đã tròn bốn mươi, tôi mới mười tám, lúc đó, tôi coi anh ta là đại ca, anh ta coi tôi như con trai cả.
Năm đại ca tôi chết đã giao con trai và toàn bộ bang phái lại cho tôi, khi đó, tôi coi con trai anh tôi như con trai mình, ai ngờ con trai anh tôi lại muốn lấy tôi làm vợ.
Tôi nghĩ bụng, tôi với đại ca tuy tuổi tác chênh lệch lớn, nhưng cũng đã kết nghĩa, hơn nữa luôn là nhị đương gia trong bang, nên sau khi anh ta chết tôi vẫn luôn để Sở Vân Diệp gọi tôi là cha nuôi.
Nuôi con nuôi mấy năm giúp người ta, kết quả cậu ấy lại có ý với tôi, thừa lúc tôi say rượu giở trò sàm sỡ, tôi giận quá liền đóng gói tống cổ cậu ấy ra nước ngoài ngay trong đêm.
Sở Vân Diệp nói không sai, lúc đó tôi không phải vì sợ cậu ấy chọc giận, mà là tôi phát hiện tôi cũng cương rồi.
Mỗi lần nhớ lại, tôi đều thấy mình chẳng ra gì, nhưng tình cảm khó kiềm chế.
Cậu ấy mười tám, tôi hai mươi lăm.
Dù sao thì hai thằng nhóc máu nóng hừng hực sống chung dưới một mái nhà, khó tránh khỏi chuyện giúp đỡ lẫn nhau, thêm nữa tôi lại lăn lộn từ bé, nhiều câu đùa quá trớn mà không nhận ra.
Cho đến khi Sở Vân Diệp động tay động chân, khẽ khàng thổ lộ bên tai, tôi hoảng hốt dựng đứng người.
Chuyện này tuyệt đối không thể xảy ra!
Thêm vào đó, cục diện lúc ấy rối ren, giới hắc đạo muốn rửa tay không dễ, đối thủ của đại ca lại không ít. Để Sở Vân Diệp có thể sống yên ổn quãng đời còn lại, tôi chỉ có thể đưa cậu ấy đi trước, rồi mới thu dọn đám người kia.
Dù sao, khi bên cạnh không có người khiến mình vướng bận, động thủ mới không có gì phải lo lắng.
May mắn là trong vòng năm năm đã dẹp yên mọi chuyện, hiện tại chỉ còn lão đối thủ cạnh tranh ác ý với tôi, công ty lại gặp vấn đề về dòng tiền.
Đau đầu chết mất.
Đang lúc suy nghĩ, ngoài cửa truyền đến tiếng động.
Sở Vân Diệp dẫn theo một cậu trai còn trẻ hơn cả cậu ấy bước vào.
Gân xanh trên trán tôi giật mạnh, đúng là trẻ thật, hai người đứng cạnh nhau, tràn đầy sức sống thanh xuân, trông thật xứng đôi.
Sở Vân Diệp nhìn tôi nói: “Đây là Quý Dương Dương, dạo này sẽ ở nhờ nhà chúng ta một thời gian.”
Tôi đã gặp thằng nhóc này rồi, năm năm đưa Sở Vân Diệp ra nước ngoài, mọi động thái của cậu ấy tôi đều nắm rõ như lòng bàn tay, làm bài tập gì, kết bạn với ai, lăn lộn ở đâu, đánh nhau với ai, bị thương ra sao, tôi đều biết hết.
Chỉ là giờ tận mắt thấy thằng nhóc trẻ trung, sinh động hơn cả trong ảnh, trong lòng tôi vẫn khó chịu không thôi.
“Đây là cha nuôi của tôi.” Sở Vân Diệp lại nói.
“Cha nuôi khỏe ạ.” Quý Dương Dương ngoan ngoãn chào hỏi.
Ai là cha nuôi của mày?
“Ừ, ngoan.” Tôi gắng gượng nở một nụ cười.
Nghiêng đầu nói với dì giúp việc: “Dọn dẹp phòng khách trên tầng ba cho cậu ấy ở.”
“Vâng.”
“Không cần đâu ạ,” Sở Vân Diệp lập tức ngắt lời: “Cậu ấy ngủ phòng tôi.”
Đệt mợ!! Bỗng dưng một bụng lửa giận.
Tối qua còn chăm sóc tôi chu đáo như vậy, tôi còn chưa được ngủ phòng cậu ấy lấy một đêm đấy.
Nhưng tôi cũng chẳng có tư cách nói gì thêm.
Không kìm được, tôi lạnh mặt bước ra cửa, lái xe thẳng đến công ty.